41 tuổi, tôi coi tiết kiệm là “chủ đề chính” của cuộc sống: 4 thói quen nhỏ giúp tiền ở lại lâu hơn
Bước sang tuổi 41, tôi không còn quá hứng thú với việc mua thật nhiều hay chạy theo những món đồ mới. Điều tôi quan tâm hơn là làm sao để mỗi tháng đều giữ lại được một phần thu nhập, từng chút một tạo ra khoản dự phòng đủ khiến mình yên tâm.
Sau Tết, tôi bắt đầu thử phương pháp "36 sổ tiết kiệm": mỗi tháng gửi một khoản kỳ hạn 3 năm, duy trì liên tục trong 3 năm. Nếu làm được đến cùng, tôi sẽ có 36 khoản tiền gửi lần lượt đáo hạn theo từng tháng.
Đến hiện tại, tôi đã duy trì được những thơn nửa năm. Điều thú vị là càng tiết kiệm lâu, tôi càng nhận ra việc giữ tiền không khó như mình từng nghĩ. Nó không nhất thiết bắt đầu từ việc cắt giảm cực đoan, mà chủ yếu đến từ cách sống đơn giản hơn và giảm những quyết định mua sắm thiếu cần thiết.
1. Trước khi mua thứ mới, hãy tìm xem trong nhà đã có thứ thay thế chưa

Trước đây, mỗi khi thiếu một món đồ nhỏ, phản xạ đầu tiên của tôi là mua mới. Một cuốn sổ hết trang thì mua cuốn khác, đồ dùng cũ không đẹp thì thay, thấy món gì tiện là đặt ngay.
Sau này, tôi tập một thói quen khác: trước khi mua, tìm quanh nhà trước.
Có lần cuốn sổ ghi việc hằng ngày vừa hết, tôi định đặt một cuốn mới. Nhưng khi mở tủ sách, tôi phát hiện vài cuốn sổ nhỏ mua từ nhiều năm trước vẫn còn nguyên. Chúng không đẹp bằng loại mới, nhưng hoàn toàn đủ để ghi danh sách công việc.
Khoản tiền tiết kiệm được chỉ vài chục nghìn đồng, không đáng kể nếu nhìn riêng lẻ. Nhưng tư duy này áp dụng cho hàng chục món đồ khác nhau trong năm lại tạo ra khác biệt.
Cuộc sống thực ra không cần quá nhiều đồ. Đồ càng nhiều càng tốn diện tích, công sức sắp xếp, dọn dẹp và cuối cùng vẫn là tiền.
2. Quần áo cần đúng hơn là nhiều
Khi còn trẻ, tôi từng nghĩ tủ quần áo đầy đồng nghĩa với việc mình ăn mặc đẹp hơn. Tôi mua theo xu hướng, mua vì giảm giá, thậm chí mua chỉ vì thấy người khác mặc đẹp.
Đến tuổi 40, nguyên tắc của tôi đơn giản hơn: 100% thích và 100% chắc chắn sẽ mặc.
Tôi không còn mua một chiếc áo chỉ vì nó đang thịnh hành hoặc rẻ hơn bình thường. Tôi chỉ mua khi thực sự thiếu và biết chắc nó có thể kết hợp với những món đang có.
Tủ đồ vì thế ít hơn, nhưng tỷ lệ sử dụng lại cao hơn. Quan trọng hơn, tôi không còn mất tiền cho những món nằm im trong tủ chỉ sau vài lần mặc.
3. Không tự đặt mình vào môi trường kích thích mua sắm

Có một thời gian, tôi rất thích xem livestream bán hàng. Ban đầu chỉ xem cho vui, nhưng rồi từ quần áo, mỹ phẩm đến đồ gia dụng nhỏ, cứ nghe "giảm giá", "chỉ còn hôm nay" hay "giá quá hời" là tôi dễ dàng đặt mua.
Phần lớn những món đó không phải vô dụng, chỉ là tôi không thực sự cần.
Sau khi nhận ra điều này, tôi bỏ thói quen xem livestream bán hàng. Thời gian rảnh chuyển sang đọc sách, tập thể dục, nấu ăn, viết lách hoặc dọn nhà.
Khi không liên tục nhìn thấy thứ để mua, nhu cầu mua sắm cũng giảm đáng kể. Đôi khi cách tiết kiệm hiệu quả nhất không phải là tự ép mình nói "không", mà là tránh xa môi trường khiến mình liên tục muốn nói "có".
4. Ra ngoài mang theo những thứ có thể chuẩn bị trước

Nước uống, khăn giấy, sạc dự phòng là ba món tôi gần như luôn mang theo khi ra ngoài.
Trước đây, tôi thường nghĩ: "Thiếu thì mua sau". Một chai nước, một gói khăn giấy hay vài món nhỏ chỉ vài chục nghìn đồng nên rất dễ bỏ qua.
Nhưng tiền của người bình thường hiếm khi biến mất bởi một khoản thật lớn. Nó thường rời khỏi tài khoản qua hàng trăm khoản nhỏ mà chúng ta không để ý.
Mang theo đồ cần thiết vừa giảm chi tiêu phát sinh, vừa giúp mình chủ động hơn khi ra ngoài.
Ở tuổi 41, tôi ngày càng tin rằng tiết kiệm không phải sống kham khổ. Đó là giảm những thứ không cần để giữ lại tiền cho những việc thực sự quan trọng.
Đến tuổi trung niên, có tiền tiết kiệm cũng là có thêm lựa chọn. Tiền dành dụm không chỉ mua được đồ vật, mà còn mua được sự bình tĩnh khi công việc thay đổi, gia đình có việc hoặc cuộc sống bất ngờ rẽ sang một hướng khác.