Vợ ham vui
“Chiều nay em có độ, anh đón bé Tum và Bo nhen” – nhận tin nhắn của vợ, anh Cảnh- nhân viên bảo hiểm, ngao ngán thở dài. Không biết đến khi nào vợ anh mới hết ham vui…
Từ khi vào làm ở công ty tổ chức sự kiện, Hương- vợ Cảnh, bỗng trở nên hoạt bát, năng động không ngờ. Trước đây Hương vốn ngại giao tiếp nên cô chỉ quẩn quanh với việc bán hàng phụ giúp người chị họ có cửa hàng kinh doanh nước ngọt. Tình cờ trong lần dự đám cưới đồng nghiệp anh Cảnh, Hương gặp lại cô bạn thời phổ thông giờ đang làm giám đốc một công ty quảng cáo, tổ chức sự kiện. Nghe lời bạn rủ rê, Hương vào công ty làm việc, bắt đầu là nhân viên bàn giấy, phụ việc khi có chương trình. Dần dà Hương chuyển sang làm thư ký ngoại giao cho công ty, chuyên đi giao dịch với khách hàng, đối tác.

Thấy vợ vất vả vì kiếm tiền, lại phát huy được khả năng tiềm ẩn của mình, anh Cảnh tự nguyện giành phần đưa đón con và nấu ăn cho cả nhà, vì công việc của anh không bị bó buộc về mặt thời gian. Mọi chuyện cứ êm đềm trôi qua, trong nhà có thêm nhiều vật dụng tiện nghi, bữa cơm có thêm nhiều món ngon, mọi người đều hỉ hả.
Nhưng rồi “sức đàn ông” của Cảnh cũng đến ngày cạn kiệt khi Hương giao phó toàn bộ việc gia đình cho anh. Khi Hương về đến nhà với hơi thở đầy mùi bia rượu thì hai đứa con đã ngủ, Cảnh mắt nhắm mắt mở đợi vợ. Anh đã mất nhiều khách hàng của mình chỉ vì giờ họ hẹn gặp trùng với giờ anh đón con, đi chợ hay kèm con học… Điều Cảnh không thể cảm thông với vợ là không phải lúc nào Hương cũng tiếp khách hay về khuya do yêu cầu công việc, mà vì cô “nghiện” vui chơi, ăn uống, karaoke và trở thành người chủ xị của mọi cuộc chơi.

Một đêm, Hương về nhà, mệt mỏi nhưng vẫn còn lâng lâng sau cuộc vui. Cô ngả lưng xuống giường ngủ thiếp đi. Giữa khuya tỉnh giấc, quờ tay gặp chiếc gối lạnh ngắt, Hương giật mình: không có chồng ở bên. Thốt nhiên Hương tỉnh ngủ, cô chạy sang phòng hai con, hai chiếc giường trống không. Phòng khách, phòng bếp lạnh tanh. Mảnh giấy nhỏ Cường để lại trên bàn ăn: “Anh cần người phụ giúp chăm sóc các con. Mấy đứa nhỏ cũng cần hơi ấm người mẹ. Em có hạnh phúc với các cuộc vui?”.
Hương quỵ xuống giữa sàn nhà lạnh ngắt. Không biết vì cuộc vui tối qua lấy hết sức lực của cô hay vì một mình giữa ngôi nhà vắng lặng, thân thể cô bỗng bải hoải, rã rời. Cả ngày hôm sau Hương chạy khắp nơi tìm chồng con. Cường tắt điện thoại. Bạn bè, họ hàng không ai biết mấy cha con đi đâu. Hương khóc như mưa với hình ảnh giờ này Cường đang ở bên một cô gái nào đó; bé Tum, bé Bo quấn quýt bên cô ta.