Bỏ người yêu 5 năm đi lấy chồng thành phố, những tưởng được đổi đời nhưng tôi phải nhận về kết quả ê chề

Song Ngư NF, Theo Helino

Mẹ chồng thì coi thường tôi ra mặt, chồng thì nhiều thói hư tật xấu và hơn hết, anh bảo: "Người nhà anh luôn đúng".

Trước khi kết hôn với Ngọc, tôi từng có một mối tình rất sâu nặng với Quang. Yêu nhau từ khi tôi là cô sinh viên mới chập chững lên thủ đô nhập học, anh thì là công nhân một xưởng cơ khí trọ cùng dãy với tôi.

Quang chăm lo cho tôi từng chút một nên dù anh chẳng giàu, nhưng bạn bè tôi đứa nào cũng quý mến anh. Ngày tôi ra trường, được nhận vào làm trợ lý giám đốc dự án nên nhanh chóng được chú ý, lương ngày một tăng. Nhưng cũng chính vì thế tôi dần dần lạnh nhạt với Quang.

Cuối cùng, khi đi tiệc của công ty đối tác, tôi quen Ngọc và rồi rơi vào lưới tình của anh. Thật ra, tôi cũng không phải yêu anh nhưng bị choáng ngợp trước chàng trai Hà thành lịch lãm và giàu có. Anh đưa tôi đi ăn, đi chơi không tiếc tiền ở những nhà hàng sang trọng. Mỗi lần đón tôi, anh đều dùng không xế khủng nhưng cũng toàn loại đắt tiền.

Bỏ người yêu 5 năm đi lấy chồng thành phố, những tưởng được đổi đời nhưng tôi phải nhận về kết quả ê chề - Ảnh 1.

Ngọc luôn đưa đón tôi đi ăn chơi những nơi đắt đỏ. (Ảnh minh họa)

Trong khi Quang chỉ chở tôi trên con xe Honda bao năm qua vẫn thế, đưa tôi đi ăn những tiệm bình dân hoặc quán ăn vặt vỉa hè mà thôi. Tôi đi làm, thực tế và hiểu đời hơn rồi, tôi không thể chấp nhận một người không có tương lai như Quang nên dứt khoát nói lời chia tay mặc anh níu kéo.

Chỉ một tháng sau, tôi phát hiện mình mang thai, của Ngọc. Từ khi đó, Ngọc tỏ ra hờ hững với tôi hơn nhưng vẫn bảo: "Chửa thì đẻ!"

Tôi rớt nước mắt, bảo anh: "Còn chuyện tương lai? Làm sao em có thể đẻ con mà không cha, bố mẹ, hàng xóm, bạn bè sẽ nhìn em như thế nào?"

Ngọc lúc ấy đã bảo tôi, giọng điệu rất lạnh lùng: "Thích thì cưới".

Nhưng sau đó, anh còn nói một câu khiến tôi giận mấy ngày: "Hay là em gài tôi, cố tình có chửa để được lấy tôi?"

Nhưng Ngọc cũng chẳng buồn dỗ dành, cuối cùng, tự giận thì lại tự xuống nước làm hòa. Tôi thấy mệt mỏi và nhớ Quang nhiều hơn.

Nhưng câu chuyện đời tôi mới chỉ bắt đầu sang một trang mới. Tôi lấy Ngọc trong sự chúc phúc của bạn bè và họ hàng, ai cũng bảo tôi tốt phước lấy được anh. Mọi người khen nức nở cặp đôi "trai tài gái sắc". Các cô, các bác ở quê còn lấy tôi ra làm gương cho tụi nhỏ: "Đấy, nhìn chị Minh mà học tập kìa, học giỏi rồi yêu được anh đẹp trai, nhà giàu có phải sướng một đời không!"

Bỏ người yêu 5 năm đi lấy chồng thành phố, những tưởng được đổi đời nhưng tôi phải nhận về kết quả ê chề - Ảnh 2.

Đám cưới của chúng tôi được nhiều người ngưỡng mộ. (Ảnh minh họa)

Nhưng sướng đâu chưa thấy, tôi về đó mà bố mẹ Ngọc coi thường tôi ra mặt. Bà bảo tôi nhà quê, đũa mốc chòi mâm son. Mặc dù tôi đang có thai cháu của bà nhưng bà rất hờ hững, bắt tôi làm đủ việc trong nhà như con ô sin. Tôi có nói lại với Ngọc, anh bảo: "Mẹ anh nói gì sai à? Em phải biết thân biết phận mà làm cho đúng những gì mẹ nói đi".

Tôi mệt, tôi buồn, đêm nào tôi cũng khóc còn Ngọc thì quay lưng một phía nghịch điện thoại hoặc ngủ trước. Tôi cô đơn ngay trong căn biệt thự bạc tỷ của nhà chồng giàu có.

Mà lấy nhau chưa được tháng, Ngọc đã thường xuyên bỏ bê tôi để ra ngoài chơi với đám bạn. Anh ăn chơi, nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng, mẹ chồng tôi thấy lại gào lên với tôi: "Cô chăm chồng hay nhỉ? Cô làm cái gì để thằng bé nó chán nó bỏ ra ngoài nhậu nhẹt cả đêm vậy hả?"

Tôi giải thích: "Mẹ ơi, bạn anh ấy gọi đi con có giữ rồi mà anh Ngọc mắng cả con đấy!"

"À cô giỏi nhỉ, còn dám cãi lại mẹ chồng nữa. Chồng thì không biết giữ, việc nhà không biết làm, không hiểu thằng Ngọc nó yêu cô ở điểm gì!"

Sự coi thường của bà ngày càng bộc lộ rõ, nhưng điều tôi buồn hơn cả là sự vô tâm của chồng. Tối, hiếm hoi lắm anh mới quay sang ôm tôi một lần. Tôi khấp khởi trong lòng định thủ thỉ nói chuyện với chồng. Khi tôi vừa nhắc tới việc tôi bầu bí và nghén ngẩm rất mệt, nhờ anh nói với mẹ đừng bắt tôi làm quá nhiều việc thì anh lập tức buông tay ra: "Em đừng có được voi đòi tiên nữa, lấy chồng nhà giàu làm có chút đã kêu. Trong nhà này, em chẳng có quyền gì đâu, ăn nhờ ở đậu thì phải lao động bù vào chứ. Mẹ nói gì em đừng cãi nữa, mẹ nói với anh em hỗn lắm mà anh chưa xử em đâu. Hãy nhớ, nguyên tắc của nhà này thứ nhất, mẹ anh luôn đúng, điều hai nếu mẹ sai hãy xem lại điều một."

Bỏ người yêu 5 năm đi lấy chồng thành phố, những tưởng được đổi đời nhưng tôi phải nhận về kết quả ê chề - Ảnh 3.

Có bầu nhưng tôi gầy rộc vì lo lắng, mệt mỏi và áp lực. (Ảnh minh họa)

Tôi chỉ khóc nấc lên khi nghe những lời chồng nói. Áp lực, mệt mỏi, đau khổ và bận rộn khiến tôi gầy rộc đi. Siêu âm bác sĩ bảo tôi thai nhi yếu lắm, tôi mà không ăn uống và suy nghĩ tích cực lên sợ khó giữ được đứa bé.

Tôi càng buồn, mặt mày xanh như tàu lá, bạn bè, đồng nghiệp, bố mẹ nhìn tôi ngán ngẩm và thương xót. Nhưng ai hỏi, tôi cũng chỉ nói do nghén không ăn được gì.

Có lẽ, sự lựa chọn của tôi là sai lầm thật rồi. Tôi nên an phận tự thân kiếm tiền, rồi kết hôn và sinh con với một người thương yêu tôi như Quang. Hiện giờ, tôi đang phải trả giá cho sự tham lam và bạc tình của mình.

Chia sẻ
Đọc thêm