Anh liếc nhìn… và tấm ga vẫn trắng tinh

Anh liếc nhìn… và tấm ga vẫn trắng tinh

Sau giây phút họ trao cho nhau tất cả, anh liếc nhìn tấm ga trải giường và khuôn mặt hạnh phúc của anh bỗng nhiên tái nhợt. Chiếc ga trải giường vẫn trắng tinh.

Mẹ ơi, con không còn khả năng... làm mẹ

30-07-2010 09:27:56 | In bài viết In bài viết này
Sau nhiều lần buông thả, con đi khám và bàng hoàng khi nhận được kết quả: con đã… " không còn khả năng làm mẹ".

Gửi bố mẹ! Hôm qua Hà Nội mưa to, cả đêm con lo lắng không ngủ được vì nghĩ không biết ở nhà có mưa lớn không? Bố mẹ đi làm có mắc mưa không? Hôm nay con gọi điện về nhà nghe mẹ nói miền Trung quê mình không mưa, hỏi con sao nghỉ hè rồi mà không thấy con về. Con nghèn nghẹn "Con phải ở lại học thêm mẹ à! Mẹ ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe’’….

Con ra Hà Nội học tính đến nay cũng đã được gần ba năm rồi. Ba năm rời xa vòng tay yêu thương của bố mẹ, con mới cảm nhận được đối với con tình cảm gia đình là thứ không gì có thể thay thế được, cho dù bên cạnh con vẫn có những người bạn thân thiết, luôn quan tâm, động viên con những lúc con gặp khó khăn, những lúc con cảm thấy yếu lòng nhất.

Từ trước đến nay, con vốn coi trọng tình cảm nhưng con không biết cách thể hiện cho người khác hiểu được sự quan tâm, tình cảm chân thành của con dành cho mọi người. Gần 21 năm sống trên đời, đến giờ phút này con mới nhận ra là chưa khi nào con nói với mẹ rằng "Con yêu mẹ biết chừng nào!", chưa bao giờ nói với bố rằng, "Con kính trọng bố ra sao!". Con luôn coi sự chăm sóc, nuối nấng của bố mẹ như một sự hiển nhiên của những đấng sinh thành. Con biết, những điều bố mẹ làm tất cả đều chỉ là muốn tốt cho con. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên con viết thư cho bố mẹ, mong bố mẹ sẽ hiểu và tha thứ cho những lỗi lầm của con.

Từ ngày còn đi học, con vốn được coi là đứa con gái ngoan, học giỏi nhất nhì làng mình. Bố mẹ dù vất vả nhưng vẫn luôn tự hào về con, chưa khi nào con làm việc gì khiến bố mẹ phải suy nghĩ. Rồi con nhận giấy báo trúng tuyển vào 2 trường Đại học với số điểm cao. Con thấy bố mẹ vui mừng lắm nhưng con đâu biết đằng sau niềm vui ấy là cả một mớ lo toan của bố, của mẹ. Năm đầu con đi học, cả mấy tuần đầu nhớ nhà quay quắt. Cứ mỗi đêm, con lại ôm chăn khóc vì nhớ nhà, nhớ mẹ nhưng không dám gọi điện về sợ bố mẹ lo. Từ nhỏ tới giờ, con chưa bao giờ rời khỏi vòng tay yêu thương của bố mẹ, cũng chưa bao giờ đi xa nhà như thế... nên khi lên đây học, con cảm thấy lạc lõng và cô đơn vô cùng!
 
Nếu cho con trở lại thời gian ấy, con hứa sẽ không bao giờ phạm sai lầm để rồi trượt dài như
ngày hôm nay (Ảnh minh họa).

Học kì một, con lấy được học bổng, dù là không nhiều nhưng con vui sướng vì đã làm cho bố mẹ vui, con quyết tâm phải cố gắng hơn nữa. Năm nhất trôi qua thật nhanh, con chỉ biết có học và học, con cố gắng tiết kiệm chắt chiu từng đồng, vì con biết bố mẹ ở nhà kiếm được đồng tiền đâu có dễ dàng. Đến lúc đấy, con vẫn là một đứa con ngoan…

Năm thứ hai ở Hà Nội, con chuyển ra khỏi kí túc. Con bắt đầu có người yêu, có nhiều mối quan hệ bạn bè khác. Việc học của con bắt đầu bị ảnh hưởng. Là con gái xa nhà nên lúc nào con cũng thiếu thốn tình cảm, nhiều lúc con cảm thấy buồn, cảm thấy yếu lòng và những người bạn đơn thuần không thể giúp con khá hơn. Đối với con lúc ấy, chỉ có người con yêu mới là quan trọng, người ấy là tất cả đối với con. Con quên mất rằng mục đích chính con ra đây học là để làm gì, quên mất rằng ở quê mình bố mẹ phải vất vả ra sao. Rồi từ một đứa con gái ngoan, chỉ biết học, con bắt đầu để ý đến cách ăn mặc hơn, những khoản tiền con khai khống lên để có tiền mua đồ, có tiền để đi chơi, đi ăn uống… Không thuộc diện sắc nước hương trời nhưng con vẫn nhận thấy được thế mạnh của mình là nhan sắc "không đến nỗi nào", cộng thêm cách ăn mặc và nói chuyện "có duyên" , con thừa sức chinh phục những anh chàng công tử con nhà giàu.

Đối với con lúc ấy, so với việc học thì việc đi chơi đúng là vui vẻ hơn nhiều. Kết quả học tập của con bắt đầu sa sút.  Chán nản, con đâm ra bỏ bê chuyện học hành. Người con yêu cũng vì thấy con ngày càng xuống dốc mà nói lời chia tay. Trời đất như sụp đổ dưới chân con. Đáng lẽ ra lúc ấy con phải tỉnh táo mà chú tâm vào việc học thì con lại hận đời, hận người.

Quyết tâm làm cho anh ta cảm thấy hối tiếc bằng cách quay ra yêu một chàng công tử con nhà giàu. Người ta mua cho con quần áo, trang sức, chiều chuộng con đủ thứ. Con thay đổi hoàn toàn so với trước đây, về diện mạo cũng như về tâm hồn. Bạn bè nhìn vào ghen tị với con, khiến con quên mất con là ai. Nhưng ở đời, làm gì có ai cho không ai cái gì bao giờ, đổi lại những thứ ấy là con mất đi đời con gái. Một lần rồi thì sẽ có lần thứ 2, lần thứ 3… rồi con có thai, gia đình người ta ép con đi phá vì không muốn con trai họ dính vào một đứa con gái hư hỏng như con. Con bị người ta ruồng bỏ không thương tiếc sau khi đã giải quyết xong hậu quả.

Sống sung sướng và được người ta chiều chuộng đã quen, không còn ai để nương tựa, cũng không thể để bố mẹ biết được tình cảnh của con… vì đối với bố mẹ, con vẫn là đứa con gái ngoan như ngày nào. Con quay ra bấu víu vào một người đàn ông đáng tuổi bố, đã có gia đình đàng hoàng. Chấp nhận thân phận làm bồ nhí để có tiền tiêu và có nhà để ở. Cứ cuối tuần ông ta lại đến, cho con tiền để sống, rồi con có thai lần nữa... Một lần dại để phải hối hận, lần này con quyết tâm dùng đứa con để uy hiếp, bắt người đàn ông phải bỏ vợ để lấy con. Con cần một danh phận, cần một người cha cho đứa con vô tội của con. Nhưng sự đời thật trớ trêu, hoặc con chưa đủ trải đời để nhận ra con thật dai dột, con không đủ bản lĩnh để chống chọi lại với những sóng gió do chính con gây ra...

Khi cái thai đã quá lớn, con mới thông báo cho ông ta và bà vợ biết, nhưng con đâu ngờ, chính người cha của đứa con con mang trong mình lại cho người đánh đập con dã man, làm đứa con vô tội của con không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Con đau đớn nhưng không thể làm gì vì con đâu có là gì so với người ta, rồi người nhận thiệt thòi sẽ là con và chỉ có con thôi. Con đi khám và bàng hoàng khi nhận được kết quả… "con không còn khả năng làm mẹ".

Nhận được giấy của trường thông báo về việc sẽ báo về gia đình chuyện con bị đuổi học do nghỉ học quá nhiều và nợ quá nhiều môn, con suy sụp hoàn toàn. Rồi bố mẹ sẽ ra sao khi biết được đứa con gái ngoan ngoãn, hiền lành của mình giờ đây thành ra thế này? Bố mẹ sẽ đối diện thế nào với miệng lưỡi thế gian ra sao? 

Cách đây hơn một năm, chỉ mới hơn một năm thôi, con vẫn là đứa con ngoan trò giỏi, là niềm tự hào của bố mẹ nhưng giờ đây, con mất tất cả rồi. Nếu cho con trở lại thời gian ấy, con hứa sẽ không bao giờ phạm sai lầm để rồi trượt dài như ngày hôm nay... Nhìn vào gương thấy mình thân tàn ma dại, con đâu còn mặt mũi nào về gặp lại bố mẹ, xin bố mẹ tha thứ cho những lỗi lầm của con. Con biết, con không xứng đãng với những hi sinh nhọc nhằn, những yêu thương mà bố mẹ dành cho con. Từ tận đáy lòng con muốn nói với bố mẹ rằng "Con thực sự xin lỗi!". Hãy cho con một cơ hội để con làm lại, để con lại là đứa con gái ngày nào mà bố mẹ vẫn thương yêu và tin tưởng!
 
Theo 24h
avatar Her 22:58 31/07/2010 Cơ hội học tiếp vẫn còn cho bạn. Tôi cũng làm việc ở một trường ĐH tại HN, hàng năm số sinh viên bị nhà trường đuổi học lên tới hàng trăm nhưng với những sinh viên mới lần đầu bị đưa ra hội đồng kỷ luật, nếu chịu khó làm đơn trình bày hoàn cảnh, khóc lóc ăn vạ một chút, thậm chí nếu kéo thêm cả phụ huynh tới năn nỉ giáo viên chủ nhiệm lớp, khoa, xin bảo lãnh thì khi mới ở trên cuộc họp bàn thì vẫn có thể chuyển xuống hình thức kỷ luật nhẹ hơn, đặc biệt với những sinh viên thuộc diện ưu tiên như con của những người có công với đất nước...thì lại càng được xem xét.
Trường hợp xấu nhất là bạn đã bị đuổi học hoàn toàn và nhà trường không thu nhận lại thì bạn vẫn có thể rút hồ sơ và thi lại đại học vào năm tiếp theo, hoặc xin bảo lưu chuyển sang hình thức học thấp hơn như học hệ Vừa học Vừa làm (ngày xưa là tại chức) học buổi tối để ban ngày đi làm thêm kiếm sống. Sẽ rất vất vả nhưng nếu có ý chí thì vẫn đứng dậy được.
avatar thevinh 18:56 30/07/2010 cuộc đời chú thật là thăng trầm nhưng mỗi lần vượt qua chú lại cảm thấy cuộc sống lại mỉm cười vối chú .đọc bài của  cháu chú rất buồn cho cháu và điều đáng buồn đáng trách hơn là người đáng bậc tuổi  cha chú cháu sau này đối xử tàn bạo với cháu quá .Đức phật dạy rằng giờ không được khả năng của người làm mẹ thì hãy làm người có ích cho bản thân và xã hội cháu ạ cuộc đời còn dài và ko bao giờ ngõ cụt cho một người cầu tiến cả .cầu chúc cháu yêu đời và tự tin trong cuộc sống .
avatar Phương Anh 15:13 30/07/2010 Có lẽ ai đọc bài này xong cũng thấy em đáng trách và dại quá. Chị đọc xong mà thấy tiếc những sinh linh em đã bỏ đi. Lấy chồng 3 năm chị chưa 1 lần nào được biết niềm vui khi có vạch cả. Chị trách ông trời bất công với mình. Mình muốn được làm mẹ thì trời lại không thương, trong khi những người quan hệ bừa bãi thì lại bỏ đi bao nhiêu những cái thai chưa thành hình người. Thật nghịch lý. Chị mong em hãy gượng dậy để sống, mình làm mình phải chịu. Thương nhất vẫn là bố mẹ em đang ở quê nai lưng vất vả vì em vậy mà em lại không nghĩ đến họ. Tương lai vẫn còn rộng mở cho em. Mong em cố gắng.
avatar meopikazu 14:53 30/07/2010 mình cũng đã có những ngày tháng giống hệt bạn bạn à, mình hoàn toàn hiểu cảm giác đau khổ hụt hẫng bất lực mà bạn phải trải qua lúc này, con đường phía trước hình như đã đóng,mình chỉ muốn nói với bạn là " chết thì dễ hơn sống", cái cuộc đời này mình cần phải thắng nó chứ đừng để cho nó quật ngã mình.
avatar Nguyễn Thị Nhàn 14:45 30/07/2010 Bạn ah.Mình thông cảm cho bạn.Mình cũng từng yêu và có thai rồi phaỉ bỏ nó đi nhưng mình may mắn hơn bạn người yêu mình lại co trách nhiệm với mình.Lúc đó mình cũng buồn và chán đời, có lối với bố mẹ lắm.Nhưng gia đình luôn là điểm tựa nguồn động viện cho bạn đó. Bạn hãy cố gắng lên, mình tin bố mẹ bạn sẽ đón nhận và tha thứ cho bạn. Sóng gió rồi cũng qua đi, bạn hãy cố gắng vượt qua nha. Mình tin bạn làm được như mình và sẽ tốt hơn mình. Chúc bạn thành công.
avatar kemsocola25 13:56 30/07/2010 ak = tuổi mình mà trải đời vậy ...mình đi học ĐH, may là sống gần bme nên nhìu luk mún nổi loạn lắm but có bme sống cùng nên cũng kiếm chế dc ít nhìu........chỉ tiếc bạn k dc may mắn sống gần họ để rồi xảy ra cơ sự tnay :-s.......đúng là sống xa bố mẹ ,,,ko có ng lớn ở cạnh ng ta dễ bị cám dỗ ,,,ko ai quản thúc thảo nào bạn trượt dài đến vậy .....sống giữa chốn thành thị thạch sanh thì ít mà lý thông thì nhìu con ngta phải bản lĩnh mới vượt wa dc .....chỉ tiếc hậu quả thật wa' lớn ,,,bài học wa' đắt giá...>"<
avatar D.K.N 12:50 30/07/2010 bạn ah`, minh` biết bây jơ` có nói jì cũng la` thư`a, nhưng mong bạn hãy nhớ rằng dù sao đi nữa thi` cái mà ba mẹ bạn câ`n nhất vẫn là bạn. hãy suy nghĩ cận thận trước khi quyết định làm jì đó !!!
avatar Đặng Lan Hương 10:43 30/07/2010 Ôi, em thật là dại dột quá. Cố mà đứng lên làm lại cuộc đời mình nha. Đừng phụ lòng mong mỏi, niềm tin yêu của bộ mẹ dành cho mình. Cuộc sống còn  dài.
Bạn cần phải đăng nhập để bình luận

Telex VNI None