Chợt tỉnh cơn mơ

Cẩm Vân,

Chị ngắm nhìn anh, người mà chị yêu thương nhất trong cuộc đời mình. Gương mặt ấy, ánh nhìn lo lắng, sự luống cuống chứa đựng những xót xa ấy đều là chân thật, nhưng sao chị lại thấy lòng mình đau nhói.

Chị mỏi mệt nhổm người dậy khỏi giường. Đồng hồ đã chỉ hơn 4 giờ chiều. Chị giật mình nhận ra đã nằm mê mệt cả nửa ngày trời mà chẳng có hạt cơm nào vào bụng. Nhưng chị không thấy đói. Cái cảm giác buồn chán lại xuất hiện, vẹn nguyên và đầy ứ nơi cổ họng nghèn nghẹn. Chị khóc, tủi hờn và đau đớn…
 
Cơn mưa rào bất chợt ào xuống làm chị ngưng lại dòng suy nghĩ đang chảy tràn trong đầu. Chị đứng dậy, bước ra khoảng sân rộng. Chân trần, chị đứng dưới mưa. Đầu tóc thân thể ướt đầm, nhưng lạ thay chị không còn khóc nữa, thay vào đó chị bắt đầu cười thành tràng, nghe man dại. Chị mải miết trong mưa, không biết anh đã về và đang nhìn chị, lòng anh cũng đau như cắt.
 
Chị ngắm nhìn anh, người mà chị yêu thương nhất trong cuộc đời mình, trong khi anh lo lắng thúc giục chị thay quần áo, chạy qua chạy, hết lấy khăn lại lấy máy sấy, anh choàng chiếc khăn bông to qua người chị, sấy tóc cho chị và kéo chị về phía anh, ủ ấm cho chị bằng hơi ấm của mình. Gương mặt ấy, ánh nhìn lo lắng, sự luống cuống chứa đựng những xót xa ấy đều là chân thật, nhưng sao chị lại thấy lòng mình đau nhói. Chị lặng im trong lòng anh như thường lệ. Chị nghe tiếng thở dài não nuột của chồng, và lắng nghe từng nhịp đập của trái tim mình đang giật giật như nấc nghẹn, chị chưa đủ can đảm để thốt lên những điều chị muốn.
 
Từ ngày cưới đến giờ đã hơn 1 năm, anh vẫn thế, quá tốt bụng, thương quý chị và đối xử chẳng có gì đáng để chị phải ca cẩm. Mọi người xung quanh luôn nói chị may mắn. Ngày đầu tiên về ra mắt, chị đã thở phào thấy mình may mắn thật. Cả gia đình chồng đều yêu thương chị như con gái ruột trong nhà. Chị nhớ mẹ chồng từng nắm chặt bàn tay chị trong bàn tay gầy guộc của bà đầy trìu mến: “Con trai mẹ là đứa tốt tính, phải cái nhút nhát nên đến tận bây giờ mới có người yêu là con đấy”. Chị đã đỏ mặt nhìn anh thẹn thùng.
 
 
Nhưng giờ thì… chao ôi, chị muốn vứt quách đi cái may mắn mình đang có, bởi trong sâu thẳm tâm hồn, chị biết chị đã vỡ mộng, kể từ sau ngày cưới anh. Đêm tân hôn với chị giống như một vết đen trong quá khứ, nhưng nó vẫn ăn mòn tâm hồn và cả thể xác của chị cho đến tận bây giờ. Chị đã ngỡ ngàng khi đang nhắm mắt tận hưởng hạnh phúc trong vòng tay ấm áp của chồng, thì anh thủ thỉ đầy ân hận “Em hãy bình tĩnh nghe anh nói. Anh phải thú nhận một chuyện sẽ làm em đau lòng, nhưng giờ thì anh biết anh không yêu em…”. Chị hốt hoảng ngồi bật dậy, mặt đối mặt, chị nhìn sâu vào đôi mắt đang long lanh xúc động của chồng: “Anh đang nói gì thế, em không hiểu, chẳng lẽ anh yêu người nào khác…”. Anh lắc đầu nhăn nhó “Không, anh chẳng có ai cả. Anh không yêu em, cũng không yêu bất kỳ một người phụ nữ nào, chuyện không như em nghĩ”. Chị đã nuốt ực cú sốc đầu tiên, chị nhìn quanh, tìm cho mình một chỗ ngồi thật vững, dựa lưng vào tường và ôm chiếc gối trước ngực, trống ngực chị đập thình thịch theo từng lời thú nhận của chồng.
 
Thời thanh niên, anh bắt đầu cảm nhận cái khang khác nảy nở trong mình. Anh bẽ bàng kiểm chứng và nhận ra mình không hề có tình cảm với người khác giới, không hề giống bạn bè cùng trang lứa. Càng lo sợ, anh càng cố yêu để không thấy mình khác biệt. Rồi sau này, khi gặp chị, có lẽ do đã quá thất vọng sau bao cuộc yêu không thành khác, anh đã tự lừa phỉnh mình rằng anh yêu chị. Và anh đã cưới chị để chứng minh anh hoàn toàn có khả năng giống bao người đàn ông khác. Đêm tân hôn đẹp như trong mộng của chị chợt vỡ òa như bong bóng xà phòng.
 
Gần 1 năm, chị đã sống dở chết dở trong cái cảnh vợ chồng trớ trêu như thế. Cái mong ước có một đứa con mãi mãi là một mơ ước xa xôi. Bởi sau đêm vợ chồng đầu tiên ấy, anh chưa lần nào đủ can đảm gần gũi chị, cũng như chị không bao giờ cho phép mình tiếp nhận lại anh. Nhưng cái sĩ diện quá cao của chị vẫn không cho phép chị làm đổ vỡ bất kỳ thứ gì. Chị đã giấu giếm cái sự thật đó giúp anh. Không một ai hay biết về nỗi đau trong lòng chị. Chị “ưu ái” dành nó cho riêng mình, cũng như anh đã “ưu ái” dâng tặng tình yêu không có thực cho chị, trong chị luôn thường trực nỗi xót xa và sự chịu đựng.

Anh vẫn ấp ôm chị trong vòng tay lực lưỡng của mình, vẫn xoa đầu, vân vê tóc chị mỗi khi chị buồn chán, nhưng sao anh chẳng thể nào yêu chị! Chị muốn gào thét hỏi anh như thế để giải tỏa nỗi bức xúc của mình, nhưng chị không thốt nên lời. Chị trách anh đã không thể cho chị điều chị mong muốn, trách anh nỡ lừa dối để lỡ làng một đời của chị và chị ước giá anh đừng tốt với chị như thế, thì biết đâu chị đã đủ dũng khí để rời xa anh mãi mãi…
 
Chị nuốt nước mắt đang rơm rớm, đứng dậy vào phòng ngủ thay đồ để chuẩn bị đi làm. Mở cửa tủ, chị sững sờ thấy ngăn quần áo của anh trống không. Chị kéo ngăn tủ treo bên cạnh, chỉ còn lại toàn quần áo của chị. Chị nhìn quanh vội vã, và khựng lại nơi bàn phấn. Chị chạy tới, vồ lấy bức thư nhòe nhoẹt nét chữ của chồng. Chị biết rằng anh đã khóc. Anh đã gói ghém đồ đạc và ra đi, anh giải thoát chị khỏi cuộc hôn nhân đầy đau khổ vì biết chị không có đủ sự can đảm để dứt bỏ nó.
 
Không ít lần chị đã nghĩ đến khoảnh khắc này, nhưng sao giờ chị lại thấy lòng mình trống rỗng. Chị sắp xếp hết quần áo vào cái vali lớn còn lại. Chị mỉm cười cay đắng thấy cả hai người đều có suy nghĩ giống nhau đến thế. Mỗi người đã tự chuẩn bị sẵn vali cho mình, nhưng anh là người dũng cảm ra đi trước. Chị nhìn lại căn nhà một lần cuối cùng rồi bước đi không quay đầu lại. Chị nhìn xuống con đường chị đang đi, lòng bỗng dưng tự hỏi không biết có bước chân nào trùng lặp với anh không… rồi giật mình thảng thốt, tự nhủ lòng đừng lưu luyến gì khi đã bước cả hai chân ra khỏi cuộc hôn nhân đổ vỡ.
Chia sẻ