Nam sinh Hà Nội dằn vặt: "Khoảnh khắc này thực sự giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tất cả hy vọng mà em từng mang theo"

Hiểu Đan,

Người ta lo ngại rằng lối suy nghĩ này phản ánh một thế hệ học sinh được bao bọc quá kỹ, dễ tổn thương trước những biến số của cuộc đời và bị ám ảnh nặng nề bởi tư duy "mình phải là người đặc biệt nhất".

Kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 luôn được ví như một trong những khúc quanh nghiệt ngã nhất của đời học sinh. Khi trang tra cứu điểm số chính thức mở ra, bên cạnh những nụ cười vỡ òa của người chiến thắng, mùa thi năm nay lại chứng kiến những giọt nước mắt lặng lẽ và cả những rạn nứt trong niềm tin của không ít sĩ tử.

Đối với một học sinh mười lăm tuổi vừa bước ra khỏi phòng thi, khoảnh khắc nhận kết quả không chỉ là câu chuyện đỗ - trượt, mà đôi khi, đó còn là "một gáo nước lạnh dội thẳng vào tất cả hy vọng mang theo suốt những năm tháng ôn luyện".

Giữa hàng nghìn bài đăng về điểm thi lớp 10 tại Hà Nội, những dòng tâm sự của một nam sinh 15 tuổi trượt trường công đã khiến nhiều người lớn phải dừng lại đọc hết.

Ảnh minh hoạ

"Em là một thí sinh tham dự kỳ thi vào lớp 10 năm nay, và có lẽ đây là những dòng chữ nặng nề nhất mà em từng viết. Điều khiến em đau lòng không phải là một mức điểm thấp. Điều khiến em suy sụp là cảm giác những nỗ lực, thế mạnh và niềm tin mà mình đã đặt vào môn Ngữ Văn suốt nhiều năm qua dường như không được phản ánh một cách rõ ràng trong kết quả cuối cùng", nam sinh tâm sự.

Khi phổ điểm được công bố, em thực sự choáng váng. 8,5 điểm vốn là kết quả mà trước đây em có thể tự hào. Nhưng giữa một cơn mưa điểm 8 và 8,5, thành quả ấy bỗng trở nên mờ nhạt.

"Cảm giác ấy đau đớn vô cùng. Không phải vì ganh đua với ai, mà vì em thấy công sức của mình dường như không còn ý nghĩa như những gì em từng tin tưởng. Có lẽ với nhiều người, đây chỉ là một kỳ thi. Nhưng với một học sinh 15 tuổi, đó là cả một hành trình của những đêm thức khuya, những trang văn viết đi viết lại hàng chục lần, những giọt nước mắt, những kỳ vọng và cả những ước mơ", em này chia sẻ thêm.

Phải chăng áp lực thành tích làm đứa trẻ "quá nhạy cảm"?

Ở một phía của cuộc tranh luận, không ít người cho rằng nam sinh này đang đẩy bi kịch đi quá xa. Họ lập luận rằng 8,5 là một điểm số giỏi. Trong một kỳ thi khốc liệt mà ranh giới đỗ trượt chỉ hơn kém nhau 0,25 điểm, việc đạt được điểm số ấy đã là một tấm vé an toàn để bước tiếp.

Nhiều ý kiến thẳng thắn nhận định: "Đứa trẻ này quá nhạy cảm và có phần vị kỷ. Thay vì vui mừng vì bản thân đạt điểm cao, em lại đi buồn bã, dằn vặt chỉ vì người khác cũng được điểm cao như mình. Đó là biểu hiện của tâm lý ganh đua tiêu cực".

Người ta lo ngại rằng lối suy nghĩ này phản ánh một thế hệ học sinh được bao bọc quá kỹ, dễ tổn thương trước những biến số của cuộc đời và bị ám ảnh nặng nề bởi tư duy "mình phải là người đặc biệt nhất". Cuộc sống vốn không tuyệt đối công bằng, và việc không thể chấp nhận một kết quả tốt chỉ vì nó "đại trà" được xem là sự đòi hỏi quá mức từ một đứa trẻ chưa trải sự đời.

Tuy nhiên, nếu bước vào thế giới của một học sinh chuyên Văn hoặc một đứa trẻ dành tình yêu thuần khiết cho những trang viết, người ta mới hiểu cái cúi đầu của nam sinh này không đến từ sự ích kỷ.

Thay vì vội vã dán nhãn em là "quá nhạy cảm", việc lắng nghe và thấu hiểu những trăn trở ấy sẽ mở ra cơ hội để đồng hành cùng các em tốt hơn. Mỗi giọt nước mắt hay sự băn khoăn của một đứa trẻ mười lăm tuổi đều xứng đáng được trân trọng, bởi nó cho thấy các em thực sự có trách nhiệm và tâm huyết với hành trình học tập của mình.

Một đứa trẻ biết trăn trở, biết buồn vì giá trị của sự nỗ lực bị mờ nhạt là một đứa trẻ có lòng tự trọng cao. Trân trọng lòng tự trọng ấy, bênh vực và định hướng cho những tư duy sáng tạo ấy chính là cách để chúng ta giữ lại những hạt mầm tử tế, thẳng thắn cho tương lai, thay vì đào tạo ra những thế hệ học sinh chỉ biết cúi đầu chấp nhận sự cào bằng.

Chia sẻ