Phúc phần lớn nhất của 1 gia đình là người mẹ vẫn không ngừng trưởng thành

Mộc Thanh,

Nền tảng vững chắc nhất của một gia đình là người mẹ có còn tiếp tục trưởng thành hay không. Đó mới là phúc lớn nhất của một gia đình.

Nếu bạn là một người mẹ, sau khi sinh con, bạn có từng nhận ra rằng có những điều trong con người mình đang dần biến mất?

Ví dụ:

Trước đây cuối tuần có thể ngủ đến khi tự tỉnh giấc, còn bây giờ trời chưa sáng đã bị bàn tay bé xíu vỗ vào mặt gọi dậy. Trước đây có thể trò chuyện với bạn bè đến tận khuya, còn giờ trả lời một tin nhắn cũng phải tranh thủ từng chút một. Trước đây tiết kiệm tiền để mua một bộ quần áo mình thích, giờ giỏ hàng mua sắm gần như chỉ toàn đồ của con.

Rất nhiều bà mẹ cứ thế bị cuộc sống cuốn đi. Đi mãi, rồi có lúc đánh mất chính mình.

Thực ra không phải bạn không muốn là chính mình nữa. Chỉ là thời gian bị chia nhỏ, năng lượng cũng bị chia cắt cho quá nhiều việc. Mỗi ngày bận rộn từ lúc mở mắt đến khi đi ngủ, ngoảnh lại thấy dường như mình đã làm đủ mọi việc, nhưng cũng như chẳng làm được gì cho bản thân.

Thế nhưng, bạn có biết không?

Nền tảng vững chắc nhất của một gia đình là người mẹ có còn tiếp tục trưởng thành hay không. Đó mới là phúc lớn nhất của một gia đình.

1. Cảm xúc của mẹ chính là "bầu không khí" của cả ngôi nhà

Bạn có từng trải qua cảm giác này chưa?

Khi tâm trạng vui vẻ, bạn thấy con nghịch thế nào cũng đáng yêu, chồng có vứt tất bừa bãi cũng chẳng phải chuyện to tát.

Nhưng khi mệt mỏi hay căng thẳng, chỉ cần con mè nheo một chút cũng khiến bạn khó chịu, chồng im lặng lại nghĩ anh ấy đang lạnh nhạt với mình.

Cảm xúc của người mẹ giống như áp suất không khí trong gia đình.

Mẹ vui, cả ngôi nhà như sáng bừng lên.

Mẹ căng thẳng, mọi người cũng trở nên dè dặt, cẩn trọng hơn.

Cảm giác an toàn đầu tiên của một đứa trẻ không đến từ món đồ chơi đắt tiền hay những lớp học thêm, mà đến từ chính mẹ.

Đó là ánh mắt mẹ nhìn con đầy yêu thương, là giọng nói dịu dàng khi ru con ngủ, hay bóng dáng mẹ vừa nấu ăn vừa khe khẽ hát trong bếp.

Có thể con chưa diễn tả được bằng lời, nhưng con đều cảm nhận được.

Mẹ hoảng hốt, con sẽ bất an.

Mẹ bình tĩnh, con cũng thấy yên lòng.

Đó là sức mạnh không thể có được chỉ bằng những lời dạy bảo, mà được nuôi dưỡng từ chính cách mẹ đối diện với cuộc sống mỗi ngày.

Đến một lúc nào đó, khi gặp khó khăn, trong lòng con sẽ tự vang lên một suy nghĩ:

"Không sao đâu, vì có mẹ."

2. Tầm nhìn của mẹ chính là cánh cửa để con khám phá thế giới

Có một điều có lẽ nhiều người chưa từng nghĩ tới:

Ấn tượng đầu tiên của trẻ về thế giới được ghép lại từ những điều mẹ cho con nhìn thấy.

Mẹ nói với con điều gì, dẫn con đi đâu, phản ứng thế nào trước mọi việc... tất cả sẽ tạo nên "tấm bản đồ thế giới" đầu tiên trong tâm trí con.

Có câu chuyện "ếch ngồi đáy giếng". Chú ếch nghĩ bầu trời chỉ lớn bằng miệng giếng, không phải vì nó kém thông minh mà vì nó chỉ từng nhìn thấy bấy nhiêu.

Trẻ cũng vậy.

Nếu mỗi ngày con chỉ nghe những câu chuyện quanh quẩn trong gia đình hay hàng xóm, thế giới của con cũng sẽ chỉ gói gọn trong phạm vi đó.

Nếu con được cùng cha mẹ khám phá thiên nhiên, đọc sách, tìm hiểu nhiều điều mới, thế giới trong con sẽ rộng mở hơn.

Điều này không có nghĩa cha mẹ phải đưa con đi du lịch khắp nơi hay chi thật nhiều tiền.

Quan trọng hơn là chính bạn có còn giữ được sự tò mò với cuộc sống hay không.

Bạn còn thức khuya vì một cuốn sách hay?

Còn muốn học thêm một kỹ năng mới?

Hay vẫn dành thời gian để ngẩng đầu nhìn xem ngoài kia đang có điều gì thú vị?

Chỉ cần mẹ vẫn tiếp tục bước về phía trước, thế giới của con cũng sẽ không bị thu hẹp.

3. Mẹ vẫn giữ được chính mình là tấm gương tốt nhất cho con

Có rất nhiều người phụ nữ sau nhiều năm làm mẹ chỉ còn một vai trò duy nhất là "mẹ".

Trang cá nhân chỉ toàn hình ảnh của con.

Câu chuyện mỗi ngày đều xoay quanh việc học hay chuyện chăm con.

Nếu ai đó hỏi:

"Dạo này bạn thế nào?"

Có khi họ nghĩ rất lâu mà chẳng biết trả lời gì ngoài chuyện của con.

Vậy thì con sẽ học được điều gì từ mẹ?

Nếu mỗi ngày mẹ chỉ quanh quẩn với việc nhà, nhắc con học bài rồi than thở về cuộc sống, con sẽ nhìn thấy một người lớn luôn kiệt sức.

Khi ấy, con có thể nghĩ:

"Hóa ra lớn lên là như vậy sao? Nếu thế thì mình chẳng muốn trưởng thành."

Nhưng nếu mẹ vẫn duy trì sở thích riêng, vẫn học hỏi, vẫn dành thời gian đọc vài trang sách, tập yoga hay viết lách...

Con sẽ hiểu rằng:

Một người hoàn toàn có thể vừa làm tròn trách nhiệm với gia đình, vừa sống một cuộc đời có niềm vui và giá trị của riêng mình.

Đó cũng là cách mẹ nói với con rằng:

Cuộc sống không chỉ có hy sinh.

Một con người cũng không nên bị giới hạn bởi duy nhất một vai trò.

Mẹ còn trưởng thành thì con mới dám trưởng thành.

Nếu mẹ dành hết mình đến cạn kiệt, con sẽ lấy gì để thắp sáng cuộc đời mình?

Lời kết

Bạn không cần trở thành một người mẹ hoàn hảo.

Chỉ cần là một người mẹ vẫn đang từng ngày tiến về phía trước.

Cảm xúc của bạn, tầm nhìn của bạn và phần con người vẫn còn được gìn giữ sẽ âm thầm lan tỏa đến mọi thành viên trong gia đình.

Bận rộn không đồng nghĩa với trưởng thành. Trưởng thành mới là ý nghĩa của những tháng ngày bận rộn.

Khi mẹ sống tỉnh táo và không ngừng phát triển bản thân, con cũng sẽ lớn lên trong một môi trường tích cực.

Chỉ cần mẹ vẫn tiếp tục bước về phía trước, gia đình sẽ luôn có một hướng đi.

Chia sẻ