Sự trả thù của người vợ - Phần 1: Bắt quả tang hai kẻ hôn nhau

Đứng sau giá rượu nghe bọn họ hét hò vui vẻ, tôi tức đến mức cả người run rẩy, mỗi tế bào đều như đang gào thét: “Bước ra đi! Bước ra đi! Bước ra vạch mặt đôi nam nữ khốn nạn ấy đi!”.

Tháng 11, vào một buổi tối khi tôi đang đi công tác, chồng tôi gửi đến một bức ảnh anh ta vừa tắm xong, đứng chụp ở chỗ gương bồn rửa mặt. Anh ta để trần thân trên khoe múi, nhưng tôi lại phát hiện ra lọ sữa rửa mặt của tôi bị thay đổi vị trí từ trên giá xuống dưới bệ. Chồng tôi là đàn ông động đến mấy thứ đồ của phụ nữ làm gì?

Tôi nghi ngờ anh ta dẫn phụ nữ về nhà, nhưng lúc ấy thực sự tôi không thể về được, mà cũng không thể bứt dây động rừng, hoặc nhỡ đâu tôi đoán sai thì sao?

Trung tuần tháng 12 tôi lại phải đi công tác, sau đó cố tình về sớm hơn dự định nhưng anh ta không ở nhà, gọi điện thì anh ta bảo đang đi bar uống rượu với anh em, thế là tôi trực tiếp đến quán bar mà vợ chồng tôi hay đến. Anh ta đúng là đang uống rượu với anh em, cả đám hô hào ầm ĩ, còn anh ta thì đang ôm “em gái mưa” trong lòng, hôn nhau ngấu nghiến.

Đứng sau giá rượu nghe bọn họ hét hò vui vẻ, tôi tức đến mức cả người run rẩy, mỗi tế bào đều như đang gào thét: “Bước ra đi! Bước ra đi! Bước ra vạch mặt đôi nam nữ khốn nạn ấy đi!”.

Chồng tôi tên là Trương Văn Hải, là tình đầu của tôi. Hồi trước lúc anh ta theo đuổi tôi, dù ngoài mặt tỏ vẻ không để ý nhưng tròng lòng tôi lại cảm thấy từng chút hạnh phúc và cảm động, giả vờ giả vịt do dự một buổi tối rồi đồng ý luôn. Anh ta không phải kiểu đẹp trai ngời ngời, nhưng tôi nghĩ, thực ra xấu một tí lại an toàn hơn, bớt được ong bướm bên ngoài.

Tôi biết anh ta vẫn luôn nhớ mãi một người, là tình đầu của anh ta, cũng chính là cô gái anh ta hôn ngấu nghiến ở quán bar hôm ấy. Trước kia tôi từng xem ảnh, đúng thật là xinh hơn tôi nhiều.

Hơn một năm trời, cô ta chia tay bạn trai lần thứ n, đến tìm Hải khóc lóc kể lể, còn anh ta đúng là cái lốp dự phòng nghìn năm, suốt ngày mời ăn mời uống để an ủi. Lúc ấy mặc dù trong lòng tôi rất khó chịu, nhưng anh ta luôn mồm thề thốt bảo tôi phải tin vào nhân phẩm của anh ta, khẳng định rằng giờ chỉ coi cô ta là “em gái”. Còn cô ta thì luôn mồm gọi tôi là “chị dâu”, lúc thì ngưỡng mộ tài hoa của tôi, lúc thì khen tôi là anh tài của đất nước, lúc thì khen tôi biết quản lý bạn trai, kể lể Hải tốt với tôi thế nào...

Cô ta khen lấy khen để, khen nhiều đến mức tôi tưởng là thật luôn. Hơn nữa cô ta thật sự rất xinh, đứng với Hải chẳng khác nào bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu, thế nên tôi dần mất cảnh giác.

Lúc chúng tôi đi đăng kí kết hôn, cô ta còn mời chúng tôi ăn cơm, chúc vợ chồng tôi đầu bạc răng long, còn nói rằng thật may mắn vì nhờ Hải nên mới quen được người chị dâu như tôi.

Nhưng giờ thì sao?

Sau khi bình tĩnh lại, tôi móc điện thoại chụp lại cảnh hai người họ hôn nhau. Việc gì cũng phải có chứng cứ, kể cả phải ly hôn, phải ra tòa tôi cũng phải có cái gì đó để trình ra chứ.

Ra khỏi quán bar ấy, tôi tìm một quán bar khác ở gần mà có thể nhìn được cửa quán bên này, gọi một ly whisky thêm đá. Hơn một tiếng sau đôi "gian phu dâm phụ" ấy đi ra, ôm ôm ấp ấp lên taxi, tôi bắt xe đuổi theo, thấy hai người họ dẫn nhau về nhà của vợ chồng tôi.

Ngôi nhà này là chúng tôi mua sau khi kết hôn, mới chuyển vào chưa được nửa năm.

Quả thật là một sự sỉ nhục trắng trợn!

Tôi ngồi trên taxi, móng tay cắm sâu vào da thịt, trong đầu là cảnh mình xông lên vạch mặt người đàn bà kia, hoặc là cảnh bắt gian hai người họ lăn lộn trên giường. Nhưng tôi tự nói với chính mình, nếu giờ làm loạn lên có khi sẽ ảnh hưởng đến việc ly hôn, làm như vậy có khi hai người họ lại được lợi, thậm chí có khi còn hợp sức cắn lại tôi một nhát.

Thời buổi công nghệ thông tin, trên báo đài tin tức chồng cùng "tiểu tam" bắt tay hại vợ mình có ít đâu?

- Chị có muốn xuống xe luôn không?

- Không.

Tôi book một phòng khách sạn ở gần đó. Tôi cần phải nghỉ ngơi, cần phải có thời gian để nghĩ bước tiếp theo nên làm gì.

Truyện ngắn: Sự trả thù của người vợ (phần đầu) - Ảnh 1.

Ảnh minh họa.

***

Sáng sớm hôm sau, tôi đang đánh răng rửa mặt thì Trương Văn Hải gọi điện thoại đến, dùng cái giọng rất buồn nôn mà hỏi tôi đã xong việc chưa, nói nhớ tôi yêu tôi, bảo tôi xong việc nhớ nhanh chóng về nhà.

Tôi đứng trước gương nghe điện thoại, thật sự muốn hỏi anh ta rằng: ga giường đã giặt chưa? Phòng đã thông gió chưa? Mùi vị ân ái thối nát có còn vương không? Tôi cố nhịn, trả lời rằng đã xong việc, ăn nốt bữa sáng sẽ về.

10 giờ sáng tôi về đến tiểu khu, nhưng tôi không về nhà mà đến chỗ quản lý khu báo rằng nghi ngờ nhà mình có trộm, muốn xem camera giám sát. Em gái phòng quản lý quen tôi nên liền đồng ý. Tôi ngồi trước máy tính mấy tiếng đồng hồ, liệt kê hết những lần mình đi công tác trong nửa năm nay rồi theo đó mà tra camera.

Camera ở đây lưu được dữ liệu trong 3 tháng, tôi tra thì tìm được tất cả 4 lần họ dắt nhau về nhà tôi gian díu. Hai người này đúng là không biết nhục, lần nào cũng chưa thèm đóng cửa đã lao vào nhau hôn hít.

Khốn nạn, muốn gian díu tại sao không đi thuê phòng?

Copy xong đống video tôi mới đi về nhà, lúc này “chiến trường” đã được dọn dẹp sạch sẽ, cửa sổ cái nào cái nấy mở toang, chăn chiếu gấp rất gọn gàng, trong thùng rác thì không có lấy một miếng rác nào, quần áo thì đã giặt sạch sẽ phơi bên ngoài.

Nếu không tận mắt nhìn thấy một màn tối qua, có lẽ tôi đã nghĩ mình tìm được một người đàn ông yêu thương săn sóc mình biết bao.

Tôi ngồi trên sofa, tiện tay cầm cái ipad ở bên cạnh mở wechat lên xem. Nhật ký trò chuyện với cô ta anh ta không xóa hết, nhưng lại xóa rất thông minh, toàn bộ tin nhắn chỉ có hẹn thời gian địa điểm đi ăn uống, mà cũng toàn là những lần có tôi tham gia, nhìn thì có vẻ rất bình thường, không hề có gì mờ ám. Tôi hừ lạnh, mở phần thanh toán trên app, từng khoản thanh toán hiện lên rõ mồn một, lì xì to nhỏ đều phát rất đều đặn (wechat có kiểu chuyển tiền trong tin nhắn bằng hình thức phát lì xì), rồi còn thanh toán tiền khách sạn, hoa hoét, đồ ngọt đều đủ cả,...

Hai kẻ này, qua lại đúng là rất thường xuyên.

Tôi bèn dùng điện thoại chụp lại, phòng ngừa nhỡ chụp màn hình bằng ipad sẽ để lại dấu vết.

Sau đó tôi mở app chứng khoán. Tôi là phóng viên tài chính kinh tế, quen được với rất nhiều người trong giới, mấy năm nay đi theo họ đầu tư cổ phiếu kiếm được kha khá tiền. Hải chơi cổ phiếu là một tay tôi dạy, tài khoản và mật mã cũng là tôi làm giúp anh ta, mật khẩu anh ta cũng không đổi để tôi thỉnh thoảng đăng nhập vào thao tác giúp anh ta. Tôi mở hết các khoản thu chi ra, lấy điện thoại quay lại.

Mặc dù chúng tôi không tổ chức hôn lễ nhưng vẫn là vợ chồng danh chính ngôn thuận trên pháp luật. Tôi không thèm khát gì tiền của anh ta, nhưng tôi cũng không muốn tiền của mình bị anh ta lừa gạt. Tài sản trước khi kết hôn thì không sao, giờ đã kết hôn rồi thật sự không dễ giải quyết.

Giờ quay lại đoạn video này thì mọi chuyện lại khác. Hai chúng tôi độc lập tài chính. Thu nhập của anh ta đa phần là từ cổ phiếu, mà các khoản chi trên wechat còn rõ rành rành ra đấy, đều là tiêu cho cô ta. Nực cười hơn là kết hôn hơn hai năm, chi phí sinh hoạt chung đều dùng tiền của tôi.

Tôi không phải kiểu phụ nữ có bạn trai có chồng rồi sẽ để cho người ta nuôi mình. Ở nhà tôi luôn được dạy rằng: phụ nữ phải độc lập về tài chính thì trong hôn nhân mới có chỗ đứng.

Nhưng trong cuộc sống đôi khi mọi chuyện lại không giống vậy. Có khi đàn ông lại yêu người phụ nữ tiêu tiền của họ hơn...

(còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm