Từ chuyện chăn bông của chú tiểu đến cách đối phó miệng lưỡi thế gian cực tâm đắc cho chị em công sở

Khi bị đồng nghiệp cô lập hoặc ghét bỏ do hiểu lầm, dân công sở đừng vội tức tối mà hãy ứng dụng bài học hay trong câu chuyện chiếc chăn bông này.

Phàm, mọi chuyện trong cuộc sống, chúng ta chẳng thể làm hài lòng tất cả mọi người. Vì lẽ đó, bị đồng nghiệp ghét bỏ hay cô lập vốn là một việc chẳng quá lạ lẫm đối với chị em công sở. Và trong những trường hợp cụ thể, mỗi người sẽ có phương cách ứng xử khác nhau mà bản thân mình cảm thấy là hợp lý.

Một trong số đó có thể là bơ đi và mặc kệ nếu việc này không ảnh hưởng quá nhiều đến công việc chung. Cũng có trường hợp, nhiều người sẽ ngay lập tức báo cáo với sếp để tìm phương hướng xử lý nếu câu chuyện đi quá giới hạn. Tuy nhiên, cũng có người sẽ dùng sự ấm áp và lòng chân thành của bản thân để “phá băng” cũng như tạo thiện cảm.

Bị người đời buông lời ác, chú tiểu ngộ ra cách đối diện thế nhân qua câu chuyện chiếc chăn bông và bài học hay cho dân công sở - Ảnh 1.

Mỗi lựa chọn sẽ mang đến một cái kết khác nhau. Và cuộc trò chuyện giữa một tiểu hòa thượng với một lão hòa thượng bên dưới đây sẽ phần nào giúp chị em công sở có một cách nhìn tích cực hơn nếu chẳng may không được lòng đồng nghiệp từ những ngày đầu. Cụ thể, câu chuyện được kể:

Trong một ngôi chùa cũ nát, tiểu hòa thượng chán nản thất vọng nói với lão hòa thượng: "Trong gian chùa nhỏ bé này chỉ có hai hòa thượng chúng ta, lúc con đi xuống núi hóa duyên, mọi người đều nói những lời ác, còn thường xuyên gọi con là hòa thượng hoang. Họ cho chúng ta tiền hương khói càng ngày càng ít đến thê thảm".

Tiểu hòa thượng nói tiếp: “Hôm nay con đi khất thực, trời lạnh như vậy mà không có một ai mở cửa cho con, đến cơm bố thí cũng được ít. Chùa chúng ta muốn thành một ngôi chùa ngàn gian, tiếng chuông vang xa không ngớt như sư phụ nói, con e là không thể”.

Lão hòa thượng khoác lên mình chiếc áo cà sa, không nói lời nào chỉ nhắm mắt lại lẳng lặng nghe, tiểu hòa thượng cứ nói và cằn nhằn liên miên. Cuối cùng lão hòa thượng mở to mắt hỏi: “Bây giờ bên ngoài gió bấc thổi mạnh, lại có băng tuyết ngập trời, con có thấy lạnh không?”.

Bị người đời buông lời ác, chú tiểu ngộ ra cách đối diện thế nhân qua câu chuyện chiếc chăn bông và bài học hay cho dân công sở - Ảnh 2.

Tiểu hòa thượng toàn thân run rẩy nói: “Con lạnh, hai chân con đều tê cóng cả rồi!”.

Lão hòa thượng nói: “Vậy chi bằng chúng ta đi ngủ sớm đi”.

Lão hòa thượng và tiểu hòa thượng tắt đèn chui vào trong chăn ngủ. Một giờ sau, lão hòa thượng hỏi: “Bây giờ con có thấy ấm không?”

Tiểu hòa thượng trả lời: “Đương nhiên là con thấy ấm rồi, giống như ngủ dưới ánh mặt trời vậy!”

Lão hòa thượng nói: “Khi nãy, chăn bông để ở trên giường là lạnh, thế nhưng khi có người nằm vào lại trở nên ấm áp. Con thử nói xem, là chăn bông sưởi ấm cho người hay là người sưởi ấm cho chăn bông đây?”.

Tiểu hòa thượng nghe xong liền nở một nụ cười nói: “Sư phụ, người thật là hồ đồ, chăn bông làm sao có thể sưởi ấm cho người được, phải là do con người làm chăn bông ấm lên mới đúng chứ!”.

Lão hòa thượng hỏi: “Chăn bông đã không cho chúng ta sự ấm áp lại còn cần chúng ta đi sưởi ấm nó, như thế thì chúng ta còn đắp chăn bông làm gì?”.

Tiểu hòa thượng suy nghĩ một lát rồi nói: “Mặc dù chăn bông không sưởi ấm cho chúng ta, nhưng chăn bông dày lại có thể giữ hơi ấm cho chúng ta, khiến cho chúng ta ngủ được thoải mái”.

Bị người đời buông lời ác, chú tiểu ngộ ra cách đối diện thế nhân qua câu chuyện chiếc chăn bông và bài học hay cho dân công sở - Ảnh 3.

Trong bóng tối, lão hòa thượng hiểu ý cười cười: “Chúng ta là hòa thượng tụng kinh rung chuông, chẳng phải là giống người nằm dưới chăn bông? Còn những chúng sinh kia chẳng phải họ là một cái chăn bông dày đó sao? Chỉ cần chúng ta một lòng hướng thiện, thì chiếc chăn bông lạnh như băng kia cuối cùng cũng sẽ được chúng ta sưởi ấm.

Lúc đó “cái chăn bông” dày kia cũng sẽ biết giữ ấm cho chúng ta. Chúng ta ngủ trong “cái chăn bông” như vậy, chẳng phải rất ấm áp sao? Ngôi chùa ngàn gian, tiếng chuông chùa ngân vang không ngớt, còn có thể là trong mơ được sao?”.

Tiểu hòa thượng nghe xong liền bừng tỉnh mà hiểu ra hết. Bắt đầu từ ngày hôm sau, tiểu hòa thượng đều dậy rất sớm đi xuống núi hóa duyên. Tiểu hòa thượng cũng vẫn gặp phải những lời ác như trước đây. Thế nhưng tiểu hòa thượng trước sau gì đều giữ vững thái độ nho nhã và lễ độ đối xử với mọi người.

Bị người đời buông lời ác, chú tiểu ngộ ra cách đối diện thế nhân qua câu chuyện chiếc chăn bông và bài học hay cho dân công sở - Ảnh 4.

Trả đũa khi bị ghét bỏ cũng là một sự lựa chọn nhưng có đáng hay không khi kết quả mà nó mang lại chẳng mấy tích cực? Con người ta hơn nhau ở sự chân thành và biết thứ tha. Chúng ta chẳng cần hơn thua nhau hay ăn miếng trả miếng bởi chỉ có sự bao dung mới có thể làm tan băng, xóa bỏ khoảng cách trong trái tim của mỗi người.

Vì lẽ đó, khi bị đồng nghiệp cô lập hoặc ghét bỏ do hiểu lầm, đừng vội tức tối tự hỏi mà hãy thử dùng sự kiên nhẫn cũng như tấm lòng thiện lương của bản thân để bao dung và yêu thương mọi người. Những cảm xúc tươi đẹp xuất phát từ trái tim sẽ dễ dàng chạm đến trái tim.

Từ chuyện chăn bông của chú tiểu đến cách đối phó miệng lưỡi thế gian cực tâm đắc cho chị em công sở - Ảnh 5.

 

Chia sẻ
Đọc thêm