BÀI GỐC Sự trả thù của người vợ - Phần 1: Bắt quả tang hai kẻ hôn nhau

Sự trả thù của người vợ - Phần 1: Bắt quả tang hai kẻ hôn nhau

Đứng sau giá rượu nghe bọn họ hét hò vui vẻ, tôi tức đến mức cả người run rẩy, mỗi tế bào đều như đang gào thét: “Bước ra đi! Bước ra đi! Bước ra vạch mặt đôi nam nữ khốn nạn ấy đi!”.

4 Chia sẻ

Sự trả thù của người vợ - Phần 2: Đừng hòng cắm sừng tôi!

Tôi không phải là thánh nữ, đừng hòng cắm sừng tôi xong còn mong tôi giúp các người kiếm tiền.

3 giờ chiều Trương Văn Hải gọi điện hỏi tôi đã nghỉ ngơi xong chưa, buổi tối muốn mời tôi đi ăn, nói là tôi đi công tác vất vả nên không muốn tôi phải vất vả xuống bếp.

- Còn có ai nữa không? – Tôi giả vờ hỏi bừa một câu.

- Thanh Liên nói là lâu lắm không gặp em, hay là để anh hỏi cô ấy thử xem thế nào?

Vâng, Liên chính là cô ta!

- Cũng được, vừa khéo em cũng mang cho cô ấy ít quà lưu niệm, anh không được nói lộ ra đấy, không thì hết cả bất ngờ.

Anh ta nghe xong liền đồng ý vội, còn hỏi tôi tại sao không có quà cho anh ta, tôi nói đương nhiên là có, tối về sẽ đưa, là thứ mà anh thích, anh ta liền vui vẻ hôn vào loa điện thoại 2 cái. Những cái hôn này trước kia tôi thích biết bao, giờ chỉ còn cảm thấy buồn nôn không chịu nổi. Anh ta bảo tôi nghỉ ngơi tiếp buổi tối gặp nhau sau, nhưng tôi nào dám nghỉ ngơi. Trái tim tôi như đang bị lửa giận thiêu đốt, mỗi tế bào trên cơ thể đều như đang gào thét chờ bộc phát.

Tôi gọi điện cho cô bạn thân làm việc bên công an, hai ba câu nói rõ ngọn nguồn sự việc, nói với nó rằng tôi muốn mua máy nghe lén, ngay bây giờ cần.

Bạn tôi chỉ cho tôi một cửa hàng, rồi lại thở dài nói với tôi: 

- Quỳnh Vân, tao phải nhắc nhở mày, nghe trộm là bất hợp pháp, mày lấy bằng chứng bằng cách này ra tòa cũng sẽ không thể dùng được đâu, hơn nữa lại còn bị phạt tiền. Nhưng phạt tiền là chuyện nhỏ, để lại tiền án mới là chuyện lớn.

- Tao đương nhiên biết. Mày yên tâm, tao sẽ cẩn thận, cũng sẽ không phát tán ghi âm ra ngoài, tao chỉ muốn biết rõ mọi chuyện mà thôi.

Chỗ ăn lẩu là quán mà chúng tôi vẫn hay đến, tôi tặng Liên một thỏi son cao cấp đi kèm với một hộp son sáp hàng thủ công, máy nghe trộm để ở bên trong phần đáy hộp. Tôi nói với cô ta son sáp này là tôi tự làm, lúc đi công tác rảnh rỗi nên đã học một ít. Cô ta nắm lấy tay tôi chà chà cọ cọ, khen tôi vừa giỏi giang lại vừa đảm đang hiền thục.

Hải ngồi bên cạnh giả vờ ghen, bảo rằng tôi còn tốt với Liên hơn với anh ta, cô ta thì giả vờ nũng nịu: 

- Chị Vân mà là đàn ông em chắc chắn sẽ theo đuổi bằng được. 

Hải ngồi bên cạnh vừa cười vừa gọi món, ngón tay vẽ vẽ gảy gảy trên thực đơn.

Khi tín nhiệm lẫn nhau, có rất nhiều điều ta không để ý đến. Nhưng một khi niềm tin đã sụp đổ thì mọi chi tiết dù là nhỏ nhất cũng trở nên vô cùng khả nghi. Lúc Hải gọi món sẽ gọi món cô ta thích đầu tiên, sau đó đến món anh ta thích, cuối cùng mới đến lượt tôi. Tôi chỉ biết tự mắng mình ngu, đáng lẽ ra không được phép coi thường sự tồn tại của cô ta.

Lẩu ăn được một nửa thì hai người họ hỏi đến công việc của tôi, hỏi rằng lần này đi công tác có tiến triển gì không, hỏi dạo này nên mua cổ phiếu gì.

Mấy cái này đều là chủ đề bình thường. Mỗi lần đi ăn cùng nhau tôi đều chỉ cho họ nên mua cái gì cái gì, cơ bản là cũng kiếm được kha khá.

Nhưng lần này tôi không trả lời ngay mà nói rằng phải nghiên cứu thêm, mua mấy loại bình thường mãi cũng chán, lần này phải chơi lớn, kiếm đậm một lần. Hai người họ nghe xong liền cười tít mắt.

Tôi cũng cười.

Tôi không phải là thánh nữ, đừng hòng cắm sừng tôi xong còn mong tôi giúp các người kiếm tiền.

***

Tôi tặng anh ta một cái ví mới hiệu LV, cao cấp hơn cái ví cũ của anh ta không biết bao nhiêu lần.

- Anh cứ tưởng em chỉ nhớ đến Liên chứ chẳng nhớ gì đến anh! 

Về nhà, Hải ngồi bên cạnh tôi, vui vẻ bỏ hết các loại thẻ trong ví cũ chuyển sang ví mới.

- Làm gì có chuyện đấy - Tôi đang gọt cam, trong đầu thì thầm chửi rủa, nhưng miệng lại cười nói - Em đang giữ mặt mũi cho anh đấy còn gì nữa, em muốn cho cô ấy thấy không có cô ấy anh vẫn sống vô cùng hạnh phúc.

Dù đang cúi đầu gọt cam nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận rõ ràng anh ta đang nhìn tôi. Trước kia tôi sẽ nghĩ có lẽ anh ta bị tôi làm cho cảm động, nhưng giờ chỉ cảm thấy hết sức nực cười, trong đầu anh ta bây giờ chắc đang mắng tôi một câu “ngu ngốc”. Trên đời này làm gì có nhiều “cảm động” như vậy, những thứ trước kia tôi nghĩ là cảm động hóa ra chỉ toàn là ảo giác mà thôi.

Anh ta tiến đến ôm tôi từ phía sau: 

- Vân, em tốt với anh thật đấy.

Trong lòng tôi vô cùng phiền chán, chỉ cảm thấy buồn nôn, dơ bẩn. Trước khi chúng tôi quen nhau anh ta ngủ với bao nhiêu phụ nữ cũng không liên quan gì đến tôi cả, nhưng giờ chúng tôi đã là vợ chồng mà anh ta còn ra ngoài làm loạn, tôi thực sự cảm thấy bẩn thỉu không thể nào chịu nổi.

Tôi đưa anh ta nửa quả cam đã gọt rồi giục anh ta đi tắm. Có lẽ anh ta hiểu nhầm ý tôi, vui vẻ nói: 

- Anh lập tức đi ngay, tắm sạch sẽ thơm tho để phục vụ bà xã.

Tôi tươi cười lấy lệ, đợi anh ta đi rồi nhanh chóng nhét máy nghe trộm vào trong ví. Tôi không sợ bị anh ta phát hiện, dù gì cũng chỉ định nghe lén vài ngày, đợi máy hết pin thì tìm cách đem vứt đi là được.

Tôi không cài app kết nối của máy nghe trộm vào điện thoại mà mua thêm một chiếc điện thoại secondhand.

Giây phút mở máy nghe trộm, tôi cảm giác như mình vừa đẩy ngã miếng domino đầu tiên. Sau đó, mỗi một miếng domino đổ xuống, giống như một chiếc hộp pandora ma quỷ được mở ra. Lòng người ác độc, tựa như vực sâu không thấy đáy.

Hóa ra Thanh Liên còn có một người bạn trai nữa, trùng hợp là tối qua cô ta đi gặp bạn trai, còn tặng hộp son sáp tôi tặng cô ta cho anh ta. Sau đó là cả một đoạn ư ư a a dài dằng dặc, giữa hiệp có dừng lại để tâm sự tuổi hồng. Liên phàn nàn tại sao bạn trai không đưa cô ta về nhà, tại sao cô ta không bao giờ được gặp bạn bè của anh ta. Anh bạn trai vô cùng thẳng thắn trả lời rằng: “Gia đình anh sẽ không đồng ý”. Anh ta nói rằng Liên không xứng với anh ta, điều kiện gia đình của anh ta như vậy, nhất định phải lấy một người môn đăng hộ đối.

Tôi không nhịn được bật cười. Nữ thần mà Hải nâng niu trân trọng ở trong tay người khác thì lại chỉ là một món đồ không thể đem ra ngoài sáng mà thôi.

Máy nghe trộm có định vị, tôi nhìn địa chỉ thì là một khu dân cư rất nổi tiếng trong thành phố, người ở trong khu này chắc chắn cực kỳ giàu có.

Liên khóc thút thít: “Anh coi em là cái gì vậy? Bạn tình à? Không ngờ em một lòng một dạ yêu anh, anh lại đối xử với em như vậy, mình chia tay đi!”

Anh bạn trai vội vàng dỗ dành: “Giờ anh vẫn đang trong thời kỳ khởi nghiệp, nhìn bề ngoài thì có vẻ oai phong nhưng thực chất thu nhập một năm được có mười mấy tỷ, đem so với tài chính ở nhà có đáng là bao. Đợi anh công thành danh toại, lúc ấy em là người phụ nữ duy nhất đồng cam cộng khổ bên anh, anh sẽ tặng em một chiếc xe Maserati làm sính lễ”.

Tôi thừa nhận mình ganh tị, dường như tất cả đàn ông trên đời đều thích trà xanh.

“Công ty của anh bao giờ mới phát triển lên thế?” Chu Nguyệt õng ẹo hỏi.

“Sắp rồi, đợi thời cơ đến là có thể lập tức phất lên ngay”. Hai người họ thân mật âu yếm nói chuyện, vẽ ra một viễn cảnh tương lai tràn ngập màu hồng.

Tóm gọn lại bằng một câu: tiền điện tử.

Rất không may ở chỗ, do tính chất công việc nên tôi cũng hiểu đôi chút về tiền điện tử, còn từng phỏng vấn chuyên gia trong nước. Nghe anh bạn trai nói chuyện rất lộn xộn không logic, thậm chí một số khái niệm cơ bản về tài chính còn nhầm lẫn lung tung, tôi nghĩ có khi Liên bị lừa rồi...

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm