Một nửa đàn bà là đàn ông
Đó là chuyện có thật, rất hiển nhiên trong cuộc sống hàng ngày. Có điều không phải ai cũng nhận thấy, hoặc biết cả đấy nhưng họ lại chấp nhận như một điều tất yếu.
Vợ đảm…
Quen nhau từ thuở sinh viên, thấy tính cách anh mạnh mẽ, Hiền Chi rất mừng. Cô thầm nhủ, đây sẽ là bờ vai vững chãi để mình yên tâm dựa vào. Ra trường, hai năm sau họ cưới nhau. Rồi bé trai đầu lòng ra đời. Hạnh phúc tràn ngập ngôi nhà nhỏ trong tiếng cười nói ríu rít của trẻ thơ.
Mà không đảm sao được. Những chuyện “lặt vặt” như chợ búa, cơm nước, chăm sóc con cái, thu dọn nhà cửa, Chi làm gọn hơ. Ngay cả việc “con chuột” bóng đèn neon bị cháy, Chi cũng tự mình bắc ghế leo lên thay. Cái bàn ủi tự dưng chập mạch, đứt dây, Chi đi mua dây khác, lúi húi tháo ra, mày mò sửa rồi la toáng lên tự khen mình giỏi đã phục hồi được nó.
Hôm trước, cái máy bơm nước chạy suốt 5 năm cũng đã quá date, cháy khét lẹt, nước không có để nấu cơm. Gọi Tùng, anh còn đang la hét với những pha chuyền bóng nóng rẫy trên tivi, Chi đành phải gọi thợ, mua máy bơm khác rồi sẵn đó hì hục xúc rửa bồn nước… Đám cưới em gái Tùng, đưa ba anh đi khám bệnh tiểu đường hay dự tính mua lại miếng đất của người bạn… tất thảy Tùng đều khoán trắng cho Chi.

Hay chồng vụng, gia trưởng?
Khác với Hiền Chi, ngay từ khi yêu Tuấn, Minh Thanh đã biết mình sẽ phải gồng lên để lèo lái con thuyền gia đình. Tuấn là con một, được cưng chiều nên anh chẳng biết làm gì ngoài việc ăn và học. Đến khi đi làm, lấy vợ rồi Tuấn vẫn lóng ngóng như gà mắc tóc khi phải mó tay vào bất cứ chuyện gì nếu không phải là chuyên môn của một kỹ sư vi tính.
Gia đình hai bên và bạn bè chẳng ai hỏi Tuấn đâu mà Thanh lại phải leo lên mái nhà gạt đống rác to đùng cản ngay ống thoát nước, khiến mùa mưa cả mảng tường bị thấm loang lổ. Cũng không ai ngạc nhiên khi Minh Thanh xin nghỉ phép vài ngày để gọi thợ đến làm thêm cái gác lửng cho thằng con lớn có chỗ học. Thấy chị xắn tay áo, quần ống thấp ống cao chỉ đạo thợ, ông chủ thầu chỉ cười cười nhìn Tuấn nằm khểnh dưới nhà đọc báo, ông quá quen với cảnh này, vì năm nào mà ông chẳng giúp Thanh chống thấm hay quét sơn lại nhà vào dịp Tết.
Thấy bạn bè có chồng lo lắng những chuyện đại sự trong nhà, nhiều khi Thanh cũng cám cảnh cho mình. Nhưng rồi chị lại tự an ủi, bù lại cái sự vụng về ấy, Tuấn rất yêu vợ con và nể chị.
Không giống Tùng, chồng Chi hay Tuấn, chồng Thanh; Hoàng là người đàn ông lớn lên trong một gia đình nghèo khó. Anh tháo vát và nhanh nhẹn. Thời trai trẻ, nhiều cô gái mê Hoàng vì anh rất gallant, sẵn sàng làm mọi việc cho các bạn nữ cùng ký túc xá; từ việc đóng lại cái gót giày bị sút đế, sửa lại dây mayso bếp điện hay leo ra ngòai bancon giăng dây cho các cô phơi đồ. Khi Lan yêu rồi cưới Hoàng, ai cũng xít xoa rằng cô sẽ được anh cưng lắm đây.
Thế nhưng, ngay sau ngày cưới, Lan đã phải chưng hửng vì con người Hoàng thay đổi 360 độ. Anh không “rớ” tay đến bất cứ việc gì trong nhà, dù là lớn hay nhỏ. Hòang bảo vợ: “Đàn bà phải có bổn phận chăm sóc gia đình, em cần hiểu rõ điều này thì mới làm vợ tốt được”. Thế là dù Lan có bệnh đến nỗi ngồi không nổi cũng phải ráng lết dậy để chăm sóc con cái, lo bữa cơm cho chồng với đầy đủ các món anh thích.
Gần đây nhất, Lan bị suy nhược cơ thể, bác sĩ yêu cầu cô phải nằm viện, nhưng Lan ráng năn nỉ xin được điều trị ngọai trú vì bên Phòng Tài nguyên Môi trường quận đã hẹn cô đến làm sổ hồng cho miếng đất mới mua. Chồng Lan chỉ là người đưa ra quyết định “nên” hay “không nên”, “đáng làm” hay “không cần thiết”, còn sự vụ thế nào thì cô phải tự mày mò mà thực hiện.
Xưa nay người ta vẫn cho rằng đàn bà là phận chân yếu tay mềm, chỉ có thể lo toan những chuyện be bé, nho nhỏ, còn việc đại sự là chức phận của đàn ông. Nhưng thực tế không hẳn vậy. Ngày càng có nhiều đức ông chồng khóan trắng cho vợ tất cả mọi việc to nhỏ của gia đình. Lạ thay, các chị thản nhiên hay cam chịu chấp nhận bởi có lẽ muốn chia cũng chẳng ai sẻ dùm.