Hôn nhân "giãy chết" vì những lý do lãng xẹt

Ly hôn xanh - tôi cứ tự hỏi vì sao lại thế? Tại sao nếu có tình yêu rồi lại không đắp xây, không chịu đựng để rồi lại ly hôn chỉ vì lý do ngớ ngẩn nhẩt!

Sau khi xem những con số này, tôi tự hỏi, sao mà nhiều người ly hôn thế! Sau khi nghe những câu chuyện, tôi tự hỏi, sao họ chia tay vì những lý do buồn cười thế!

Từ trải nghiệm của mình thì tôi thấy, có thể chuyện ly hôn chỉ cần bắt đầu bằng những tiếng thở dài (Bởi thế, tôi rất sợ những tiếng thở dài trong đời sống vợ chồng). Trình tự của nó là, vợ nép vào góc giường của vợ hay nằm và thở dài, chồng lại dạng tay, dạng chân cố tình gây tiếng động đi kèm là tiếng thở dài. Cả hai vợ chồng cứ như vậy rồi thở dài nối tiếp thở dài... 

Họ có những lo nghĩ và phật lòng riêng mà không ai chịu chia sẻ.

Có thể, họ nói được chuyện với nhau, sau đó tiếng thở đều đều thay cho những tiếng thở dài rồi họ thiếp đi. Ngày mai, có thể vợ chồng đã làm hòa. 

Thế nhưng cũng có nhiều đêm, tiếng thở dài của vợ chồng mãi là tiếng thở dài và không hề có tiếng thở đều đều giữa họ. Sự nặng nề nâng lên gấp bội sau đó, chẳng ai bỏ được cái tôi to đùng đoàng của mình để hòa hợp... Chỉ vài đêm như thế… mất ngủ… căng thẳng… stress là một trong hai bên sẽ nghĩ đến ly hôn. Lời chia tay sau cùng là: Em với anh không hòa hợp/ Anh với em không hòa hợp/ Chúng ta không cùng một chí hướng/ Chúng ta khác nhau/ Chúng ta không thể dung hòa...

Và dễ xảy ra hơn là trong cuộc hôn nhân của hai người trẻ. Khi ấy, những ý nghĩ “chúng ta chưa có con, chúng ta không có mối ràng buộc nào cả, chia tay lúc này thật nhẹ nhàng...” là chất xúc tác. 

Và muôn vàn lý do tẹp nhẹp khác…

Ly hôn xanh.
Rất nhiều cuộc "ly hôn xanh" bắt nguồn từ những lý do lãng xẹt (Ảnh minh họa).

Một buổi tối nọ, có một anh chồng đi làm về vừa đeo tai nghe và miệng véo von hát. Cô vợ gọi giật giọng lại: Anh ơi đừng hát nữa. Anh chồng vẫn không nghe thấy gì. Cô vợ lao đến gần chồng và bảo: Anh bỏ tai nghe ra. Anh đừng hát nữa. Giọng "táo bón" lắm! Chị vợ chưa bao giờ nói nặng lời như vậy với chồng, anh chồng tối sầm mặt mũi, nghĩ vợ mình quá đáng quá thể. Thế là họ giận nhau. Chị không nói lời xin lỗi. Anh cũng không chịu tha thứ. Anh nghĩ chị coi thường mình, chị nghĩ anh vô tâm. Thế là giữa họ có những rạn nứt không hề nho nhỏ...

Tôi có hai người bạn. Họ mới cưới nhau được 6 tháng, hôn nhân tưởng đang thời đẹp nhất. Thế nhưng hục hặc hai bên, chị vợ nói với tôi "chị nhất định phải ly hôn". Hỏi chị mới biết, lý do chỉ là hai bên to tiếng, anh tát chị một cái đau điếng... Chị lý sự: Bố mẹ chị nuôi chị mấy chục năm, cho chị bao nhiêu thứ thế mà từ bé đến lớn chưa bao giờ đánh chị. Vậy mà "thằng chồng" vô dụng - chị vẫn gọi như thế vì anh lương thấp - chưa nuôi được chị ngày nào mà dám dang tay tát chị. Chị tiểu thư quá mà anh thì nghèo hèn đâm ra "ngẩng cao đầu". Hôn nhân của họ cũng có dấu hiệu tan vỡ... 

Lại có chuyện ở một gia đình nọ, cô vợ trẻ làm ở chi cục thuế, chồng làm ở siêu thị điện máy. Nói về tiền thì hai người kiếm ngang nhau. Có điều, tâm tính thì khác xa nhau. Cô vợ suốt ngày làm việc với sổ sách, kế toán nhưng lại rất mê thơ. Thi thoảng cô lại sáng tác một bài thơ... Có lần về nhà khoe với chồng, sau khi đọc thơ về hạnh phúc cho chồng nghe, anh chồng bảo: "Em bị phê à?".

Từ hôm ấy, cô vợ mất hết cả hứng. Bao nhiêu thơ mới sáng tác, cô đọc hết cho đàn ông khác nghe. Chẳng biết, thơ cô hay thật hay hay giả nhưng làm đàn ông khác gật gù. Thế rồi quan hệ của họ rạn nứt. Cô vợ nghĩ chẳng cần chồng bởi cô không cần chỗ dựa vật chất còn chỗ dựa tinh thần thì “bị phê”, hai người mang nhau ra tòa ly hôn.

Trong một trăm cặp đôi yêu nhau vừa vừa và lấy nhau, chẳng ai nghĩ lấy rồi chia tay. Trong một trăm cặp đôi yêu nhau say đắm và lấy nhau, chẳng ai nghĩ hôn nhân của họ chỉ được vài mùa trăng... Thế nhưng, tình yêu không phải là tất cả cho một tổ ấm. Thế nên ở đâu đó, người ta vẫn hay kể những câu chuyện về những cặp đôi yêu nhau say đắm, thề non hẹn biển, vượt muôn trùng khơi để đến với nhau nhưng rồi lại chia tay. Vậy cái gì có thể thành một tổ ấm?

Nhiều người trải nghiệm rồi nói với tôi rằng, tình yêu không đủ cho một tổ ấm… nhưng sự chịu đựng nhau lại có thể thành một tổ ấm. Tôi cũng nghĩ hôn nhân là sự chịu đựng. Chịu đựng chia nhà vệ sinh, chia việc nhà, chia việc trông con, chia trách nhiệm với gia đình hai bên... 

Tại sao bước vào hôn nhân lại phải chịu đựng? Phụ nữ thì nghĩ "em đẹp/ em có học/ em có công việc ổn định với thu nhập tốt/ Em có quyền..." Đàn ông thì nghĩ "Anh là đàn ông (có chút bề trên)/ Anh tử tế vừa phải/ Nhà anh được/ Công việc của anh được/ Anh xứng đáng được phục vụ"... Chỉ cần một sự kiêu ngạo trong chuỗi thống kê trên trỗi dậy thì không thể có một cuộc hôn nhân hạnh phúc được.

Những cuộc "ly hôn xanh" với những lý do chia tay lãng xẹt. Từ đó tôi cứ tự hỏi, nếu có tình yêu rồi, tại sao không đắp xây, không chịu đựng để rồi lại ly hôn?!
(Còn nữa)
Chia sẻ
Đọc thêm