BÀI GỐC TÔI ĐI TÁN GÁI - Phần 1: Hí hửng

TÔI ĐI TÁN GÁI - Phần 1: Hí hửng

Buổi đầu gặp mặt, chút hí hửng hưng phấn bay mất sạch.

15 Chia sẻ

TÔI ĐI TÁN GÁI - Phần 5: Chưng hửng

Lần đầu đi dự sinh nhật hụt đấy!

Buổi sáng có một bà bán rau đi qua chỗ làm, ngó thấy mớ hoa thiên lý xinh xinh bèn nhặt mấy cọng đưa lên mũi ngửi, thơm ghê. Bà bán rau hỏi "Chú mua đi, về xào thịt bò ngon lắm". Thấy bảo có 10 ngàn, rẻ quá nên mua cho vui, không nghĩ sẽ làm gì, chắc để ngửi thôi. Nhưng ngửi chán rồi thì lại thấy bụng đói, hay mang về xào xem vị nó như nào?

Dở cái là gần trưa rồi, nhà chắc sắp nấu nướng xong cả, mang về xào với gì bây giờ? Thôi, tiện thể phóng xe ra chợ mua ít thịt bò về xào với em nó cho máu, hoa mà chỉ để ngắm thì... phí của giời quá. 

Vội nên chỉ mặc quần đùi, áo 3 lỗ, túi hoa thiên lý lủng lẳng bên sườn xe, nhìn rất là điêu. Đến cổng chợ mới nhớ ra là mình chả biết cái hàng thịt bò nó nằm chỗ nào cả. Xưa nay ra chợ chỉ mua đồ điện, chứ không để ý các hàng khác. 

Đang loay hoay định hỏi mấy bà bán hàng rong, chợt giật mình vì thấy có ai đó giống nàng đang tiến lại gần chỗ mình đứng. Ngó kỹ hơn tí nữa, thôi chết, là nàng thật. 

"Ô... Anh làm gì đây vậy? Mua chi à?". Liếc nhanh xuống bên dưới. Quả quần đùi phất phơ trong gió, dép lê thò cả ngón chân cái ra ngoài rất chi là thách thức. Khỉ thật, dung nhan ngày thường của mình đâu có như thế này bao giờ.

"Ôi... em à. Em đi đâu thế?".

Nàng đội mũ lưỡi trai, quần bò áo phông, dáng vẫn đẹp như thường. "Em mua mấy thứ linh tinh thôi, đang đợi con bạn nó mua quần áo trong chợ anh ạ... Mà anh có túi gì thế?".

Ngại chết đi được, đúng là mắt con gái, người ta đã nép cái túi hoa lại rồi mà vẫn soi được mới tài. Gãi gãi đầu "À... có người cho mấy nhúm rau. Em sắp về chưa?".

"Dạ cũng về bây giờ đây. Anh còn mua chi nữa à?".

"À không, anh cũng... đợi đứa em mà. Cái thằng này gì mà đi lâu thế không biết. Thôi, em đi đâu thì đi đi, anh vào đây xem nó ở đâu".

Nàng bảo "Anh này, tối vô ăn bánh em làm nha. Vô nha".

"Ặc, ừ tối anh vào...". Rồi nàng cũng đi khuất, không quên để lại ánh mắt đầy trìu mến. Cũng may là nàng chưa thấy tôi lọ mọ trong hàng thịt, mặc dù hồi sinh viên chuyện chợ búa với tôi đã quá quen thuộc. 

Sau khi hỏi mấy người gần đó tôi cũng tìm ra chỗ cần tìm. Mua vội mấy lạng thịt bò rồi lên xe té khẩn trương, phóng như ăn cướp. Trưa ăn xong mở máy, thấy cái tin "Lúc về con bạn em nó bảo thấy anh mua thịt trong chợ nha, hihi con trai mà đảm đang hầy". Hihi, ngại thế không biết!

Buổi chiều đá trận bóng hay quá, làm mấy cậu em cứ xuýt xoa "Không ngờ anh đá hay thế" làm mình cũng hưng phấn. Bọn này chắc không biết ngày xưa mình là tiền đạo chủ chốt của đội tuyển Khoa rồi. Bóng đá có lẽ là tình yêu vĩnh cửu của mình mất thôi. 

Cách đây mấy hôm, nàng bảo ngày kia là sinh nhật em. Tôi reo lên, thế à? Sao em nói muộn thế? Nàng cười hì hì, thì em muốn dành cho anh sự bất ngờ mà. Trong đầu tôi đã nghĩ tới ngày đó, suy tính mãi, không biết nên tặng nàng thứ gì và thể hiện hành động ra sao cho vừa lãng mạn, vừa không quá nhí nhố kiểu xì tin. 

Tối sinh nhật nàng thì buổi trưa tôi đi Vinh. Tranh thủ mua mấy thứ linh tinh và tìm bằng được một bông hồng thật to, đẹp, chứ ở nhà nhìn quanh chỉ thấy hoa muống là sẵn nhất. Ở Vinh, mải mua sắm nên khi nhìn ra thì trời cũng đã sẩm tối. Ghé qua cái shop quần áo chỗ Nguyễn Văn Cừ, loay hoay mãi mới chấm được cái áo tạm ưng ý. Áo sơ mi vàng nhạt cộc tay, có lẽ nàng sẽ thích vì da nàng cũng sáng sủa. 

Chọn xong áo thì cũng đã khá muộn, bình thường sẽ ghé qua ông chú ngủ lại qua đêm mai về cho khỏe. Nhưng hôm nay là ngày đặc biệt. Lững thững qua chợ Đại học mua hoa. Đi mấy hàng mới tìm được một bông còn chúm chím, nụ to mập mạp. Sau khi mua xong hoa trời cũng đã nhá nhem tối, mưa bắt đầu trút nặng hạt dần. Đến thị trấn Đức Thọ thì cái áo mưa vướng xe ngược chiều rách tả tơi. Lạnh run, mặt rát vì mưa. Nghĩ bụng, dại gái thì chịu thôi, chứ bình thường điên mới như này.

Chẹp, tình yêu cho con người ta một sức mạnh không thể cưỡng nổi. Chả trách trong mắt người không yêu thì những kẻ yêu nhau chính là những bệnh nhân tâm thần dạng nhẹ. Đến nhà cũng gần 7 giờ tối. 

Việc đầu tiên là hồi hộp mở bông hồng ra xem cơ thể em nó đã tàn tạ hay chưa. Rất may là em nó không hề hấn gì, vẫn đủ cánh và không dập nát tả tơi như thân chủ của nó. Ăn vội bát cơm, diện bộ cánh mới và hăm hở đến nhà nàng. Từ sáng tới giờ không liên lạc, cốt để gây thêm cảm giác phập phồng cho nàng. Mưa vẫn rơi đều đều. Giờ này nàng đang ngồi bên cửa sổ ngắm mưa và ngóng mình???

Trời, hình ảnh này đẹp đấy. Cầu trời mưa to hơn, áo quần sẽ ướt lướt thướt, tóc tai sũng nước, mình sẽ đứng bên bờ dậu khẽ gọi tên nàng. "Tôi chỉ là người lữ khách qua đường không quen biết, xin tặng nàng bông hoa để tỏ lòng ngưỡng mộ" - nói xong câu đó rồi quay mặt bước đi, mất hút trong màn sương dày đặc... Ối, pha này mới là pờ rồ này. 

Đến gần ngõ nhà nàng, ngó vào xem tình hình như nào. Lạ thật, chả thấy biểu hiện gì của một đám sinh nhật cả. Nhà vắng vẻ như ngày thường, bên giường bố nàng vẫn bận quần ngố bắt chân chữ ngũ xem ti vi.

Vào nhà, ngồi một lát, mẹ nàng bê đĩa trầu ra, bảo "Con ướt hết rồi kìa, làm miếng trầu cho đỡ lạnh đi". 

Sốt ruột quá bèn cất lời hỏi "Dạ, em nhà mình đi đâu chưa về hả bác?". Mẹ nàng "À, nó đi với mấy đứa bạn, chắc sắp về rồi cũng nên..." 

Thất vọng tràn trề. Cũng may lúc dừng xe ở ngõ đã kịp ém bông hoa vào lùm cây chè tàu rồi mới vào nhà. Không thì giờ ngồi ê cái mẹt ra.

Bố nàng như thường lệ, sau khi rót nước mời là câu quen thuộc: "Ngoài nhà ông bà khỏe cả chơ con?". 

- Dạ, khỏe cả ạ! 

Ngoài mặt vui vẻ hồ hởi trả lời bố nàng nhưng trong bụng thì không vui. Muốn thốt lên rằng: Cục tức nó đang chặn họng con nè bác! Con đội mưa đội gió đi đêm về hôm ngót 60 cây số, giờ thì ngồi trơ mắt ếch xem quảng cáo hết gạch men pờ rai mơ đến trà thảo mộc nóng trong người... hu hu... đúng là không nóng trong người mới lạ...

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm