BÀI GỐC TÔI ĐI TÁN GÁI - Phần 1: Hí hửng

TÔI ĐI TÁN GÁI - Phần 1: Hí hửng

Buổi đầu gặp mặt, chút hí hửng hưng phấn bay mất sạch.

15 Chia sẻ

TÔI ĐI TÁN GÁI - Phần 9: Nỗi ưu tư

Nhiều khi tôi thầm rủa mình: "Cho mày chết đi, ai bảo ngu cho lắm vào con ạ!", nhưng lại không chịu được khi nghĩ có thể ai đó sắp sửa nghĩ mình ngu.

Ngồi chừng 30 phút thì bạn nàng (cô nàng này rất hay liếc trộm giai nhá) cáo đi có việc. He he, ý tứ gớm. Chắc đã được nàng nhà mình "phím" trước rồi... 

Sau khi bạn nàng rời quán thì chỉ còn hai đứa ngồi đối diện với nhau. Nàng chợt đứng lên xoay ghế chuyển sang ngồi cạnh tôi. Nhấp ngụm bia nhỏ, môi chép chép đúng như những ngày đầu yêu nhau nàng vẫn làm thế. Tôi thích cái chép miệng của nàng, nhìn ngộ và duyên lạ lùng, sau này thấy em nào làm tương tự tôi lại nhớ tới nàng nhiều hơn. 

Nàng nhìn tôi chăm chú: "Anh đen đi nhiều nhỉ!".

Tôi bối rối gãi gãi đầu: "Uhm, về quê gió Lào mà lại, người không khô là may rồi...". 

"Anh còn đá bóng không?".

Hờ, nàng vẫn nhớ tôi là một con nghiện bóng đá nhỉ. Hồi ở Hà Nội, thi thoảng đá bóng về tôi thường mang khi thì cái ngón chân bật móng, khi thì quả đầu gối toe toét máu... về cho nàng băng bó và... nhăn nhó. 

"Vẫn em ạ. Nhưng mỗi chiều tối xách giày trở về không còn ai đứng chờ ở cửa để soi chân mình xem có thêm được vết thương nào không, hi hi...".

Nàng cười bảo, thì lấy vợ đi, vợ không muốn lấy còn than thở gì nữa.

Lại đụng vào nỗi đau của nhau rồi đấy! Tôi xị giọng: "Em mà cũng nói thế thì chả trách không ai hiểu anh".

Nhún vai rất nhẹ, nàng bảo: "Em đùa thôi, em biết tính anh chứ. Nhưng mà....rồi cũng phải 9 bỏ làm 10 đi anh ạ. Em vẫn lo cho anh lắm...". 

Nói tới đây mắt nàng trĩu xuống, có chút bối rối thoáng qua... 

"Kệ anh đi. Cứ kệ anh!". 

Tôi bất cần. Nàng lắc đầu: "Có những điều anh không hiểu được đâu... Anh cũng không thể trách em với những gì đã qua... (nhấp ngụm nước )... hồi đó em buộc phải quyết định tương lai của em... mà khi đó anh cũng đã nghĩ tới tương lai của 2 đứa gì đâu... em bế tắc, chán nản nên em... phải tìm lối đi cho em ...". 

"Thôi, đừng nhắc nữa. Anh không oán giận, cũng không trách em đâu. Em yên tâm đi!". 

Tự nhiên không hiểu sao tôi lại phọt ra những lời chua chát này. Nó như mũi tên được bắn ra không chủ đích, tôi nói cho tôi hơn là để nàng thêm đau lòng. 

"Cuộc sống của anh bây giờ thế nào?", nàng vẫn nhìn tôi chăm chú. 

Không kiểm soát được cảm xúc, tôi chép miệng: "Chả sao cả. Chán, không hứng thú với bất cứ điều gì, nhiều lúc nghĩ sống tiếp cũng được mà không thì cũng chả sao, vì thấy nó nhạt...". 

Bất giác nàng nắm tay tôi bằng hai bàn tay: "Em hiểu... anh vẫn vậy mà. Cả cuộc đời mình sẽ không có ai hiểu anh như em đâu, em tin chắc như thế... Giờ em cũng không biết nói gì, làm gì cho anh nữa...". 

Dở thật. Nàng làm mình khó xử quá... Quán cà phê lúc này rất đông người. Người lạ cả thôi, nhưng sao vẫn thấy ngại ngại khi tay nàng nắm chặt tay tôi. May lúc ấy có tờ báo thể thao trên bàn, tôi liền giả vờ vô tình để nó lên đùi, che luôn cái nắm tay đầy tình thương mến thương kia. 

Nàng uể oải hỏi: "Con bé kia với anh thế nào rồi? Có định gì gì không hay lại....?".

"Em nghe thằng Tuấn kể à?". 

"Vâng, nó bảo anh Hoàng đang yêu một con trẻ lắm, xinh".

"Đúng đấy. Nhưng có lẽ tèo rồi", tôi tỉnh bơ. 

"Sao? Mới yêu mà? Kể em nghe nào!". 

 "Tóm lại là anh không thấy hợp, mặc dù ban đầu anh có tình cảm thật. Mà thôi, em đừng quan tâm nữa. Anh cũng gần như buông xuôi rồi".

Nàng thở dài, lúc lắc đầu: "Em lo cho anh lắm... em cũng thấy có lỗi với bố mẹ anh... nhưng em bất lực quá. Bao năm em đã cố quên anh và chỉ muốn nghĩ về gia đình, về chồng em. Nhưng nhiều đêm ở nhà một mình em đã khóc ướt cả gối, sáng tỉnh dậy mắt sưng húp. Vì thế suốt thời gian qua em sợ không muốn liên lạc với anh nữa. Em chỉ mong anh sớm tìm được một người mà họ có thể khiến em yên tâm hơn khi nghĩ về anh. Một người sẽ làm nốt những dự định dang dở của em...". 

Tôi nghe hết, nhưng vẫn làm bộ thờ ơ và bất cần trước nàng. Để làm cái quái gì, chính tôi cũng không hiểu nữa. Hừ, hay tôi sợ sẽ bị nhìn như kẻ đang được ban ơn? Không bao giờ tôi muốn người yêu mình biết rằng tôi đang không ổn, dù tôi có nói ra sự thật ấy đi nữa thì vẫn hy vọng họ đang nghĩ mình nói đùa. Mâu thuẫn một cách lẩm cẩm.

Tóm lại nhiều khi tôi chán chính mình. Nhiều khi tôi thầm rủa mình: "Cho mày chết đi, ai bảo ngu cho lắm vào con ạ!", nhưng lại không chịu được khi nghĩ có thể ai đó sắp sửa nghĩ mình ngu.

Gần 10 giờ, tôi bảo anh phải về rồi. Nàng nấn ná lúc lâu rồi nhờ tôi chở về nhà người quen ở đường Lê Hồng Phong. Trên đường, nàng cười toe toét: "Em ôm anh một cái nhá! Được không?".

Tôi cười, em cứ như trẻ con. Nàng bảo, ừ em vẫn trẻ con mà, em ôm hai giây thôi. Tôi bảo tùy.

Nàng đùa: "Hi hi, công dân được làm mọi việc mà pháp luật không cấm nha".

Nhưng chờ mãi chả thấy nàng động tĩnh gì mới đau chứ. Chỉ thấy nàng cọ cọ mũi vào vai tôi hít lấy hít để: "Úi chà, lâu rồi mình không ngửi cái mùi này, anh vẫn... hôi như trước anh nhở, nhở... hi hi...".

Vòng vèo một lúc, khi sắp tới ngã tư rẽ sang đường Lê Hồng Phong, chợt nàng bảo: "Anh này, ở Vinh thì có món gì đặc sản không?". 

Tôi cười: "Có".

Nàng háo hức: "Món gì nào? Em về đây hai hôm rồi mà toàn ăn cơm thôi, đi đâu mà không được ăn đặc sản của vùng đó thấy thiếu thiếu anh ạ. Món gì hay nhất mà không phải bánh cu đơ hả anh?". 

Trêu nàng: "Món... anh! Ăn hông?".

Nàng cười rung rinh, đấm nhẹ vào lưng tôi: "Hì, cái tính hài hước của anh vẫn thế nhỉ. Còn nhớ hồi xưa anh toàn làm em muốn vỡ bụng vì pha trò nhỉ".

"Hay anh đưa em đi ăn bánh giò nhá? Ngay gần đây thôi".

Nàng reo lên thích thú: "Ừ ừ, bánh giò đê. Em thích bánh giò lắm!". Tôi cho xe quay lại cái ngõ nhỏ trong phố gì quên mất tên rồi, chỗ gần bưu điện Thành phố rẽ trái ra đường Quang Trung...

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm