BÀI GỐC Tôi vừa nói xong dự định tương lai của mình, mẹ tôi đã ôm chặt ngực rồi lăn đùng xuống nền nhà trước sự sợ hãi tột độ của tôi và mọi người

Tôi vừa nói xong dự định tương lai của mình, mẹ tôi đã ôm chặt ngực rồi lăn đùng xuống nền nhà trước sự sợ hãi tột độ của tôi và mọi người

Sau 2 ngày cấp cứu ở bệnh viện mẹ trở về nhà, dù rất yếu nhưng vẫn muốn lấy cái chết ra để ép tôi.

7 Chia sẻ

Hằng đêm, tôi giật mình bật dậy vì ám ảnh khuôn miệng rớm máu, ánh mắt ai oán và câu nói của mẹ trước lúc nhắm mắt xuôi tay

Mẹ tôi bị ung thư nên lúc mất vẫn tỉnh táo lắm, chính vì thế câu nói cuối của mẹ khiến tôi bị ám ảnh mãi.

Chào bạn Ngọc Ánh, tác giả bài viết "Tôi vừa nói xong dự định tương lai của mình, mẹ tôi đã ôm chặt ngực rồi lăn đùng xuống nền nhà trước sự sợ hãi tột độ của tôi và mọi người". Đọc bài viết của bạn, tôi thấy một phần của mình, điều đó thôi thúc tôi viết những dòng tâm sự này.

Nhiều người sẽ nói bạn, tôi và cả những người phụ nữ có suy nghĩ hiện đại là ích kỷ. Nhưng mấy ai biết chúng ta đã phải trải qua chuyện gì.

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo. Mẹ tôi làm giáo viên, bố thì ở nhà buôn bán. Vì không có công việc ổn định, lại chơi với toàn bạn xấu nên bố tôi hay bị bạn bè rủ rê. Ông suốt ngày về vòi tiền mẹ tôi để mang đi ăn uống với bạn. Nếu mẹ tôi không cho hoặc đã hết tiền, ông sẵn sàng dùng hành động bạo lực với người mà mình gọi là vợ.

Khi biết nhận thức, tôi đã nói với mẹ, hãy ly hôn bố, cuộc đời này tôi chỉ cần có mẹ là đủ. Nhưng mẹ tôi vẫn ôm những suy nghĩ cổ hủ, bà bảo không thể ly hôn là vì tôi. Bà sợ chẳng may sau này tôi lấy chồng, họ sẽ đánh giá về gia đình tôi, về bố mẹ tôi nếu ly hôn. Như thế thì đời tôi sẽ khổ.

shutterstock-739636513

Khi biết nhận thức, tôi đã nói với mẹ, hãy ly hôn bố, cuộc đời này tôi chỉ cần có mẹ là đủ. (Ảnh minh họa)

Người quen của mẹ tôi hẳn đã từng thấy rất lạ, vì có những ngày mùa hè oi ả, mẹ tôi lại quấn chiếc khăn và nói bà đang rét run. Kỳ thực là mẹ tôi đang cố giấu đi những vết bầm tím hằn sâu trên cổ. Đó là kết quả của việc bị bố tôi bạo hành.

Tôi từng giận mẹ, từng cảm thấy mẹ của mình quá nhu nhược. Ngay cả bây giờ cũng vậy, tôi nghĩ nếu ngày ấy mẹ ly hôn, cuộc đời bà chắc chắn sẽ đỡ khổ đi nhiều. Năm mẹ tôi 50 tuổi, bà phát hiện bị ung thư vú. Lúc đó, tôi đang đi làm ở Hà Nội và không thể về nhà thường xuyên.

Những ngày cuối đời, mẹ tôi đau đớn vật vã và không thể tự mình vệ sinh cá nhân hay ăn uống được. Mọi sinh hoạt đều là bố tôi làm giúp. Hôm ấy tôi về nhà bất chợt thì nghe thấy tiếng bố đang sang sảng: "Ăn nhanh cho tôi dọn, há mồm ra". 

Tôi ném hết đồ đạc ở ngoài cổng để chạy vào nhà thì thấy bố tôi đang bóp miệng mẹ, tay đổ từng thìa cháo ép mẹ ăn. Tôi hét lên: "Bố đang làm cái gì đấy?". Bố tôi thấy con về nhưng không nói gì cả, ông úp cả bát cháo xuống đất rồi bỏ đi. Còn mẹ tôi thì nước mắt lăn dài.

unnamed_qq_screenshot25590809173405

Mẹ tôi phải biết điều đó, đáng lẽ mẹ tôi nên ly hôn để tim đường sáng cho cuộc đời mình. (Ảnh minh họa)

Khi tình trạng của mẹ tôi trở nặng, tôi xin nghỉ việc không lương và ở nhà để chăm mẹ. Trước lúc qua đời, mẹ tôi bị hộc máu đường miệng. Thấy vợ như vậy, bố tôi chẳng những không xót xa mà còn quát: "Chết thì chết nhanh đi, đừng làm người khác khổ". Mẹ tôi bị ung thư nên đến lúc mất vẫn tỉnh táo lắm. Bà lắp bắp dặn dò tôi: "Đừng bao giờ như mẹ, không chồng thì thôi chứ đừng cố chịu đựng".

Mẹ tôi phải biết điều đó, đáng lẽ mẹ tôi nên ly hôn để tìm đường sáng cho cuộc đời mình. Nhưng vì định kiến, vì nghĩ không có chồng sẽ bị mọi người xem thường nên cả đời mẹ khổ vẫn hoàn khổ. 

Từ khi mẹ mất, đêm nào cũng thế, tôi thường mơ thấy ác mộng, thấy khuôn miệng rớm máu và đôi mắt ai oán của mẹ. Sự ám ảnh khiến tôi đã gần 30 tuổi mà chưa mở lòng với ai cả. Tôi không biết liệu có chàng trai nào đủ sức khiến tôi cảm thấy an tâm trao thân gửi phận cho người đó được không? Nếu không có thì tôi cũng sẽ giống chị Ngọc Ánh, xin một đứa con nuôi rồi làm mẹ đơn thân thôi.

Chia sẻ
Bình luận
Đọc thêm