BÀI GỐC Sự trả thù của người vợ - Phần 1: Bắt quả tang hai kẻ hôn nhau

Sự trả thù của người vợ - Phần 1: Bắt quả tang hai kẻ hôn nhau

Đứng sau giá rượu nghe bọn họ hét hò vui vẻ, tôi tức đến mức cả người run rẩy, mỗi tế bào đều như đang gào thét: “Bước ra đi! Bước ra đi! Bước ra vạch mặt đôi nam nữ khốn nạn ấy đi!”.

4 Chia sẻ

Sự trả thù của người vợ - Phần 4: Trò khôi hài trong đám cưới

Theo kịch bản tôi phải khóc, nhưng mọi thứ đã biết rõ từ lâu, không tài nào rơi lệ. Tôi giả vờ sốc nặng, lảo đảo rồi ngã xuống, khách khứa đứng gần tôi vội vàng tiến lên đỡ.

Tôi dặn hai người họ kiếm được khá khá thì bán nhanh đi, bởi giá sẽ có điều chỉnh và dao động, nhưng hai người họ chỉ nghe tôi lúc mua vào, kiếm được nhiều như vậy sao mà nỡ bán đi. Nhất là Liên, cô ta đang kiếm tiền vốn để gả vào nhà giàu, để đầu tư vào công ty bạn trai.

Mấy ngày sau, tôi liên tục giục Hải bán cổ phiếu đi.

Hai người họ mãi mới chịu bán, thậm chí còn học cách phân tích biểu đồ cổ phiếu, sau đó còn nói hối hận vì đã bán hết cổ phiếu đi.

Rất tốt.

Cổ phiếu bán hết rồi, đây vừa đúng là lúc trong tay họ đang có nhiều tiền nhất.

Liên gọi điện cho tôi:

- Chị dâu, em hỏi chị cái này. Chị có biết gì về blockchain không?

- Không hiểu rõ lắm. – Tôi trả lời - Em có biết Litecoin không? Blockchain là một nhân tố quan trọng của litecoin, em rảnh thì có thể tìm hiểu thêm, sao thế?

- Bạn em đang làm về cái đấy, nghe nói kiếm rất khá - Cô ta nói.

- Bạn em giỏi quá nhỉ. Chắc phải là cao thủ hàng đầu trong ngành tài chính! Có cơ hội thì giới thiệu cho chị quen với, sau này biết đâu có chỗ cần nhờ vả - Tôi cười nói - Em có bạn xịn như thế sau này có vấn đề gì về tài chính cứ đi hỏi người ta, chắc chị chỉ là hạng gà mờ với bạn em. Với cả sau này nhớ nhờ bạn nâng đỡ một tí, thế mới phát tài được.

Liên cười cho qua, nói:

- Bọn em cũng không thân lắm.

Tôi cười, cá đã cắn câu, không cần thiết phải tiếp tục chủ đề này nữa.

Máy nghe trộm ở chỗ anh công tử đã hết pin từ lâu, còn cái trong ví Hải tôi đã lén thay pin một lần. Vì vậy tôi không biết tình hình chỗ anh công tử, nhưng Hải và Liên làm gì tôi vẫn rõ như trong lòng bàn tay.

Liên lấy lý do cô ruột sửa nhà, vay Hải 700 triệu, hứa là nhanh thì nửa năm chậm thì 1 năm sẽ trả, lãi 2%.

Hải do dự, nhưng anh ta không chống lại được chiêu trò của của Liên. Lý do cô ta đưa ra vô cùng đầy đủ:

Thứ nhất: Lãi cô ta trả rất cao, một năm gộp lại lên đến 24%, hơn nữa lại còn là người quen, rất an toàn.

Thứ 2: Cô ta đã đổ hết hơn 5 trăm triệu vào vụ mua cổ phiếu rồi.

Thứ 3: “Con quỷ dạ xoa kia mà biết chuyện, anh nghĩ cô ta còn giúp anh kiếm tiền không? Anh thì không biết chơi cổ phiếu, cô ta mà đào bừa một cái bẫy là anh lỗ tận xương luôn đấy”.

Thứ 4: “Đợi đến lúc anh ly hôn rồi, đến lúc ấy đã thành đàn ông qua một đời vợ, chắc chắn gia đình em sẽ không đồng ý. Bố em với cô em thân nhau lắm, giờ anh giúp cô em, sau này cô em sẽ nói tốt cho anh trước mặt bố”.

Hải đồng ý rồi, nhưng anh ta đưa ra một yêu cầu: “Vậy sau này khi nào chồng em nhớ em, em nhất định phải đến ngay lập tức!”

Cô ta nũng nịu cười: “Bây giờ cũng thế còn gì, anh gọi điện một cái là em lập tức đến ngay. Chồng ơi, hôm nay chúng mình đánh với nhau mấy hiệp bây giờ?”

Máy nghe trộm truyền đến từng tràng ư ư a a không dứt. Tôi tháo tai nghe, âm thanh kiểu này nghe nhiều rồi, phiền lắm.

Hôm ấy nhân lúc Hải đi tắm, tôi lén lấy máy nghe trộm ra rồi đem vứt. Thứ đồ này tựa như quả bom hẹn giờ, tuy rằng dùng rất tiện, nhưng cũng rất nguy hiểm.

Trước Tết mấy ngày, thị trường chứng khoán điên cuồng lao dốc, tôi thúc giục Hải và anh em của anh ta mua vào liên tục, bọn họ kiếm lớn, liên tục khen tôi. Hải lén lộ ra vẻ mặt đau khổ, tôi giả vờ không nhìn thấy, còn giơ biểu đồ cổ phiếu cho anh ta xem. Tôi đoán anh ta đã đưa tiền cho Liên rồi nên muốn vào tài khoản của anh ta xem thử.

Khéo ở chỗ, mật khẩu bị đổi rồi. Xem ra là không muốn để tôi biết trong tài khoản không có tiền.

Tôi vờ như không biết, vui vẻ thảo luận với anh ta về hôn lễ.

- Chồng ơi, anh nghĩ một máy quay có đủ không? Mặc dù một cái là đủ quay hai đứa mình, nhưng chỗ bố mẹ và khách mời sẽ không quay đến được.

- Đương nhiên là không đủ – Anh ta lập tức trả lời. Kết hôn là việc trọng đại, ít nhất cũng phải 2 cái máy quay.

- Em cũng nghĩ thế!

3 phù rể là anh em bên nhà Hải, phù dâu là Liên và hai người bạn cũ ở quê của tôi, con bạn thân thì làm MC. Tất cả mọi thứ đều đã chuẩn bị xong.

Ngày cưới, mọi thứ diễn ra suôn sẻ, mẹ tôi hết khóc lại cười, nói hai đứa tôi cuối cùng cũng tổ chức lễ cưới, cuối cùng cũng chính thức nên vợ nên chồng, còn liên tục dặn dò Hải sau này phải đối tốt với tôi.

Hải liên miệng hứa hẹn với mẹ tôi, bố anh ta cũng nói với bố mẹ tôi rằng:

- Ông bà yên tâm, sau này nhà tôi sẽ đối xử với Vân như con gái ruột. Hải sau này nếu đối xử tệ với Vân tôi sẽ đánh gãy chân của nó!

Tôi nắm tay mẹ tôi nói:

- Mẹ yên tâm, Hải thật thà lắm, đối xử với con cũng rất chân thành.

Bố mẹ hai bên cười mãn nguyện.

***

Khách khứa lần lượt đến.

Tôi và Hải đứng ở cửa đón khách. Tầm 12h, tôi lấy lý do đi dặm lại phấn rồi trốn trong nhà vệ sinh chờ.

Tất cả đã được sắp xếp ổn thỏa.

5 phút sau con bạn thân của tôi “trùng hợp” ra ngoài của tìm tôi nhưng không thấy, bèn bảo Liên đến phòng nghỉ tìm.

Liên mặc váy phù dâu, trang phục đã bị tôi động tay động chân từ trước, phần nội y không được ôm thân cho lắm, phần vòng ngực hơi lỏng. Hôm nay cô ta đeo một chiếc vòng cổ đắt tiền, mỗi lần chỉnh váy là rãnh ngực lại lộ ra, cực kỳ quyến rũ. Cả một buổi sáng Hải sáp lại gần cô ta mấy lần.

Lần này đến phòng nghỉ chắc chắn Liên sẽ lại chỉnh nội y, với cái kiểu tự luyến của cô ta, chắc chắn phải tự ngắm tự khen thêm một hồi lâu nữa.

Hôn lễ sắp bắt đầu, lần này không cần con bạn thân của tôi ra tay, tự khắc có người sẽ giục Hải đi tìm tôi. Bạn tôi cho người cầm máy quay lén đi theo, rồi kết nối camera với màn hình lớn.

12 giờ 8 phút tôi nhận được 1 tin nhắn, 3 chữ:

“Đến sảnh lớn”.

Tôi biết tôi đã thành công rồi. Tôi chuẩn bị hai phương án, trong đó một phương án cực kỳ cần may mắn nhưng hiệu quả cực kỳ cao, thành công rồi!

Hội trường hôn lễ có một màn hình lớn dùng để chiếu video ảnh cưới của tôi và Hải, nhưng giờ trên đó lại là hình dáng hai người đang hôn nhau kịch liệt. Người đàn ông quay lưng về phía camera, nhưng nhìn trang phục cũng đoán ra được đó là ai, “Nam chính” trong video cũng chính là nam chính của hôn lễ, còn “nữ chính” thì chỉ lộ một góc váy phù dâu trăng trắng.

Tất cả mọi người đều tưởng đó là cô dâu, chăm chú nhìn màn hình. Có người nói vào mic: "Chú rể đã vội vàng hôn cô dâu rồi! Chúng ta có nên quấy rầy bọn họ không? Có nên gọi người đi...".

Anh ta vẫn còn chưa nói xong, ánh mắt đã va phải bóng dáng tôi mặc váy trắng dài lặng lẽ đứng giữa đám đông. Vẻ mặt anh ta như nhìn thấy quỷ, mọi người cũng thi nhau nhìn về phía tôi.

Tôi bước đến từ phía cửa lớn, kinh ngạc nhìn màn hình lớn. Theo kịch bản tôi phải khóc, nhưng mọi thứ đã biết rõ từ lâu, không tài nào rơi lệ. Tôi giả vờ sốc nặng, lảo đảo rồi ngã xuống, khách khứa đứng gần tôi vội vàng tiến lên đỡ.

Người quay phim ở phòng chờ không hề biết chuyện gì xảy ra, camera vẫn tiếp tục quay một nam một nữ hôn nhau thắm thiết khó tách rời. Hơn 10 giây sau, hai người họ tách ra, khuôn mặt dần lộ rõ. Liên mắt khép hờ, tay Hải đặt trên ngực cô ta.

Đến lúc này người quay phim mới ngạc nhiên thốt lên: 

- Sao lại là hai người?

Hai người họ giật mình, Liên hét lên đẩy ống kính sáng hướng khác, hình ảnh tiếp theo là bố mẹ Hải giận dữ xông vào. Mẹ Hải tát mạnh lên mặt Liên, mắng cô ta: “Trơ trẽn!”. Bố Hải tính khí vốn nóng nảy, đạp từng phát một lên người anh ta.

Khách khứa hoảng loạn, màn hình đã tắt.

Cả hội trường rộng lớn bỗng im bặt, có người quay video, có người nhìn tôi bằng ánh mắt đồng cảm.

Tôi hít một hơi, diễn tròn vai một cô dâu đang “lấy hết dũng khí”, nhấc váy tiến về phía phòng nghỉ.

- Mày có còn là con người không? - Bố Hải đạp mạnh vào cẳng chân anh ta. Âm thanh ấy, tôi nghe thôi cũng thấy đau.

- Vân tốt như thế, mày làm trò này không thấy cắn rứt lương tâm à? Mặt mũi của bố mẹ giờ biết giấu chỗ nào?

Hải đau đến mức gào thét lên, liên mồm nói là do Liên quyến rũ anh ta. Liên tóc tai rối loạn, cuộn tròn trên đất khóc huhu, lớp trang điểm trôi mất, trên mặt chỗ đen chỗ trắng.

Tôi đứng ở cửa, nói: 

- Đúng là khó coi! Cho dù anh không để ý đến thể diện của tôi thì cũng phải nghĩ cho bố mẹ anh chứ, còn bao nhiêu người thân bạn bè nhìn vào thì sao? Ly hôn đi! Cuộc sống thế này tôi không chịu nổi!

Bố mẹ Hải muốn cứu vãn, một người quay sang đạp tiếp Hải một nhát, một người chắn trước mặt tôi bảo Hải sau này sẽ không dám nữa.

Tôi không trả lời, chỉ lạnh lùng liếc xuống Hải.

Tôi hiểu rõ anh ta.

Quả nhiên, mấy giây sau, anh ta ngước lên, gằn giọng nói: 

- Ly hôn thì ly hôn! Cô ngoài việc biết kiếm mấy đồng tiền lẻ ra thì còn biết làm gì? Đợi tòa mở cửa làm việc thì lập tức ly hôn. Tài sản không cần chia, mấy đồng tiền rách nát của cô, tôi không thèm!

Nói xong, anh ta đến đỡ Liên dậy, tuyên bố Liên mới là tình yêu cả đời của anh ta.

Mấy anh em của anh ta mở miệng:

- Hải, cậu quá đáng rồi đấy!

- Anh Hải, bình thường anh vui chơi bên ngoài anh em có thể mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng bây giờ là hôn lễ, anh làm như vậy sau này chị Vân biết phải làm sao? Mau xin lỗi đi, chị Vân nhất định sẽ tha thứ cho anh.

- Đúng rồi đấy! Với lại cái gì mà không cần chia tài sản? Anh chị ở với nhau mấy năm, bình thường đi uống rượu toàn chị Vân cho tiền còn gì!

- Hai năm nay, Quỳnh Vân giúp anh em mình chơi cổ phiếu kiếm được bao nhiêu tiền? Mấy căn nhà của hai đứa từ nhà đến nội thất có cái nào không phải Vân mua không? Tiền của chú chắc dùng trên người gái hết rồi chứ gì!

- Làm người thì phải có chút lương tâm chứ...

Tôi chợt hiểu ra, đợt trước tôi bảo họ bán cổ phiếu đi, bao giờ thời cơ đến lại tiếp tục mua vào, nên giờ sợ ly hôn rồi họ sẽ mất “quân sư”, không kiếm được tiền nữa nên mới vội vàng nịnh bợ tôi.

Sắc mặt bố Hải càng lúc càng khó coi, mấy chuyện kiểu như “con dâu kiếm tiền con trai tiêu” nói ở trong nhà còn đỡ, bây giờ bị người ngoài nói toạc ra thực sự nhục nhã không kể xiết.

- Thằng khốn nạn! Sao tao lại sinh ra loại như mày cơ chứ.

Bố Hải thấy không còn cách nào cứu vãn, mắng xong một câu lặng lẽ rời đi.

Nhưng kịch hay sao có thể kết thúc nhanh vậy được? 

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm