Lớn lên ai nuôi mẹ ?
Lớn lên ai nuôi mẹ ? - Con - Nhân nhanh miệng tranh cả phần 2 anh
Tuần vừa rồi chỉ mình Nhân được đi học sau suốt 3 tuần bị ốm còn anh Minh bé thì phải ở nhà “chăm sóc mẹ″. Minh vì thế đã quan trọng hơn cu Nhân và hơn cả anh Thiên Minh rồi. Vắt
khăn lạnh chườm đầu cho mẹ thì Minh bé nhúng vào nước, sau đó trải xuống dưới đất
cẩn thận, gấp phẳng phiu như gấp thủ công, rồi sau nữa thì cả khăn cả nước ròng
ròng được trịnh trọng để lên... trán mẹ. Không có anh Minh bé “nghỉ học ở nhà chăm
sóc mẹ″ thì cũng không có ai lúc lấy nước, lúc lấy khăn, có lúc khỏe ghê đỡ hẳn được mẹ ngồi dậy.
“Con không thích thì thôi”- Cu Nhân không thích là khóc vừa
thương vừa cũng buồn cười. Người ta chỉ la không thích đâu thôi chứ còn Nhân
còn la không thích thì thôi . Cu Nhân la lối như vậy là trong lúc nằm làm khuôn
để lắp chân mới. Cái chân cũ lại ngắn rồi mà. Mỗi lần lắp chân là vậy vì chân
cu Nhân không còn chỗ nào để kẹp chân giả vào nên phải chế tác cả một cái mông
giả kèm quai đeo mới dính cái chân vào được. Mỗi khi Nhân béo lên tí hay lớn
thêm lên là không những chân ngắn mà cái mông giả cũng không thể nào vừa được nữa.
“Con không thích thì thôi” - Mẹ đã từng bảo Nhân mặc cái áo cũ của chị Thóc rất xinh nên mẹ hay cho Nhân mặc. Thế mà chàng trai bắt đầu biết rồi đấy. Bây giờ mà mặc cho cái áo hoa của chị Thóc là lột phăng ra la oai oái : Con không thích cái áo này, con mặc áo màu xanh cơ
|
Con muốn được làm những gì mình thích. "Con không thích thì thôi" |
Bao mỏm cụt bằng silicon y tế (để chân giả bám chắc vào cơ
thể bằng chất liệu mềm và không gây kích ứng da)
Khớp gối dùng cho trẻ em
Bàn chân giả cho trẻ em
Vỏ mút thẩm mỹ bọc ngoài
Chiều dài bàn chân sẽ phải điều chỉnh theo độ lớn của cu
Nhân và các chi tiết cho phần đùi và ống chân sẽ được điều chỉnh định kỳ 3
tháng 1 lần. Các ổ mỏm cụt cũng có thể phải điều chỉnh hoặc làm lại tuỳ theo mức
độ thay đổi thể tích của mỏm cụt trong thời gian cu Nhân lớn dần.
Câu hỏi mẹ vẫn thường được nhận là sẽ tiếp tục chữa trị cho
con thế nào, sẽ tốn kém khoảng bao nhiêu tiền? Nhưng mẹ chẳng phải chuyên gia y
tế, cũng không biết lộ trình ra sao, cũng đành phải mò mẫm vù cu Nhân thôi. Vết
thương của cu Nhân thì cũng độc nhất vô nhị, nước Mỹ làm thành công cho con thì
cũng được ghi nhận là thành tựu khoa học của ngành y thế giới luôn. Sẽ phải làm
bao nhiêu phẫu thuật ? sẽ thành công đến đâu ?… sẽ cần bao nhiêu tiền nữa? Mẹ vẫn
chưa trả lời được, giống như bố vẫn trêu mẹ: Em hỏi anh thì anh biết hỏi ai?
