Phép màu của cái "thổi phù"

Mạn Ngọc,

Tôi bế con lên, xoa xoa chỗ đau rồi làm đúng cái điều mà ngày xưa mình từng nghĩ là… vô nghĩa: thổi phù phù vài cái.

Trước khi trở thành mẹ, tôi từng nghĩ có những hành động của người lớn với trẻ con thật… khó hiểu.

Ví dụ như mỗi khi một đứa trẻ bị ngã đau, người lớn thường vội vàng chạy tới, xoa xoa rồi thổi “phù… phù…” vào chỗ đau. Hồi đó tôi luôn nghĩ: thổi vậy thì có tác dụng gì đâu? Vết đau vẫn ở đó, cú ngã vẫn vừa xảy ra, một hơi thổi nhẹ làm sao có thể khiến nó bớt đau được.

Trong suy nghĩ của tôi khi ấy, đó chỉ là một hành động mang tính… hình thức.

Nhưng rồi tôi có con.

Thằng bé năng động là luôn tràn đầy năng lượng, căn nhà bỗng trở thành một “đường đua” đầy những cú vấp ngã nho nhỏ. Có hôm con chạy vội, trượt chân, ngồi bệt xuống sàn. Có hôm con va đầu vào cạnh bàn rồi òa khóc.

Và điều khiến tôi bất ngờ là mỗi lần như vậy, việc đầu tiên con làm không phải là nhìn xem mình đau ở đâu, mà là chạy về phía mẹ.

Con vừa khóc vừa chìa cái đầu gối trầy xước ra, nước mắt rơm rớm chờ đợi vì các bà đều thổi phù phù mỗi lần con bị đau. Tôi vô thức làm theo bà ngoại, cũng thổi phù phù cho con. 

Tôi bế con lên, xoa xoa chỗ đau rồi làm đúng cái điều mà ngày xưa mình từng nghĩ là… vô nghĩa: thổi phù phù vài cái.

Tất nhiên, tôi biết rất rõ rằng hơi thổi ấy không phải là thuốc giảm đau. Nó cũng không làm vết trầy biến mất ngay lập tức.

Nhưng kỳ lạ thay, sau vài cái thổi nhẹ, con lại nín khóc nhanh đến bất ngờ. Con ôm lấy tôi một lúc, rồi lại chạy đi chơi tiếp như thể chuyện vừa rồi chỉ là một cơn mưa nhỏ vừa tạnh.

Lúc đó tôi mới hiểu: phép màu không nằm ở hơi thổi, mà nằm ở cảm giác an toàn mà nó mang lại cho đứa nhỏ ấy.

Phép màu của cái

“Thổi phù” – một thứ thuốc đặc biệt của tuổi thơ

Đối với người lớn, “thổi phù” có thể chỉ là một hành động rất nhỏ. Nhưng với một đứa trẻ, đó lại giống như một liều thuốc đặc biệt.

Khi bị đau, điều khiến trẻ sợ nhất không phải chỉ là vết thương, mà là cảm giác hoảng hốt và bất an.

Lúc đó, khi mẹ chạy tới, bế con lên, xoa nhẹ và thổi phù vào chỗ đau, con nhận được một thông điệp rất rõ ràng:

“Mẹ ở đây rồi. Mọi thứ sẽ ổn thôi.”

Chỉ cần như vậy, nỗi đau dường như cũng dịu lại.

Đó là cách trẻ học cách tin tưởng

Trong những năm tháng đầu đời, thế giới của trẻ rất nhỏ. Và cha mẹ chính là trung tâm của thế giới ấy.

Mỗi lần vấp ngã, mỗi lần buồn tủi, mỗi lần bị tổn thương, trẻ đều quay về với nơi khiến mình cảm thấy an toàn nhất.

Việc con chạy đến và nói: “Mẹ thổi phù cho con” thực ra là một cách để nói rằng:

“Con tin mẹ sẽ làm con đỡ đau.”

Niềm tin ấy được xây dựng từ những hành động rất nhỏ như vậy.

Hành động có vẻ vô nghĩa, nhưng chứa đầy yêu thương

Khi làm mẹ rồi, tôi mới nhận ra rằng trong việc nuôi dạy con, không phải lúc nào chúng ta cũng cần những điều to lớn.

Đôi khi, điều con cần chỉ là:

Một cái ôm Một lời dỗ dành Hay đơn giản là một cái thổi phù

Hơi thổi ấy không chữa lành vết thương về mặt vật lý, nhưng nó chữa lành nỗi sợ và sự tủi thân trong lòng trẻ.

Nó nói với con rằng:

“Có mẹ ở đây, con không phải đối mặt với nỗi đau một mình.”

Hạnh phúc của người làm mẹ

Nhiều lúc tôi cũng nghĩ rằng rồi sẽ có một ngày, con lớn lên, vết ngã không còn khiến con khóc nữa.

Có thể khi đó, con sẽ tự đứng dậy, phủi bụi và bước tiếp. Con cũng sẽ không còn chạy đến tìm mẹ để xin “thổi phù”.

Nhưng ở thời điểm này, mỗi lần con chạy về phía tôi sau một cú vấp ngã, tôi lại thấy lòng mình ấm áp lạ thường.

Bởi điều đó có nghĩa là:

Trong thế giới nhỏ bé của con, mẹ vẫn là nơi an toàn nhất.

Và có lẽ, đó chính là phép màu thật sự của cái “thổi phù” – một phép màu nhỏ bé nhưng đầy yêu thương, chỉ những người làm cha mẹ mới thật sự hiểu.

Chia sẻ