Con ốm đi viện, chồng vẫn mải hú hí bên nhân tình, tôi liền có hành động khiến anh ta tê tái

Mặc cho tôi ra sức gọi điện nhưng Tú vẫn không bắt máy. Ngay giây phút đó, tôi đã loại anh ta ra khỏi cuộc đời mình.

Hơn nửa năm nay, chuyện "chăn gối" của vợ chồng tôi không còn mặn mà. Tôi cảm nhận chồng chỉ như đang "trả bài'' mà thôi. Thậm chí anh còn cảm thấy khó chịu mỗi khi tôi đòi hỏi. Cứ nghĩ mình làm gì đó khiến chồng phật ý, tôi ra sức thay đổi, từ ngoại hình đến cách làm vợ... nhưng Tú vẫn như không. Càng ngày anh càng dửng dưng với vợ.

Hôm qua thứ 7, đúng ra Tú không phải đi làm. Nhưng anh ăn mặc chỉn chu, xịt nước hoa thơm nức rồi rời nhà từ sáng sớm. Tôi có hỏi chồng đi đâu mà trông hào nhoáng thế vậy, nhưng anh gắt: "Đàn bà biết gì mà lắm chuyện".

Thế rồi chồng đi biền biệt đến chiều muộn cũng chưa thấy về. Tôi có gọi và nhắn tin hỏi han anh ăn cơm tối không, chồng cũng chẳng thèm đáp lời!

Khoảng 6 giờ tối, con trai 4 tuổi của tôi bỗng có biểu hiện lạ. Thằng bé tự dưng ôm bụng khóc ngằn ngặt. Mặt tím tái đi, mồ hôi trán vã ra nhưng vẫn kêu lạnh. Đặc biệt con tôi còn bị nôn mửa nữa.

Tôi cuống cuồng gọi cấp cứu. Rất nhanh sau đó con tôi được đưa đi viện. Sau đó tôi gọi cho chồng. Nhưng gọi đến cháy máy mà Tú vẫn không nghe. Sợ anh đang bận giải quyết công việc nên tôi còn cẩn thận nhắn tin cho chồng về tình hình bệnh của con nữa. Nhưng đổi lại, phía Tú vẫn bặt vô âm tín!

Hơn 9 giờ tối, con tôi mới cấp cứu xong. Thằng bé bị lồng ruột do vừa ăn xong đã chạy nhảy nô đùa quá sức. Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Tuy vẫn chưa ăn gì, nhưng tôi không thấy đói, chỉ cảm thấy trong người bồn chồn không yên. Chắc là do tôi lo lắng cho con quá rồi. Về phía Tú, anh vẫn chưa nhắn tin hay gọi điện lại cho tôi. Lúc đó tôi còn nghĩ, có lẽ Tú đang bận tiếp khách hàng rồi!

Bác sĩ yêu cầu tôi đi mua thuốc cho con. Tôi cầm hóa đơn nhanh chóng ra hiệu thuốc gần bệnh viện. Đang lúc mải mốt, tôi bỗng đâm rầm vào 1 đôi nam nữ đang ôm nhau đi từ phòng cấp cứu ra.

Con ốm đi viện, chồng vẫn mải hú hí bên nhân tình, tôi liền có hành động khiến anh ta tê tái - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Cú va chạm bất ngờ làm túi thuốc trên tay tôi và tờ kết quả khám bệnh của đối phương cùng rơi xuống đất. Biết lỗi do mình, tôi vội vàng cúi xuống nhặt tờ giấy đó lên trả lại người ta. Tôi có đọc nhanh được bác sĩ chẩn đoán cho người đó bị đầy hơi do ăn uống quá nhiều thứ bổ trong 1 ngày.

Đang cuống quýt nói lời xin lỗi họ, tôi á khẩu khi nhìn thấy người đối diện mình. Đó chính là chồng tôi và 1 người phụ nữ lạ. Cô gái kia còn đang gục đầu vào vai Tú, ra vẻ nũng nịu, yếu đuối.

Thấy tôi, Tú cũng bất ngờ, vội vàng buông nhân tình ra. Anh lắp bắp hỏi tôi: "Sao em lại ở đây?". Còn cô gái kia thì ngúng nguẩy hỏi Tú: "Bà nào đây anh? Người quen của anh à?".

Đến lúc này tôi mới vỡ lẽ, hóa ra, Tú không bắt máy, không đọc tin nhắn của tôi là đang bận hú hí với nhân tình. Tôi nói với chồng: "Chẳng phải tôi đã nói với anh rằng con ốm hay sao?". Lúc này Tú mới hoảng hốt: "Con ốm thật sao? Anh tưởng em nói dối...".

Tôi nhếch mép cười khinh bỉ và không thèm đáp lại Tú nữa, vội vàng trở về giường bệnh của con. Tú vội buông nhân tình đuổi theo tôi. Đúng lúc tôi đến phòng bệnh của con thì bác sĩ hỏi lớn: "Ai là người nhà của bé Linh (con tôi)". Tôi lập tức lên tiếng: "Là tôi". Bác sĩ đưa mắt về phía Tú và hỏi anh là ai? Tôi nhẹ nhàng đáp: "Người dưng"...

Con tôi lúc đó đã ổn định sức khỏe và có thể xuất viện. Bác sĩ đề nghị tôi nên để cháu lại đến sáng mai để theo dõi thêm. Lúc này Tú mới tức giận kéo tôi ra 1 góc rồi chất vấn: "Sao anh cũng là cha của con, em lại nói là người dưng?". Tôi gạt tay Tú, nói thẳng: "Anh nói câu đó mà không biết ngượng à? Vậy lúc con ốm, đi cấp cứu cần bố ở bên thì anh ở đâu? Đây không phải lần đầu mà rất nhiều lần anh vô tâm với mẹ con tôi rồi. Anh yên tâm, ngay ngày mai trở về nhà, tôi sẽ trả sự tự do cho anh muốn làm gì thì làm".

Tú lặng người vì câu nói của tôi, nhưng tôi mặc kệ. Anh đã khiến tôi quá thất vọng rồi!

Chia sẻ
Đọc thêm