Đàn bà khôn ngoan không bao giờ kể khổ với chồng: Nước mắt là vũ khí, nhưng dùng nhiều quá sẽ trở thành "nước thải" nhấn chìm hôn nhân

Khánh Hà,

Nước mắt đàn bà từng được ví là trân châu, là vũ khí mềm khiến đàn ông tan chảy. Nhưng trong hôn nhân, nếu ngày nào bạn cũng mang nước mắt và những lời than vãn ra để "trang trí" cho bữa cơm tối, thì sớm muộn gì, thứ vũ khí ấy cũng biến thành "nước thải", nhấn chìm mọi yêu thương và kiên nhẫn của người chồng.

Chúng ta thường nghe các bà các mẹ dạy rằng: "Có gì ấm ức cứ nói ra cho chồng hiểu", hay "Phải khóc một chút đàn ông mới thương". Thế là bước vào hôn nhân, với bao áp lực cơm áo gạo tiền, nhiều người phụ nữ chọn cách trút hết mọi bực dọc, oan ức lên vai chồng mỗi khi anh về nhà. 

Chúng ta tưởng đó là chia sẻ, là tin tưởng. Nhưng thực tế phũ phàng hơn nhiều: Đàn ông không sợ vợ xấu, không sợ vợ nghèo, họ chỉ sợ nhất một người vợ lúc nào cũng mang gương mặt "đưa đám" và đôi mắt ầng ậc nước. Đàn bà khôn ngoan, tuyệt đối không dùng sự than nghèo kể khổ để trói buộc trái tim một người đàn ông.

Đàn bà khôn ngoan không kể khổ với chồng để giữ gìn hạnh phúc gia đình - Ảnh 1.

Nhầm tưởng tai hại: Than vãn là chia sẻ, khóc lóc là yếu đuối cần che chở

Phụ nữ có một nhu cầu bản năng rất lớn, đó là nhu cầu được lắng nghe. Khi đi làm về mệt, con cái quấy khóc, hay va chạm với mẹ chồng, phản xạ đầu tiên của chúng ta là tìm đến chồng để xả. Chúng ta kể lể, chê bai, than vãn về sự vất vả của mình với hy vọng nhận được một cái ôm hay một lời an ủi: "Em vất vả rồi". Nhưng trớ trêu thay, não bộ đàn ông lại được lập trình để "giải quyết vấn đề". Khi bạn than: "Em mệt quá, nhà cửa bừa bộn quá", chồng bạn không nghe thấy cảm xúc của bạn, anh ấy chỉ nghe thấy một lời buộc tội: "Anh vô dụng quá, anh không giúp gì được cho em".

Dần dà, những lời than vãn ấy không còn là sự chia sẻ nữa. Nó trở thành những mũi kim châm chích vào lòng tự trọng của người đàn ông. Bạn càng kể khổ, anh ấy càng cảm thấy nặng nề. Bạn càng khóc lóc, anh ấy càng cảm thấy bất lực và muốn trốn chạy. Đừng quên, nhà là nơi bão dừng sau cánh cửa. Nếu anh ấy đã chiến đấu ngoài xã hội đầy mệt mỏi, về nhà lại gặp một "cơn bão" cảm xúc tiêu cực từ vợ, liệu có người đàn ông nào muốn quay về?

Đàn bà khôn ngoan không kể khổ với chồng để giữ gìn hạnh phúc gia đình - Ảnh 2.

Khi "vũ khí" biến thành "nước thải"

Người ta vẫn nói nước mắt là vũ khí của phụ nữ. Đúng, nhưng nó là loại vũ khí hạt nhân, chỉ nên dùng trong những khoảnh khắc then chốt nhất, bi tráng nhất. Một giọt nước mắt rơi đúng lúc có thể khiến đàn ông day dứt cả đời. Nhưng một dòng sông nước mắt chảy ròng rã ngày này qua tháng nọ vì những chuyện vặt vãnh: Cái bát chưa rửa, tiền điện tăng cao, đồng nghiệp nói xấu... thì lại là thảm họa.

Khi tần suất than thở và khóc lóc quá dày đặc, giá trị của cảm xúc sẽ bị lạm phát. Chồng bạn sẽ chuyển từ trạng thái thương cảm sang chai lì, từ chai lì sang khó chịu, và cuối cùng là coi thường. Lúc này, nước mắt không còn long lanh như ngọc nữa, nó trở thành thứ "nước thải" u ám, bốc mùi tiêu cực, làm ô nhiễm bầu không khí gia đình. Hôn nhân không chết vì những biến cố lớn, nó thường chết mòn vì những năng lượng tiêu cực nhỏ nhặt tích tụ mỗi ngày. Một người vợ lúc nào cũng ủ dột, đóng vai nạn nhân sẽ hút cạn sinh khí của người chồng, biến anh ấy trở thành một người đàn ông câm lặng và xa cách.

Đàn bà khôn ngoan không kể khổ với chồng để giữ gìn hạnh phúc gia đình - Ảnh 3.

Đàn bà khôn ngoan: Giữ tâm bình thản, "nuốt" nỗi buồn vào trong để tỏa ra khí chất

Nói như vậy không có nghĩa là đàn bà phải gồng mình lên chịu đựng, hay sống giả tạo che giấu cảm xúc. Sự khác biệt giữa đàn bà khôn và đàn bà dại nằm ở "cách thức" chia sẻ.

Thay vì kể khổ: "Sao số tôi khổ thế này, anh chẳng giúp gì được tôi", đàn bà khôn sẽ nói: "Hôm nay em hơi mệt, anh giúp em rửa bát nhé". Thay vì khóc lóc vì một lời nói vô tình của mẹ chồng, cô ấy chọn cách đi spa, mua sắm hoặc gặp gỡ bạn bè để tự giải tỏa, rồi về nhà với nụ cười tươi tắn.

Đàn bà khôn hiểu rằng, chồng là bạn đời, không phải là "thùng rác cảm xúc". Họ biết cách tự chữa lành cho chính mình trước khi mong chờ ai đó xoa dịu. Sự hấp dẫn chí mạng của một người phụ nữ không nằm ở sự yếu đuối ủy mị, mà nằm ở sự kiên cường và độc lập về cảm xúc. Khi bạn vui vẻ, tự tin, không than vãn, tự khắc bạn tỏa ra một nguồn năng lượng tích cực khiến chồng muốn ở bên, muốn trò chuyện và muốn cùng bạn gánh vác.

Cuối cùng, hãy nhớ rằng không ai có nghĩa vụ phải chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của bạn, kể cả chồng. Khi bạn ngừng kể khổ, ngừng đóng vai nạn nhân, bạn sẽ thấy mình mạnh mẽ hơn rất nhiều. Hãy để những giọt nước mắt rơi cho hạnh phúc, cho sự xúc động, chứ đừng để nó rơi vì sự bất lực của chính mình.

Hãy biến ngôi nhà thành nơi ấm áp nhất, vui vẻ nhất mà chồng con đều muốn trở về. Đừng để anh ấy phải thở dài thườn thượt trước khi tra chìa khóa vào ổ vì biết rằng sau cánh cửa kia là một người vợ đang chực chờ để... xả "nước thải". Hãy là đóa hoa rực rỡ, dù bão tố ngoài kia có lớn thế nào, thì trong nhà, vẫn luôn có một người phụ nữ điềm tĩnh, dịu dàng và đầy bản lĩnh. Đó mới là đỉnh cao của nghệ thuật giữ chồng.

Mẹo nhỏ cho chị em

- Quy tắc 80/20: Hãy chia sẻ 80% niềm vui và chỉ 20% nỗi buồn/khó khăn thực sự nghiêm trọng với chồng.

- Chuyển đổi ngôn ngữ: Thay vì câu "Tại sao anh...", hãy dùng câu "Em mong anh..." hoặc "Em sẽ rất vui nếu anh...".

- Tìm đồng minh: Những chuyện vụn vặt, nói xấu sếp, than vãn về cân nặng... hãy dành cho hội chị em bạn dì. Chồng không hiểu và cũng không cần phải hiểu những điều đó.

Chia sẻ