Xem phim Sex Education, tôi tỉnh ngộ: hóa ra gia đình tan vỡ không đồng nghĩa với mất tất cả!

Yiyi,

Tôi đã phá bỏ được những định kiến cũ.

Trước khi xem Sex Education, tôi luôn sống trong một nỗi sợ hãi mang tên "gia đình không trọn vẹn". Tôi từng tin rằng một đứa trẻ lớn lên trong một ngôi nhà có bố mẹ ly hôn chắc chắn sẽ bị tổn thương, lệch lạc và thiếu hụt nền tảng để hạnh phúc. Chính vì định kiến đó, tôi đã cố gắng bám víu vào một cuộc hôn nhân chỉ còn là cái xác không hồn, chấp nhận những cuộc cãi vã âm thầm và sự lạnh lẽo giữa hai vợ chồng chỉ để con có một "mái ấm đầy đủ" trên danh nghĩa.

Tôi u mê nghĩ rằng sự hy sinh của mình là cao cả, là vì tương lai của con. Nhưng tôi không nhận ra rằng chính sự chịu đựng độc hại đó đang bào mòn tâm hồn của cả gia đình. Tôi đã vô tình dạy con rằng tình yêu là sự cam chịu và nhà là nơi chứa đựng những căng thẳng kìm nén. Cho đến khi tôi chứng kiến những câu chuyện về sự chia ly và tái thiết trong Sex Education, tôi mới bàng hoàng tỉnh ngộ về định nghĩa của một gia đình thực sự.

Trong phim, tôi nhìn thấy những gia đình "tan vỡ" theo nhiều cách khác nhau. Gia đình của Otis, Maeve hay Jakob đều không đi theo khuôn mẫu truyền thống. Nhưng điều kỳ diệu là họ vẫn tìm thấy cách để yêu thương, để chữa lành và để trưởng thành. Tôi đặc biệt ấn tượng với cách nhân vật Jean Milburn và Jakob đối diện với sự đổ vỡ. Họ dạy tôi rằng khi một cuộc hôn nhân kết thúc, điều đó không có nghĩa là tình yêu thương dành cho con cái phải kết thúc theo.

Xem phim Sex Education, tôi tỉnh ngộ: hóa ra gia đình tan vỡ không đồng nghĩa với mất tất cả!- Ảnh 1.

Ảnh minh họa: Netflix

Tôi nhận ra một đạo lý đắt giá rằng thà là một gia đình tan vỡ nhưng trung thực, còn hơn là một gia đình đầy đủ nhưng giả tạo. Khi bố mẹ dũng cảm đối diện với việc không còn phù hợp, họ đang dạy con bài học lớn nhất về sự tự trọng và trách nhiệm với hạnh phúc của chính mình. Sự tỉnh ngộ này giúp tôi hiểu rằng một đứa trẻ có thể vẫn phát triển hoàn hảo khi có hai mái nhà bình yên, thay vì một mái nhà duy nhất nhưng đầy rẫy giông bão.

Gia đình vốn không được định nghĩa bằng số lượng thành viên dưới một mái nhà, mà bằng chất lượng của sự kết nối. Dù bố mẹ không còn chung sống, nhưng nếu họ vẫn có thể cùng nhau ngồi lại để lắng nghe con, cùng tôn trọng đối phương và cùng đặt lợi ích của đứa trẻ lên hàng đầu, thì gia đình đó vẫn vô cùng trọn vẹn về mặt cảm xúc.

Tôi nhìn lại cuộc sống của mình và nhận thấy việc cố giữ cái vỏ bọc gia đình bấy lâu nay chính là ngõ cụt. Tôi đã suýt nữa đẩy con vào một tương lai đầy ám ảnh về hôn nhân chỉ vì sự sợ hãi của bản thân. Sự tan vỡ, nếu được xử lý bằng sự văn minh và thấu hiểu, thực chất là một cơ hội để mỗi thành viên được sống thật hơn, nhẹ nhàng hơn và có cơ hội tìm thấy hạnh phúc thực sự ở một chương mới của cuộc đời.

Sự tỉnh ngộ từ bộ phim đã giúp tôi đưa ra quyết định khó khăn nhất nhưng cũng sáng suốt nhất. Tôi đã ngồi lại với chồng và con để nói về sự thật. Chúng tôi chọn cách dừng lại trong sự tôn trọng. Tôi nhận ra rằng gia đình tan vỡ không đồng nghĩa với mất tất cả, chúng ta chỉ đang thay đổi hình thái để yêu thương nhau một cách lành mạnh hơn.

Giờ đây, thay vì một ngôi nhà u ám tiếng thở dài, con tôi có những ngày cuối tuần vui vẻ bên bố và những buổi tối bình yên bên mẹ. Chúng tôi không còn là một gia đình kiểu mẫu, nhưng chúng tôi là một gia đình hạnh phúc theo cách của riêng mình. Sự tan vỡ đôi khi lại là cánh cửa mở ra sự tự do và lòng trắc ẩn lớn lao nhất mà mỗi người cần có để thực sự trưởng thành.

Chia sẻ