BÀI GỐC Sự trả thù của người vợ - Phần 1: Bắt quả tang hai kẻ hôn nhau

Sự trả thù của người vợ - Phần 1: Bắt quả tang hai kẻ hôn nhau

Đứng sau giá rượu nghe bọn họ hét hò vui vẻ, tôi tức đến mức cả người run rẩy, mỗi tế bào đều như đang gào thét: “Bước ra đi! Bước ra đi! Bước ra vạch mặt đôi nam nữ khốn nạn ấy đi!”.

4 Chia sẻ

Sự trả thù của người vợ - Phần 3: Cái bẫy ngọt ngào

"Nếu đàn ông ai cũng ngoại tình thì tìm người nhiều tiền cho đỡ thiệt!".

Thanh Liên tặng son sáp cho bạn trai nên máy nghe trộm cũng ở chỗ ở của anh ta.

Tôi chuyển máy nghe trộm sang đầu bên Văn Hải, anh ta vừa lên xe đã gọi điện ngay cho Liên. Hội thoại của hai người họ tôi nghe rõ từng từ một.

“Thật sự là xấu chết mất, mỗi sáng thức dậy đều bị dọa cho giật mình, còn tưởng có con quỷ nằm ngủ cạnh mình! Liên, chồng em đây phải ở bên em rửa mắt mỗi ngày thì mới sống sót được... Cứ nghĩ phải sống với con quỷ dạ xoa này thêm mấy năm nữa là đầu lại đau. Nhỡ đâu anh không chịu nổi thì phải làm sao đây?”

“Thôi buổi trưa mình gặp nhau chỗ cũ nhé?” Cô ta cười hi hi nói: “Nghĩ đến tiền của mụ ta đi anh, còn cả mấy căn nhà nữa. Thôi ngoan nha tí nữa em thưởng cho nha”.

“Em biết anh thích gì không?”

“Biết chứ... Ghét thế nhỉ!”

Lục phủ ngũ tạng của tôi quặn đau tựa như bị thiêu đốt, mắt cũng cay xè không chịu được.

Đây là người đàn ông tôi lấy làm chồng, mở miệng mắng tôi là quỷ dạ xoa, còn tự xưng là chồng của người khác...

Lòng tự tôn của tôi như bị người ta vứt xuống bùn mà giẫm đạp, hết lần này sang lần khác...

Tôi gọi điện cho con bạn thân, một lúc sau nó gõ cửa văn phòng, vừa vào đã giật mình hét toáng lên: 

- Vân sao mắt mày đỏ thế, Hải lại làm sao?

Tôi tua lại đoạn hội thoại lúc trên xe cho nó nghe, nó cũng tức giận mắng xối xả một hồi rồi hỏi tôi tiếp theo phải làm sao.

Giờ tôi phải làm sao? Đây không còn đơn giản là vấn đề “chồng đi ngoại tình” hoặc “chồng chê vợ xấu” nữa rồi, anh ta đã nói rõ ràng rằng chỉ cố sống với tôi thêm vài năm, còn Liên thì trực tiếp nói trắng ra là muốn tiền và nhà của tôi. Nói cách khác, cuộc hôn nhân này thực chất là một âm mưu. Nhà của tôi! Tiền của tôi! Cổ phiếu của tôi! Thậm chí là tài sản của bố mẹ tôi!

Bố mẹ tôi chỉ có một đứa con gái, ở quê có ba căn nhà, trong đó hai căn đứng tên tôi, “mấy căn nhà” mà cô ta nhắc đến có lẽ bao gồm cả hai căn nhà này.

Tôi nghiến chặt răng, nói với bạn mình: 

- Mày phải giúp tao!

***

Vì tức giận đến mức mắt nổi đầy tơ máu, gần như không nhìn thấy phần lòng trắng đâu nên tôi đã đi bệnh viện mua rất nhiều thuốc, sau đó nghiễm nhiên trở thành bệnh nhân, buổi tối quay lưng vào anh ta để ngủ. Hải tuy không phải nhìn mặt tôi nữa nhưng lại không có chỗ giải tỏa dục vọng, ngày nào cũng phải đi tìm Liên.

Liên thực sự rất bận, một mình cô ta phải đối phó với hai người đàn ông.

Việc ngủ cùng ai là chuyện nhỏ, quan trọng nhất là cô ta phải nhanh chóng khiến bản thân xứng với anh công tử nhà giàu kia.

Cô ta thiếu tiền, thiếu rất nhiều tiền.

Cô ta hỏi Hải rất nhiều lần, thậm chí còn hỏi cả tôi rằng bao giờ “món lớn” mà tôi từng nhắc đến mới thành hiện thực. Cô ta định kiếm một món lớn sau đó góp cổ phần vào công ty của bạn trai, đợi đến tết sẽ lấy thân phận đối tác làm ăn để về ra mắt gia đình anh ta. Đương nhiên mấy lời này không thể nói với Hải, phiên bản cô ta nói với Hải là: “Cứ nghĩ đến việc anh kết hôn với cô ta em lại đau lòng... Em muốn kiếm một vố lớn để sau này không phải vì tiền mà chịu nhục nữa... Em muốn anh ly hôn với cô ta, chúng mình sẽ danh chính ngôn thuận ở bên nhau...”.

Văn Hải cảm động cực kì, ngay buổi chiều hôm ấy chưa tan làm đã trốn về ra khách sạn gặp cô ta. Anh ta còn gọi điện cho tôi bảo là hôm nay tan ca về rất muộn.

Nhưng trong mấy người chúng tôi, bận nhất phải kể đến anh công tử kia, bởi ngoài Liên, anh ta còn có mấy cô bạn gái A B C X Y Z nữa.

Anh ta thông minh hơn Trương Địch nhiều.

Xây dựng hình tượng con nhà quyền quý, tập đoàn gia tộc, nhân tài khởi nghiệp, ở nhà to đi xe xịn, giỏi nói lời đường mật, lại còn ra tay hào phóng. Mấy cô bạn gái của anh ta dạo gần đây có một mục tiêu chung: TẾT NÀY VỀ RA MẮT GIA ĐÌNH!

Nhưng rất tiếc, giờ chưa phải lúc.

Anh công tử đang chuẩn bị mở rộng quy mô công ty, nhưng lúc thì bị điều tra trốn thuế, lúc thì đầu tư có vấn đề, nói chung là dòng tiền không ổn định, giờ này mà dắt bạn gái về nhà kiểu gì cũng bị mắng. Mấy cô bạn gái người thì muốn góp vốn đầu tư, người thì trực tiếp đi vay tiền đưa cho anh ta.

Anh ta hứa với những ai đưa tiền cho anh ta rằng: Tết này nhất định đưa em về nhà, dù khó khăn đến đâu cũng phải ở bên nhau.

***

Phản ứng đầu tiên của tôi và con bạn là “báo cảnh sát”, sau đó mới nghĩ đến việc lợi dụng việc này để báo thù Hải và Liên. Tôi làm phóng viên nhiều năm, con bạn tôi thì làm bên công an nữa, nên lòng trượng nghĩa cao hơn người thường, giờ đây phải chọn 1 trong 2, chúng tôi rơi vào thế khó.

Trước kia trong một show truyền hình có một tập nói rằng: Khi Bảo tàng mỹ thuật cháy, giữa một bức họa nổi tiếng thế giới và một chú mèo, bạn sẽ chọn cứu cái nào?

Bức họa giống như tiếng khóc nơi phương xa mà ta không nghe thấy, còn chú mèo là tiếng kêu đau thương gần ngay trước mắt, cũng giống như tình yêu bị dối lừa của tôi, hay lòng tự tôn bị vứt xuống bùn mà dẫm đạp.

Cuối cùng tôi đã chọn lựa ích kỷ, tự tay thiết kế lại từng bước trong kế hoạch trả thù. Tôi thề, cuộc đời này chưa từng làm một việc gì sảng khoái như vậy.

Người xưa đã dạy rằng: muốn đoạt đi của ai cái gì, trước tiên phải thả miếng mồi khiến đối phương mất cảnh giác.

Tôi cẩn thận chọn ra 5 loại cổ phiếu ngắn hạn rồi giới thiệu cho Liên và Hải, rồi đem toàn bộ tiền trong tài khoản của tôi rót vào đó ngay trước mặt hai người họ. Liên nhìn thấy tiền trong tài khoản tôi thì hai mắt sáng bừng đầy ngưỡng mộ: 

- Giá như em quen biết chị sớm hơn thì tốt biết mấy.

Tôi hi hi cười: 

- Quen chị sớm có tác dụng gì, lúc mới chơi cổ phiếu chị thua đến mức một đồng một cắt cũng không còn, cũng may hai năm gần đây tình hình tốt hơn một chút.

Hải khoác tay lên vai tôi nói: 

- Hồi ấy cứ coi là nộp học phí đi, tiền cọc nhà của bọn anh là do Vân kiếm được từ chơi cổ phiếu đấy.

Tôi khiêm tốn cười, sau đó nhắc nhở họ: 

- Đừng giữ quá lâu, kiếm được khoảng 20-30% thì bỏ, đừng giữ đến tết - Hai người họ gật đầu như gà mổ thóc, mắt Liên thì sáng long lanh.

Với cô ta, thời gian như vậy đúng là vừa khéo.

Tôi nhân cơ hội khen nhan sắc của cô ta, nói cô ta vừa thông minh vừa xinh đẹp, sau này nhất định sẽ gả vào gia đình quyền quý.

- Em nào dám mơ đến nhà quyền quý - Tuy miệng cô ta nói vậy, nhưng trong mắt lại lóe lên tia đắc ý, dáng vẻ "mười phần chắc chắn".

- Hơn nữa gả vào nhà quyền quý cũng có gì ghê gớm, em thấy như anh Hải mới tốt, lấy được chị đúng là may mắn biết bao.

Tôi lắc đầu, “người như chị đến tầng lớp trung lưu cũng không với tới”, sau đó kể với cô ta mấy câu chuyện những gia đình quyền quý. Rất nhiều người phấn đấu cả đời mới mua được nhà, có người đắn đo mãi mới dám mua một cái túi. Nhưng với những người danh gia vọng tộc, chỉ có thích hoặc không thích mà thôi.

Liên ánh mắt ngập tràn ngưỡng mộ.

Tôi nói với cô ta, tìm bạn trai rất khó, nếu đã tìm được rồi phải nắm chắc trong tay.

Liên nghĩ về cuộc sống tương lai, trong mắt tràn ngập sự kiên định, khóe miệng Hải cứng lại, quay sang hướng khác gọi một bình rượu.

- Nói cái gì thế không biết? - Hải nhịn không được ngắt lời.

- Em gái mình mà anh không quan tâm à? - Tôi liếc anh ta một cái - Hôm qua em nghe nói có một đứa bạn thời trung học, nhan sắc cũng bình thường thôi nhưng có bạn trai nhà làm kinh doanh, sau khi tốt nghiệp đại học thì nó cũng tham gia góp vốn, bây giờ giàu kinh khủng. Đợt trước họp lớp một mình nó bao hết, lại còn lái xe BMW, mà đấy là cái xe phèn nhất trong nhà rồi đấy.

Trong lòng Liên vốn đã có một hạt giống mộng mơ được gả vào nhà quyền quý, tôi nói mấy lời như vậy chính là đang tưới nước cho hạt giống của cô ta.

- Đấy là do mắt nhìn của người ta tốt, biết đầu tư! - Hải nói

- Nhưng mà muốn đầu tư cũng phải tìm được anh bạn trai đã chứ.

Hải nói không lại tôi nên bắt đầu bực bội: 

- Suốt ngày chỉ biết đến tiền!

Tôi nhếch khóe miệng: 

- Haizz, em chỉ ngưỡng mộ cuộc sống của người có tiền thôi. Liên à, trong hôn nhân tiền không quan trọng bằng tình cảm. Sau này em tìm bạn trai cứ dựa theo hình mẫu anh Hải đây này, không sai được đâu.

Liên cười nhìn tôi, rồi lại nhìn Hải. Chắc hẳn trong lòng cô ta đang chế giễu tôi. Người đàn ông dăm ba bữa lại hẹn nhau đi lăn giường với cô ta sao có thể đối tốt với tôi được.

Nhưng tôi chỉ đang ám chỉ với cô ta rằng: Người bình thường ai cũng sẽ ngoại tình, chi bằng tìm một người nhiều tiền cho đỡ thiệt.

(Còn tiếp) 

Chia sẻ
Đọc thêm