"Khóc thét" vì vợ giỏi... "Chí Phèo"

Tưởng vợ dọa như cũ, anh cười méo mó toan đi vào phòng thì chị cầm chai rượu lên, tu ừng ực một hơi mặc cho chồng đang xông vào giằng lấy chai rượu...

Ngồi thở dài thườn thượt trong bên bàn nhậu với đám bạn bè, anh Quân cứ bần thần nâng cốc bia lên, lại đặt cốc bia xuống. Nghĩ đến cảnh vợ phát hiện ra mùi bia ở người chồng rồi ngồi bệt xuống nền nhà giãy chân "đành đạch" ăn vạ hệt như một đứa trẻ lên ba là anh lại mướt mồ hôi, đặt cốc bia xuống. Thời chưa lấy vợ, anh Quân vẫn thường tự hào với bạn bè về khoản người yêu nhẹ nhàng, yêu mình đắm đuối và biết chiều mình khỏi phải chê.

Anh Quân nhớ lại: “Dạo còn yêu nhau, cô ấy chiều chuộng mình lắm. Có hôm hai đứa hẹn hò mà mình lỡ có việc bận không kịp đến là cô ấy nhẹ nhàng gọi điện lại: Anh cứ từ từ đi, em sẽ đợi cho tới khi anh đến thì thôi, anh không phải vội và lo em buồn đâu. Giải quyết xong công việc, mình đến nơi cũng đã muộn hơn so với quy định là hơn 2 tiếng nhưng cô ấy vẫn tươi cười và còn nhẹ nhàng xoa bóp vai cho mình”.

Anh còn chia sẻ thêm rằng dạo ấy do muốn được đánh giá cao trong công việc nên anh ngoài việc đi học bồi dưỡng thêm còn phải thường xuyên phải theo tiếp rượu các sếp nên cũng thường xuyên lơ là quan tâm đến người yêu (vợ anh bây giờ) nhưng tuyệt đối không bao giờ nhận được một lời phàn nàn… Tất cả những điều đó khiến cho anh vô cùng tự hào và hãnh diện với bạn bè vì cô người yêu tâm lý.
 

Thế nhưng cưới nhau về, được dăm bữa, bà xã anh đột nhiên “dở chứng”. Mỗi khi anh có công việc mà chỉ cần báo không ăn cơm ở nhà là thể nào tối về vợ cũng ngồi thu lu ở góc giường, khóc sưng mắt, hờn giận. Nếu không biết đường dỗ dành thì thể nào anh cũng được một bữa “rửa tai” với vợ. Lắm khi hành hạ anh chán, vợ anh quay sang đấm thùm thụp vào người mình, hoặc nằm lăn ra nhà ăn vạ. “Cô ấy khiến cuộc sống của hai vợ chồng nặng nề, u ám. Lắm hôm có gặp bạn cũng không dám vui vì nếu về nhà với mùi bia thì thế nào cô ấy cũng gào khóc, vu vạ rằng bỏ rơi vợ, không thèm đoái hoài đến vợ. Tôi chưa thấy bà vợ nào Chí Phèo như cô ấy”, anh Quân ngán ngẩm cho biết.

Cũng giống như trường hợp của anh Quân, anh Thành cũng đang phát ngốt vì cô vợ lắm chiêu trò ăn vạ của mình. Khi còn yêu nhau, chị Thủy – vợ anh Thành, lúc nào cũng tỏ ra là người tôn trọng các sở thích cá nhân của anh. Ví như chuyện anh Thành có thói quen ham chơi tennis vào mỗi cuối tuần, cho nên dù muốn gặp gỡ, hẹn hò với anh hoặc muốn cùng anh đi đâu vào hai ngày cuối tuần đều gần như không được. Anh có đùa vui cho chị biết rằng: “Có thể bỏ được thói quen hôn người yêu nhưng không thể bỏ chơi được tennis” và chị thì khẳng khái đáp lại: “Anh cứ thoải mái đi, em không gò bó anh điều gì cả”.

Thế nhưng một tháng sau ngày cưới, lúc anh vác túi đựng vợt tennis, quay lại với thói quen trước đây thì chị Thủy bắt đầu mè nheo, hờn giận: “Anh cứ đi đi, đi luôn đi cũng được…” hoặc “Nếu anh cảm thấy em không đủ hứng thú như cái môn tennis đó thì anh lấy em về làm gì”… Nghe vợ nói thế, anh Thành chỉ còn nước cun cút quay trở vào, cất vợt lên trên nóc tủ. Dọa nạt anh trong chuyện chơi thể thao đã đành, ngay cả đến chuyện ăn uống chị cũng “gò” không cho anh có chút “không khí” mà thở. Dù có việc bận, mình gọi điện báo trước cho cô ấy cả nửa ngày để cô ấy đỡ phải rục rịch chuẩn bị, thế nhưng biết mình bận tiếp khách không ăn được cơm ở nhà thì cô ấy vẫn thủng thẳng: “Anh cứ đi theo ý anh, bao giờ anh về thì em sẽ nấu cơm. Tối muộn về nhà thì cô ấy mặt sưng mày sỉa ngồi thu lu ở góc nhà, không ăn uống, cũng chẳng nói năng gì. Đụng vào là cô ấy nổi đóa, nước mắt ngắn, nước mắt dài quy kết tôi không thương vợ”, anh Thành mệt mỏi cho biết.

Anh còn kể thêm, suốt thời gian vợ mang bầu, hễ có việc gì không hài lòng và vợ anh ưỡn bụng, giơ tay lên toan đập vào bụng mình để dọa, khiến anh sợ xanh mặt. Có hôm, anh vừa lật khật bước vào nhà thì thấy vợ đặt chình ình một chai rượu lên bàn, thái độ hờ hững tuyên bố sẽ nhậu tới say không đứng lên nổi với anh. Tưởng vợ dọa như cũ, anh cười méo mó toan đi vào phòng thì chị cầm chai rượu lên, tu ừng ực một hơi mặc cho chồng đang xông vào giằng lấy chai rượu...

Lần đó anh giận đến tím tái cả người: “Nếu cô ấy không mang bầu thì tôi sẽ cho cô ấy một cái tát cho tỉnh người lại. Có phải tôi là người hay la cà quán nhậu đâu. Cả tháng có đôi ba lần vì công việc nên phải đi. Cô ấy không thông cảm đã đành, lại còn tra tấn tinh thần tôi thế này nữa…”, anh Thành bất lực cho biết.

Chia sẻ
Bình luận
Đọc thêm