Ế chồng vì... xinh đẹp, giỏi giang

Bố mẹ tôi không ngờ rằng cô con gái danh giá, giỏi giang của họ lại quyết định lấy một người không trình độ, bằng cấp, không địa vị, làm cái nghề mặt mũi lấm lem suốt ngày.

Tôi năm nay đã 35 tuổi, là kế toán trưởng của một công ty lớn. Nói chung, chuyện học hành, công việc của tôi từ bé đến giờ đều rất thuận lợi. Trong mắt mọi người, tôi là một cô gái xinh đẹp, giỏi giang, thành đạt. Nhưng trong việc tình cảm, tôi thấy mình gặp nhiều trắc trở. Nhiều người bảo tôi cao số. Trong khi bạn bè cùng trang lứa đã lấy chồng, lấy vợ, con cái đuề huề thì tôi vẫn đi về một mình một bóng.

Tôi cũng đã trải qua nhiều mối tình. Có mối tình ngây thơ, trong sáng, đắm say của tình yêu đầu đời, có mối tình chỉ hời hợt thoảng qua như cơn gió. Nhưng rốt cục, kết quả tôi nhận lại chỉ là sự thất vọng, cay đắng, bẽ bàng cho duyên phận hẩm hiu của mình.
 
 
Mối tình đầu của tôi là một bạn học cùng cấp 3. Chúng tôi yêu nhau trong suốt 3 năm học. Tình yêu của chúng tôi rất đẹp và trong sáng. Chúng tôi yêu nhau và cùng nhau quyết tâm học hành. Tình yêu đó đã làm cho tôi có thêm sức mạnh để phấn đấu. Hai đứa cũng đã thề thốt gắn bó suốt đời với nhau.

Thế rồi, lên đến đại học, tôi học ở trong nước còn anh sang Pháp du học. Anh đi học được mấy tháng thì tôi nghe phong phanh qua bạn bè anh đã có người yêu. Rồi một thời gian sau, anh thú nhận đã có người khác. Anh bảo anh xác định sẽ định cư ở bên này, cô ấy đã giúp đỡ anh rất nhiều. Anh xin lỗi và bảo chuyện tình cảm của chúng tôi nên kết thúc tại đây.

Đau khổ, thất vọng, tôi lao vào học để quên đi người tình phụ bạc. Tôi thề sau này mình sẽ giỏi giang, thành đạt để cho người ta phải hối hận khi đã bỏ tôi. Trong suốt những năm đại học và cao học, tôi nhất quyết không yêu ai mặc dù tôi có rất nhiều đối tượng theo đuổi bởi tôi học giỏi, xinh đẹp, con nhà gia giáo, khá giả.

Học xong cao học, tôi đi làm cho một công ty liên doanh với nước ngoài. Tôi được đánh giá là người có năng lực, chăm chỉ, tận tâm với công việc, vì thế mà tôi được thăng tiến rất nhanh. Nhưng chuyện tình cảm của tôi thì cứ lận đận hoài. Tôi cũng trải qua vài mối tình, có người làm cùng công ty, có người là đối tác làm ăn, có người qua bạn bè, người thân mai mối. Nhưng tôi cảm thấy tất cả những mối tình đó đều hời hợi, thoáng qua, tôi không tìm thấy ai hợp được với mình.

Thế rồi, mấy năm trời, tôi chẳng yêu ai, chẳng thể rung động thực sự trước một người đàn ông nào. Có lẽ, do cái bóng của người tình đầu quá lớn, tình cảm của tôi dành cho anh quá sâu sắc nên tôi thấy chả ai bằng anh được. Vì tôi quá yêu anh mà lại bị anh phụ bạc nên đã tạo cho tôi cảm giác sợ và cảnh giác với đàn ông.

Bạn bè tôi đã lấy vợ lấy chồng hết. Bố mẹ cũng đã giục tôi lấy chồng suốt nhưng tôi cứ dửng dưng. Tôi cảm giác lấy nhau mà không yêu nhau, không hoà hợp được với nhau thì chỉ làm khổ nhau, cuộc sống như thế sẽ sớm trở thành địa ngục. Tôi thà sống một mình còn hơn sống ràng buộc khổ sở kiểu ấy.

Nhưng từ khi gặp L., tôi đã thấy con tim mình rung rinh trở lại. L. có cửa hàng sửa xe máy ở gần nhà tôi. Thực ra là chúng tôi đã biết nhau từ mấy năm rồi vì tôi thường xuyên sửa xe ở chỗ anh. Tôi chẳng biết tí gì về máy móc, xe cộ, nên cứ động gì là tôi lại mang xe ra cửa hàng của anh để sửa. Anh sửa rất tận tình, chu đáo. Thỉnh thoảng, anh tự kiểm tra máy móc và thay các bộ phận hỏng hóc cho xe của tôi. Từ ngày quen biết anh tôi rất yên tâm về chiếc xe của mình.

Qua những lần sửa xe, chúng tôi đều nói chuyện rất vui vẻ. Tôi cảm thấy anh rất dí dỏm, thông minh, hiểu biết. Anh cũng kể rằng ngày đi học anh luôn là học sinh khá giỏi trong lớp. Nhưng ngày anh học lớp 10, bố anh lâm bệnh rồi mất sớm. Mẹ anh đau yếu và suy sụp. Nhà lại đông anh em, anh là con cả. Vì vậy, gánh nặng gia đình đè nặng lên vai anh. Học hết lớp 11, anh đành bỏ học đi làm thuê để lấy tiền giúp mẹ và lo cho các em. Anh đã trải qua rất nhiều việc, học đủ nghề. Và anh đã dành dụm để tự mở hiệu sửa xe này. Nhờ hiệu sửa xe này mà mấy đứa em của anh có đều kiện ăn học, giờ đã học xong và cũng đã ổn định công việc...

Tôi nghe chuyện của anh mà rất thương và khâm phục anh. Từ khâm phục, cảm mến, tôi yêu anh lúc nào không hay và chủ động tấn công anh trước. Anh lúc đầu cũng rụt rè nhưng sau cũng đáp lại tình cảm của tôi. Anh bảo rằng anh cũng để ý tôi từ lâu nhưng vì mặc cảm thân phận nên anh không dám thổ lộ. Rồi chúng tôi tính đến chuyện hôn nhân.

Khi tôi nói chuyện kết hôn với bố mẹ, tôi những tưởng bố mẹ tôi là người vui mừng nhất vì họ luôn mong muốn tôi lấy chồng. Nhưng khi biết tôi định lấy T., họ tỏ ra buồn bã, thở dài và nói: "Sao lại lấy thằng đó? Đàn ông trên đời đã chết cả rồi sao?". Bố mẹ tôi không ngờ rằng cô con gái danh giá, xinh đẹp, giỏi giang của họ lại quyết định lấy một người không trình độ, bằng cấp, không địa vị, làm cái nghề mặt mũi lấm lem suốt ngày. Họ không thẳng thừng phản đối, nhưng cũng không ủng hộ việc tôi lấy T.

Bạn bè tôi khi biết tôi có ý định lấy T. cũng khuyên tôi nên suy nghĩ chín chắn, bởi hoàn cảnh gia đình, địa vị xã hội của tôi và T. khác xa nhau. Liệu 2 người khác xa nhau về trình độ sống với nhau có hoà hợp, thông cảm, sẻ chia với nhau được về công việc, lối sống. Liệu đi đâu, gặp bạn bè, quan khách người ta hỏi về nghề nghiệp của mình tôi có thấy tự hào mà giới thiệu chồng mình là thợ sửa xe...?

Tôi đang rất phân vân về chuyện này. Tôi cũng thực sự yêu T. và cũng mong mình sớm ổn định gia đình. Tôi đã lớn tuổi và chán cuộc sống độc thân, tôi cần một người đàn ông bên cạnh để chở che. Nhưng tôi cũng sợ khoảng cách trình độ giữa tôi và T. quá lớn, liệu chúng tôi có thể hoà hợp được trong công việc, cuộc sống không? Tôi nên quyết định như thế nào đây?


Thu Lan
Theo VNN
Chia sẻ
Đọc thêm