Nhật kí đi đẻ nhớ đời của mẹ Việt 9X quyết sinh thường bằng mọi giá

Luôn luôn xác định sẽ sinh thường bằng mọi giá, vì nghĩ bản thân đủ sức chịu đựng mọi đau đớn, lại muốn con được da tiếp da sau sinh, nhưng chuyện đi đẻ đã không diễn ra như ý định ban đầu của người mẹ trẻ này.

Đến nay, bé Nụ đã được hơn 2 tháng nhưng người mẹ trẻ Đào Hà My (hiện đang sinh sống tại Hà Nội) vẫn nhớ như in từng khoảnh khắc trong hành trình vượt cạn lần đầu của chính mình. Hà My gọi đó là "Tiểu thuyết đi sinh bạn Nụ" bởi đó thực sự là dấu ấn vô cùng đáng nhớ không chỉ đối với người mẹ trẻ này mà với cả ông bố Nguyễn Hàm Tiến Thành - chồng Hà My. 

Trải qua những giây phút vừa run sợ, lo lắng, vừa mong mỏi, chờ đợi, vừa đau đớn đến lịm cả đi, lại cũng đầy nước mắt... cặp vợ chồng trẻ này đã được đánh đổi bằng cảm giác không gì có thể hạnh phúc hơn, đó là giây phút chào đón bé Nụ đến với cuộc đời mình.

Nhật kí đi đẻ
Hà My xinh đẹp rạng rỡ lúc mang thai bé Nụ 38 tuần 1 ngày.

Hà My đã quyết định viết nhật kí đi đẻ để ghi lại những kỉ niệm lúc lâm bồn của chính mình và cũng là khoảnh khắc chào đời của bé Nụ.

Mình dự sinh ngày 10/7. Sáng 10/7 đi khám vẫn không thấy dấu hiệu gì, nằm chạy monitor theo dõi bác sĩ bảo tim thai vẫn bình thường nên đành đi về. Đi đường mà điện thoại réo liên tục của người thân và bạn bè hỏi xem đẻ chưa làm mình cũng sốt ruột theo.

Về đến nhà, đi tắm thì thấy có vết đỏ. Mình vẫn bình tĩnh nhắn tin hỏi chị thì bị ăn mắng tơi tả, bảo sắp đẻ rồi lo mà chuẩn bị đồ đi. Bỗng nhiên trong đầu mình cứ văng vẳng "sắp đẻ rồi" mà sợ quá run bắn lên, tay quờ quạng chuẩn bị đồ, mồm loa lên thông báo cho bố mẹ hai bên biết. Lát sau gọi điện cho bác sĩ thì bác kêu là chưa đẻ đâu, đấy là dấu hiệu ban đầu thôi, lúc nào đau hãy vào viện! Cả nhà được phen hú hồn, thở phào nhẹ nhõm, duy chỉ mình vẫn còn nguyên cảm giác hoảng sợ vì biết sắp lên bàn rồi...

Mãi đến ngày 12/7, ngoài dấu hiệu máu cá ra thì mình chẳng thấy đau đớn hay vỡ ối gì, mình bắt đầu lại rơi vào trạng thái lo lắng khác. Lại đi siêu âm và khám trong nhưng không thấy hiện tượng gì, bác sĩ phán vẫn còn sâu lắm chưa ra được đâu. Lại đi đo monitor xem tim con có ổn không. Khổ nỗi hôm đấy mình đi khám rõ sớm, 7h30 sáng đã có mặt ở bệnh viện rồi nên lúc đo monitor thì Nụ vẫn còn đang ngủ. Bác hộ lý nghe nhịp tim không rõ bèn ra sức lay lấy lay để cho Nụ tỉnh còn nghe nhịp tim làm mình sợ hết hồn. 

Hết thời gian đo, mình ê ẩm khắp người, lồm cồm bò dậy thì tự nhiên thấy “bục” “ọc ọc ọc”, có gì đó ươn ướt trào ra ở bên dưới, mình hốt hoảng chạy ra chỗ bác sĩ báo thì được chuyển ngay lên khoa cấp cứu. Lúc ấy, mình thổn thức không nói lên lời, thông báo với người nhà mà chỉ nói được câu: "Lên cấp cứu rồi" làm bà và bố Nụ cũng hốt theo. Thế là cả nhà lật đật lên khoa cấp cứu làm thủ tục…

Đi tìm phòng cấp cứu trong tâm trạng không có từ gì để tả nổi: xấu hổ, lo lắng, mệt mỏi, nặng nề. Rõ là vừa đi vừa bị rỉ ối rõ kinh, mình chỉ muốn lẩn thật nhanh đến phòng cấp cứu mà không ai trông thấy, trong khi dáng đi thì lặc lè xiêu vẹo không chịu nổi vì cái bụng cũng bắt đầu đau dần lên. 

Lên khoa A2, mình được chuyển vào một phòng có rất nhiều máy móc và rất sạch sẽ. Đến đoạn này thì phải chia tay người nhà, mình vào phòng và lại được chỉ nằm lên một cái bàn, được siêu âm 2D lại để xem tình trạng em bé ra sao. 

Lát sau mình được chỉ ra ngoài chờ mà không thấy một bóng người suốt hành lang. Đi đi lại lại dọc hành lang tìm mẹ với chồng mà không thấy ai, mình bắt đầu lo lắng khóc dở mếu dở, điện thoại thì chồng cầm mất, không biết tìm người thế nào. Ngồi ở cái hành lang không bóng người ấy, cảm thấy hoang mang dần, mình quyết định đi tìm chồng. Đi được một đoạn thì tìm thấy mẹ mà mừng như bắt được vàng.

Nhật kí đi đẻ
Trước khi được hưởng niềm hạnh phúc được làm mẹ, Hà My đã phải trải qua nỗi đau kép: đau đẻ và đau mổ.

Khoảng nửa tiếng sau mình đã có mặt ở phòng chờ đẻ của khoa D3. Từ khoảng 1 giờ, mình đã xuất hiện cơn co 30phút/lần, đau đến xiêu vẹo chẳng ăn cơm được mấy. Khoảng 1h30 chiều mình được gọi vào đo monitor theo dõi tiếp. Những tưởng sẽ chỉ phải đo 1 tí xong được về với người thân, ai ngờ phải nằm đến lúc đẻ luôn đến ê ẩm cả người. 

Lúc này thì mình được cô y tá đóng bỉm cho, cảm giác người khác đóng bỉm cho xấu hổ vô cùng. Mình được tiêm hai mũi làm mềm tử cung tê buốt hết cả bắp đùi, nằm truyền 2 chai kích đẻ, và cứ 30 phút cô hộ sinh lại khám trong một lần. Cơn co thì ngày một tăng dần lên, đến khi mở được 3cm thì mình được hộ sinh chỉ định đứng dậy đi lại cho dễ đẻ. Đến lúc đấy mình mới thực sự hiểu đau đẻ nó kinh khủng thế nào. Cứ 5 phút lại có cơn co 1 lần, đau quặn cả ruột không thể đứng vững nổi, một đống dây dợ còn mắc vào người khiến mình chỉ di chuyển được trong phạm vi 20cm, rồi cứ chốc chốc lại xin ngồi 1 lúc để nghỉ cho đến khi không dậy được nổi nữa. Hộ lý thấy mình mệt quá nên bắt đầu cho thở ô xi. 

4 giờ chiều, mình bắt đầu được bác sĩ chỉ định lên bàn đẻ. Sau vài tiếng chịu đau thì mình cũng đã quá mệt. Cô hộ lý cứ 15 phút lại đi qua hỏi có đau quá không, không chịu được cần gây tê thì bảo nhé. Mình nghe người ta dặn đau đẻ không được tiêm tê vì sợ đẻ không hết sức, cộng thêm sợ ống tiêm to vào tuỷ nên hùng dũng từ chối. Ấy thế mà khi cơn co rút xuống còn 3 phút/lần thì hoa mày chóng mặt, đầu óc lơ mơ chỉ còn văng vẳng tiếng hộ lý: "Gây tê không, gây tê, gây tê ê ê ê ê...". Đến lúc đau muốn ngất đi không chịu được nữa thì mình gào lên :"Tê cho cháu cô ơi không chịu được nữa rồi!!!". Mình mới mở được có 4cm. 

Từ lúc ấy mình cứ ngóng trông cái cửa mãi, quay ra liên tục hỏi gây tê đến chưa làm cô y tá sợ “chạy mất dép”, còn mình thì khóc ngon lành. Nếu có ai hỏi đau đẻ như thế nào thì mình thấy nó giống đau bụng kinh nhưng nhân lên gấp trăm lần liền! Đau đến mức khi được gây tê mình không còn thấy đau lúc kim chọc vào tuỷ nữa. Một luồng man mát chảy dọc xương sống xuống lưng rồi lan xuống đùi, lan đến đâu người mình tê dần đến đó. Thần kì thay, cảm giác đau biến mất hoàn toàn thậm chí là mình cảm thấy nhẹ bẫng, người lâng lâng rất sướng mặc dù vẫn cảm nhận được cơn co. 

7 giờ tối, bác sĩ khám trong vẫn thấy mình mới mở được 4cm mặc dù tử cung rất mềm, lúc ấy mình được chỉ định rặn đẻ, cứ có cơn co là rặn, hết cơn co nghỉ một lúc. Mình cứ rặn như thế đến tầm 8h thì lên được 7cm, bác sĩ kêu từ lúc này bắt đầu đẻ được rồi nên mình phải rặn nhiều hơn. Được một lúc nữa thì thuốc tê bắt đầu hết, mình lại tím lặng hết cả người đi vì cơn co cứ 1 phút/lần, mình vừa khóc vừa xin thêm thuốc tê. Y tá lấy thêm một ống thuốc tê bơm vào thì mình thấy chẳng xi nhê là bao, hoá ra là không phải hết thuốc tê mà là cơn đau nó át hết mất thuốc rồi, thế là đành ngậm đắng nuốt cay, nhắm hết mắt mũi chịu đau mà rặn. 

8h40 phút tối, bác sĩ thông báo mở được 9cm rồi, gọi chồng vào. Chồng thì đứng cạnh cổ vũ, mình cứ bặm môi vừa rặn vừa bóp tay chồng. 

Nhật kí đi đẻ
Vợ chồng Hà My hạnh phúc chào đón thiên thần bé nhỏ của mình.

9h tối, mình mở được 10cm nhưng em bé chưa lọt vì đầu quá to, thế là có 2 cô y tá một cô giữ chân, một cô chèn tay vào bụng mình rồi 1, 2, 3 mình rặn thật mạnh còn y tá thì nghiến răng ấn bụng mình xuống thật lực nhưng chẳng ăn thua. Được khoảng 5 lần như thế, thì mọi người bắt đầu nản. Bác sĩ buông cho mình một câu đến 9h mà chưa ra thì đi mổ. 

Hai vợ chồng mình ở trong cố bảo nhau rặn thật lực, chỉ mong thời gian trôi thật chậm lại. Mình cố gắng dồn hết sức lực nhưng người cứ đuối dần đi, sực nhớ ra từ trưa chưa được ăn gì cả, nhưng thôi thì cố gắng vì con.

9h30 tối, bác sĩ bước vào cầm theo giấy chỉ định mổ cấp cứu kèm giấy chứng sinh cho con. Mình được khênh lên cáng và chuyển sang phòng mổ. Lúc đó mình chẳng còn nghĩ được gì, chỉ biết khóc thôi, đi qua hành lang cũng không muốn nhìn mặt mọi người nữa. Thế là ước mong được da tiếp da, được cho con bú những giọt sữa non đầu tiên đã chấm hết!

Lên bàn mổ, mình được gây tê màng cứng lại một lần nữa, nhưng lần này toàn thân dưới của mình không còn cử động được nữa. Mình cố thử lắc lắc người xem có di chuyển được không thì quả thực bất động hoàn toàn. Khoảng 1 phút sau, mình rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Mình vẫn ý thức được chuyện gì đang diễn ra, tiếng lụp bụp ở bụng mình, rồi tự nhiên người mình như nhấc bổng lên rồi rơi xuống cái bịch! 

Mình nghe văng vẳng có tiếng khóc oe oe cất lên rồi lịm đi. Rồi mình thấy có ai đó đang lay lay mình dậy, tiếng nói văng vẳng: "Dậy mà xem con này!". Mình quay lại thấy mặt con, trắng trẻo, cái mồm xinh xinh chóp chép chóp chép. Nhìn con được 5 giây thì hộ lý bế con đi, rồi chẳng còn ý thức mình nói gì nữa. Chỉ nhớ là mình nói gì đó rất nhiều. Sau đó có người nói: "Bệnh nhân sao thế này, sao không mở mắt ra, sao bệnh nhân lại mệt thế này". Mình thì liên tục trả lời: "Em không thở được, em không thở được" rồi không biết gì nữa. 

Nhật ký đi đẻ.
Bà mẹ trẻ vẫn xinh đẹp dù lúc này đang ở những ngày cuối thai kì.

Uỳnh một tiếng, hình như xe va vào một cái gì đó khiến mình tỉnh dậy, tự nhiên thấy toàn thân lạnh buốt, run lập cập cả người, răng va vào nhau liên tục, không thở được, miệng khô khốc. Cô y tá phủ cho mình tấm chăn lên đỡ rét, người vẫn rung bần bật, người ta bảo đó là phản ứng của thuốc gây tê. Mình âm thầm chịu đựng một lúc rồi lịm hẳn đi. 

Lát sau tỉnh dậy mình thấy cơ thể ổn định hơn một chút nhưng bị ngứa ran khắp người, y tá nói đó cũng là một phán ứng của thuốc tê và cấm mình không được gãi. Bên cạnh mình có thêm một bệnh nhân mới vào, tình trạng cũng y chang mình lúc đầu. Mình quay sang trấn an chị rồi lại thiếp đi ngủ. 

Cảm giác nằm ở phòng cấp cứu 1 mình thật là lạc lõng, thời gian trôi đi siêu chậm. Lúc đó mình có nhớ lại khuôn mặt con, thiên thần và xinh xẻo, mong được gặp con đến từng phút từng giây. Nhớ chồng và nhớ con kinh khủng, mình cứ ngóng trông phía cửa ra vào sẽ có một phép màu nào đó, ước gì chồng mình sẽ đến và ngó vào nhưng chờ hoài mà chẳng thấy đâu. Buồn và chỉ muốn khóc thì tự nhiên nghe thấy tiếng thều thào bên cạnh: "Em có đau không?" - hoá ra chị nằm giường bên mình cũng không ngủ được. Nói chuyện được 30 phút thì thuốc tê bắt đầu hết dần, cơn đau bắt đầu sực lên làm hai chị e nhăn nhó nhưng vẫn cố nói chuyện nhẹ nhàng. 30 phút sau cuộc nói chuyển chỉ còn ở mức mấp máy môi và thêm một lúc nữa phải dừng hẳn vì quá đau, thuốc tê đã hết hoàn toàn. 

Cơn đau đến thấu da thấu thịt làm mình không ngủ được, chong chong thức đến sáng, thời gian trôi đi càng chậm chạp hơn. Lúc này càng ngóng trông chồng bao nhiêu lại càng thấy tủi thân bấy nhiêu. 

Đến 6h30 sáng hôm sau thì mình bắt đầu được đưa về phòng, cảm giác háo hức vô cùng sau bao lâu chờ đợi. Về đến cửa phòng, chồng ùa ra đón với nụ cười toe toét khiến bao nhiêu mệt mỏi hờn dỗi bỗng nhiên tan biến hết, chỉ muốn trách móc đủ thứ nhưng lại không kịp nữa rồi vì trước mặt mình đây là khuôn mặt thiên thần siêu đáng yêu của con. Sau bao lâu chờ đợi mòn mỏi, cảm giác không gì có để hạnh phúc hơn, đến chết ngất đi được, thiên thần của mẹ!

Cùng ngắm một số hình ảnh đáng yêu của bé Nụ ngày đầy tháng mà mẹ chia sẻ:

Nhật kí đi đẻ.

Nhật kí đi đẻ

Nhật kí đi đẻ

Nhật kí đi đẻ
Chia sẻ
Bình luận
Đọc thêm