Chưa kịp vui vì mang bầu sau vô sinh, vợ chết lặng nghe chồng thú nhận sự thật động trời

An Trí, Theo tienphong.vn
Chia sẻ

Thế nhưng tôi thật sự choáng váng vì lúc đó chồng tôi cũng cho tôi biết là anh sắp đón đứa con của anh với tình cũ. Anh có lời xin lỗi tôi vì anh nghĩ tôi không thể chữa khỏi chứng vô sinh, nên trong thời gian về quê chăm sóc bố ốm anh đã nối lại tình xưa với người yêu cũ khi cô ấy ly hôn chồng...

Câu nói con cái là lộc trời cho tôi đã biết từ ngày chưa yêu, nhưng ngày lấy chồng được 4 năm rồi mà chưa có con tôi mới thật thấm thía. Bất cứ ở đâu, làm gì khi nghe tiếng bi bô của con trẻ, hay nhìn những phụ nữ khác cùng chồng hạnh phúc bên cục cưng của họ tôi đều chạnh lòng nuốt nước mắt vào trong. Để rồi chỉ thầm biết trách ông Trời sao nỡ quên cho tôi được hưởng thiên chức làm mẹ, trong khi chồng tôi là trai trưởng, là đích tôn của dòng họ và anh cũng đã bước sang tuổi 34 rồi. Còn tôi kém chồng 6 tuổi, ngày còn là sinh viên của trường Đại học Quốc gia tôi được bạn bè xếp vào diện hoa khôi của khoa Văn, rồi khi sánh vai cùng chồng trong lễ cưới ai cũng xuýt xoa tấm tắc khen tôi đẹp, tôi trẻ hơn tuổi 24 của mình rất nhiều.

Vậy mà sau 4 năm mòn mỏi chờ đợi được làm mẹ, mặc dù tình cảm của vợ, chồng vẫn đầy đặn, nồng ấm, công việc dạy học môn văn ở trường cấp 3 của tôi vẫn thuận lợi nhưng mỗi lần có dịp sánh bước bên chồng ai cũng bảo tôi già hơn chồng mấy tuổi…

Tôi day dứt, dằn vặt, xuống sắc bởi cách đây 2 năm tôi đã cùng chồng ra tận bệnh viện Phụ sản ngoài Hà Nội để khám và thật buồn nguyên nhân không đậu thai là do tôi có vấn đề về tử cung và chu kỳ rụng trứng. Chồng tôi là kỹ sư phần mềm của doanh nghiệp nhà nước, anh hiền lành, kiệm lời nên chỉ biết an ủi tôi vài câu và cố gắng thu xếp công việc để có thời gian đưa tôi đi chữa bệnh.

Thế nhưng có lẽ suốt 2 năm trời chồng dồn tâm, dồn sức cho công cuộc giúp tôi thực hiện mong ước làm mẹ mà không có kết quả anh cũng nản. Nghĩ lỗi do mình, vừa thương chồng vừa tủi phận, tôi chủ động đề nghị ly hôn để chồng có cơ hội đi bước nữa mà báo hiếu cho dòng tộc, cho bố, mẹ của anh.

Chồng tôi nghe xong không phản đối cũng không ủng hộ, chỉ lặng lẽ làm tròn bổn phận một người đàn ông trong gia đình khiến tôi thêm băn khoăn day dứt mãi không thôi. Rồi không may bố chồng tôi bị ốm đúng lúc mẹ chồng bận vào Nam chăm em gái chồng tôi sinh con thứ hai.

Khổ nỗi bố chồng lâm bệnh đúng lúc tôi phải tuân thủ nghiêm túc việc điều trị vô sinh theo phác đồ bắt buộc của y học, vì vậy không ai khác ngoài chồng tôi phải thu xếp về quê lo cho bố…

May mắn sau 1 tháng được các bác sĩ chữa chạy cùng với được chồng tôi chăm sóc, bố chồng tôi đã khỏi bệnh. Tuy vậy thỉnh thoảng một vài tuần chồng tôi lại về quê thăm bố, tôi cũng chẳng dám thắc mắc khi chồng nán lại quê mấy ngày liền với lý do bố hơi mệt…

Ông Trời không nỡ phụ công tôi, thêm gần 1 năm kiên trì chữa vô sinh ở bệnh viện Phụ sản cuối cùng tôi cũng có được tin vui để khoe với chồng, khi tôi nghe bác sĩ thông báo là bào thai trong bụng tôi đã phát triển được hơn một tháng. Thế nhưng tôi thật sự choáng váng vì lúc đó chồng tôi cũng cho tôi biết là anh sắp đón đứa con của anh với tình cũ. Anh có lời xin lỗi tôi vì anh nghĩ tôi không thể chữa khỏi chứng vô sinh, nên trong thời gian về quê chăm sóc bố ốm anh đã nối lại tình xưa với người yêu cũ khi cô ấy ly hôn chồng và họ chưa có con với nhau. Chồng tôi hứa nếu tôi chấp nhận, giữ kín chuyện anh có con riêng thì vợ chồng vẫn chung nhà để cùng nhau nuôi dạy con lớn khôn còn không anh sẽ có trách nhiệm với mẹ con tôi nhưng đồng ý chia tay để quay về cùng tình cũ và con riêng của chồng! Tôi đang lâm vào thế bí, tôi cần nghe lời khuyên của mọi người để tôi có được giải pháp hợp tình, hợp lý cho cuộc sống trước mắt và tương lai của mình!

Chia sẻ
Đọc thêm