Xin đừng kì vọng vô lý ở con

Minh Thủy,

Ngay từ hồi mới vào lớp một, Huy đã quen với kiểu giáo dục của bố mẹ: Điểm số của Huy phải toàn 10. Nếu được 9 điểm là sẽ bị “nhắc nhở”, được điểm 8 là sẽ bị phạt.

Vẫn chưa hết giờ làm, chị Thảo giật mình khi thấy cô giáo chủ nhiệm lớp cu Huy gọi điện. Cô giáo bảo Huy đánh bạn và có thái độ rất khó hiểu, chị Thảo nên đến đón con sớm để giải quyết vấn đề.
 
Chị Thảo như không tin vào tai mình. Con trai chị từ trước đến giờ vốn là đứa trẻ rất ngoan ngoãn, biết vâng lời và thậm chí còn nhút nhát, không dám đánh bạn chứ đừng nói dám đánh nhau. Thế nhưng cô giáo chắc không thể nào nói sai được, chị phải đến ngay trường xem con thế nào.
 
Hai đứa trẻ đang ngồi trong phòng giáo viên, mặt mày bầm tím, đứa nào đứa nấy nhìn nhau đầy thù hận. Một trong hai đứa là Huy, con trai chị Thảo. Cô giáo bảo, là do Huy đánh bạn trước. Hôm nay ở lớp có giờ kiểm tra, Huy không làm được bài nên đã cố tình chép bài của bạn. Bị cô giáo nhắc nhở, bạn kiên quyết không cho Huy chép bài nữa. Nịnh nọt mãi không được, Huy giằng cả bài kiểm tra của bạn, thế là hai đứa đánh nhau. Mấy cụm từ “Huy không làm được bài” cứ lùng bùng trong tai chị Thảo. Sao lại có chuyện đó chứ, con chị từ trước đến giờ vẫn luôn đứng đầu lớp mà, nó học giỏi thế thì làm gì có chuyện không làm được bài chứ, cần gì phải chép bài của bạn chứ. Chắc cô giáo có sự nhầm lẫn ở đây. Nhưng hóa ra đó là sự thực.
 
 
Huy là cậu con trai duy nhất của vợ chồng chị Thảo, sau Huy là một cô em gái mới 2 tuổi. Năm nay Huy học lớp 4 và năm nào cũng liên tiếp đạt học sinh giỏi, đứng nhất nhì lớp. Vợ chồng chị Thảo tự hào về con trai lắm. Không những thế, anh chị còn đặt rất nhiều hy vọng vào con. Nhiệm vụ duy nhất của Huy là học, học làm sao để không bao giờ bị các bạn cùng lớp qua mặt. Ngay từ hồi mới vào lớp một, Huy đã quen với kiểu giáo dục của bố mẹ: sáng dậy sớm xem qua bài vở rồi đi học. Chiều bố hoặc mẹ đón về thì tắm giặt, ăn cơm xong là lại ngồi vào bàn học đến khuya, thường sớm nhất cũng phải 10 giờ tối.
 
Ngày nghỉ, trong khi các bạn được đi chơi thì Huy cũng phải học bài, làm hết bài tập ở lớp lại đến bài tập bố mẹ giao cho. Chừng nào chưa làm xong thì nhất quyết không được đi đâu, kể cả ra ngõ chơi cũng không. Đã thế, điểm số của Huy cũng phải toàn 10. Nếu được 9 điểm là sẽ bị bố mẹ “nhắc nhở”, còn cứ hễ được điểm 8 là sẽ bị phạt không được đi chơi cùng bố mẹ và em, được điểm 7 là sẽ bị đánh roi. Bố mẹ còn áp đặt cho Huy phải có tư tưởng là sau này lớn lên sẽ thành một doanh nhân thành đạt, mà muốn thành đạt thì phải học giỏi ngay từ bây giờ.
 
Huy cũng học giỏi thật, nhưng dần dần, ngoài học ra Huy không biết gì khác nữa, thậm chí những trò chơi mới của bọn trẻ con Huy cũng không biết chứ đừng nói là được chơi. Bạn của Huy chỉ toàn là sách toán, văn, ngoại ngữ. Ngay cả sở thích được vẽ tranh của Huy cũng không được bố mẹ khuyến khích.
 
 
Dần dần cậu bé chỉ còn biết cắm cúi vào học, không vui chơi thể thao như các bạn bè cùng lứa khác. Ở lớp Huy cũng ít bạn bè vì Huy không có nhiều thời gian để chơi với các bạn. Cứ thấy Huy đi chơi là thế nào bố mẹ cũng mắng và bắt về nhà học bài.
 
Vì vậy mà Huy chỉ có học và học. Mục tiêu của Huy là làm sao để chỉ đạt điểm 10, để bố mẹ không còn mắng hay phạt và đồng ý cho Huy ra ngoài chơi với các bạn một lát. Hôm nay cũng vậy, bài kiểm tra ở lớp không quá khó, nhưng có một câu Huy không biết làm. Nếu không làm được hết thì sẽ không được điểm 10, và Huy sẽ lại bị bố mẹ nhắc lại những kì vọng của bố mẹ với Huy, mà Huy thì rất sợ mỗi lần phải nghe những lời đó. Thế là Huy đánh liều hỏi bài bạn bên cạnh. Đến khi bạn không cho chép nữa thì Huy không biết làm sao. Cuối cùng Huy giật bài của bạn và hai đứa đánh nhau.
 
Đến lúc này vợ chồng chị Thảo mới giật mình vì cách dạy con của mình. Cả hai đã đặt quá nhiều kì vọng vào con trai đến nỗi không quan tâm đến sở thích và đời sống riêng của con. Để rồi, giờ đây cậu con trai của anh chị giờ đây cứ như một cái máy, chỉ biết răm rắp làm theo những mong đợi của cha mẹ mà chẳng biết đó là đúng hay sai. Nhìn con lúc này, chị Thảo thấy thương con nhiều hơn là trách con.
Chia sẻ