Những bài hát dựa trên câu chuyện có thật
Chính những câu chuyện trong thực tế là nguồn cảm hứng để người nhạc sỹ sáng tác nên những ca khúc này.
Nước Mỹ. Năm 1971. Tại một tỉnh vùng núi xa xôi, trong một thị trấn nhỏ vô danh có một chàng trai bị kết án tù. Cảnh sát đã chứng minh được rằng anh ta phạm tội và ba năm là khoảng thời gian vừa đủ để sửa chữa lại lỗi lầm. Nhưng Mary, người vợ chưa cưới của chàng trai lại không tin điều đó. Ngày mở phiên toà, mặc cho chàng trai không ngừng quay lại phía sau tìm kiếm thì cô vẫn vắng mặt.
Trước khi lên chiếc xe dành cho tù nhân, chàng trai nhờ chuyển cho Mary một lá thư rồi đi ngay. Anh không kịp nhìn thấy cô đang đứng khuất sau, vừa khóc vừa nắm chặt tờ giấy với những dòng ngắn ngủi:
Trong suốt ba năm ngồi tù, dù cho chàng trai mong mỏi Mary đến đâu thì cô vẫn bặt tin. Năm đầu tiên, anh tự nhủ có lẽ cô chưa quen được với ý nghĩ chồng sắp cưới của mình là một kẻ phạm tội. Năm thứ hai, chàng trai nhờ người hỏi han tin tức và chỉ nghe phong phanh là cô đã đi xa, xa lắm và chẳng biết bao giờ mới quay trở lại. Đến những ngày tháng cuối cùng trong tù, anh đã không còn nghĩ đến dải ruy băng màu vàng nữa, nhớ về người con gái anh yêu lại càng không. Đến ngày ra tù, anh quyết định sẽ lên xe bus đi thẳng ra thành phố chứ không qua quảng trường thị trấn như đã hẹn.
Một chuyến... hai chuyến xe đã dừng lại rồi chạy tiếp mà chàng trai vẫn không bước lên. Mãi tới khi chuyến cuối cùng chạy qua, anh mới lầm lủi đi bộ tới quảng trường. Lý trí bảo anh đi theo hướng ngược lại nhưng tình yêu vẫn bắt anh bước về phía trước.
Một người thanh niên đăng kí nhập ngũ với niềm tự hào là sẽ đóng góp công sức mình cho đất nước. Nơi anh ta sẽ đến chính là chiến trường Việt Nam. Khi anh ta ra đi, mẹ anh ta ngăn cản bằng tất cả tình mẫu tử vì bà không muốn mất đi đứa con trai duy nhất của mình
Nhưng anh ta đã không nghe theo lời của bà mẹ. Với 1 lòng quyết tâm sắt đá, anh đã từ bỏ tất cả để ra đi. Biết không thể lay chuyển được ý chí đó của con trai, bà buông xuôi và quyết định từ luôn đứa con duy nhất của mình.
Sau bao năm lăn lộn ở chiến trường, trải qua và đối diện với cái chết nhiều lần, anh cảm thấy mình có lỗi với người mẹ. May mắn sống sót trước bao đồng đội đã ngã xuống, anh trở về quê hương. Khi về đến quê nhà, người ta cho anh biết cha anh đã qua đời. Trước khi nhắm mắt, ông ấy nhắn lại với bà mẹ là hãy tha thứ cho con trai của mình. Hai mẹ con ôm nhau khóc và tha thứ cho nhau..."Mẹ ơi, con đã trở về rồi đây - Mama. I'm coming home".
Ozzy đã viết bài hát này khi nghe câu chuyện có thật của một người lính gia nhập quân đội Mỹ và tham chiến ở chiến trường Việt Nam. Cả 2 là bạn của nhau thời trai trẻ. Tuy nhiên theo Ozzy thì ông không đề cập đến lời bài hát lắm mà chú ý đến giai điệu bài hát hơn. Khi nhạc bài hát cất lên, chúng ta cảm thấy 1 sự tha thiết đến kì lạ...
Lúc đó, cụ già đã chỉ vào cái lọ đựng ở bên cạnh và nói: “Bà cụ mới vừa mất, các con đều lập gia đình đi hết rồi. Mấy chục năm ở nước ngoài bây giờ tôi muốn trở về quê hương, tôi muốn đưa bà cụ về quê hương”. Và chính tâm tư, nỗi niềm của ông cụ đó đã khiến Nguyễn viết nên bài hát “Nỗi niềm kẻ ở miền xa”. Bài hát cũng là mong mỏi của những người đã xa quê nay muốn trở về.
Lòng anh bỗng se thắt lại
Và khi tiếng chuông giáo đường
Chợt ngân xe hoa dừng lại
Em là cô dâu, khoác áo hồng
Sánh vai bước đi bên chồng
Tình anh đơn côi