BÀI GỐC RA MẮT NHÀ NGƯỜI YÊU - Chương 1: Vượt 200km trong đêm đến nhà nàng

RA MẮT NHÀ NGƯỜI YÊU - Chương 1: Vượt 200km trong đêm đến nhà nàng

Bố nàng đúng là một trường hợp đặc biệt, chuyên hỏi những câu không có trong kịch bản dự phòng của mình.

9 Chia sẻ

RA MẮT NHÀ NGƯỜI YÊU - Chương 7: Tình ngọt như mật

Suốt mấy năm bên nhau, kỳ lạ nhất là không bao giờ nàng tỏ ra giận giữ hay to tiếng dù một lần với mình.

Nhớ hồi đó ex học năm cuối trường Nhạc Họa. Khi mới quen, mình hỏi em học cái gì? Ex bảo học khoa vẽ bậy. À hóa ra là khoa Họa, cái khoa mà trông đứa nào cũng lôi thôi và nhếch nhác, tay chân luôn lem nhem phẩm màu, nhất là con trai.

Lần đầu được nàng mời lên phòng chơi, leo lên tầng 2, đứng trước cửa nhìn vào thấy nguyên một "dàn cá sấu". Thực ra không xấu lắm nhưng trong hình dung của mình, những đứa liên quan đến nghệ thuật nhất định phải đẹp. 

Trong phòng ex mình sáng sủa, người ngợm phổng phao hơn cả. Có một em nữa xinh hơn ex, da trắng, body mũm mĩm nhìn ngon như quả lê, mình cũng ưng cái bụng ghê, nhưng sau ex bảo: "Trông thế thôi nhưng bị viêm cánh" nên mình quyết định tập trung vào ex cho lành. Yêu một đứa hôi nách chưa bao giờ có trong mộng tưởng đời mình. 

Buổi hẹn đầu tiên là hôm nàng mới từ quê ra. Nàng nhắn tin: "Tối lên phòng em ăn nem chua". Nem chua Thanh Hóa uống bia rất được, mình ưng, nhưng ưng nhất là có cái cớ chính đáng rủ nàng đi uống bia. Ngồi ở giường tầng một chút, nàng bảo đợi em tí, rồi mang quần áo chạy ra khu vệ sinh thay đồ. 

Bây giờ mới có thời gian ngắm "dàn cá sấu", em thì nằm đọc truyện tranh, em hí hoáy điện thoại, có vài em xấu nhất đang vẽ con bò, ruộng lúa hay bãi cỏ gì đó. 5 phút sau cánh cửa phòng vệ sinh hé mở, ex bước ra với một hình ảnh khiến mình ngỡ ngàng: áo sơ mi cộc tay bó sát, quần jean căng đét, mặt ửng hồng (chắc vừa làm tí phấn rôm). Một vẻ đẹp khỏe mạnh đầy sức sống, nhất là quả mông thì vô cùng phúc hậu. 

Sau khi nuốt nước bọt hai lần, mình đứng lên chào "dàn cá sấu", nàng bước ra theo, người thoang thoảng mùi Chanel rất ngọt. 

 - Đi đâu đây anh? - Nàng hỏi.

Mình bảo đi uống bia không? Tần ngần một lúc, nàng lắc đầu:

- Ngồi quán gần gần tí về cho nhanh, anh cứ uống bia, em ngồi nhìn anh uống cũng được. 

Hồi đó có con Dream lùn bẩn bẩn, bảo nàng lên xe đi em, nàng tròn mắt nhìn nhìn một lúc (sau này nàng bảo: "Nhìn xe anh chán chả buồn ngồi, định bảo quay vào lấy xe em đi nhưng sợ anh ngại nên thôi"). Công nhận xe mình giống mấy xe bọn hay chở lợn vào chợ Phùng Khoang, đã thế đề mãi không nổ, cứ kêu xè xè, phành phạch rồi lịm luôn, muối hết cả mặt. Loay hoay 5 phút, nàng cười:

- Có phải đẩy không để em đẩy cho đoạn?

Mình bảo bình thường đề phát nổ ngay, hôm nay tự nhiên dở chứng thế không biết. Rất may là khi chuyển sang đạp mấy phát thật lực suýt tuột cả giày thì nổ ngon, tiếng pô thủng kêu như công nông đầu ngang rất phấn khích. Con xe huyền thoại này đến tòa soạn toàn bị bà trưởng ban trêu: 

- Nhìn như con La già nhể, mà mày độ thêm cái máy xát lúa phía sau hay sao mà nổ giòn thế, hi hi.

Giai đoạn mới quen ex có thể coi là khoảng thời gian tồi tệ nhất trong những tháng ngày lưu lạc ở Hà Nội. Đi làm bữa đực bữa cái, thi thoảng kiếm được mấy trăm nghìn chỉ đủ đổ xăng, trả tiền trọ, cơm bụi và tiêu vặt linh tinh. 

Có hôm dắt xe lên tòa soạn nộp bài, đi được nửa đường xe hết xăng, phải cong lưng đẩy bộ một quãng dài, muối mặt vào cây xăng mua hơn nửa lít đổ vào để chạy tiếp. Cũng có lúc trên đường về thì cạn xăng, tiền trong túi áng chừng đủ cho bữa trưa (tối ăn gì tính sau), trời thì nắng nóng, đẩy bộ từ nhà máy thuốc lá Thăng Long đường Nguyễn Trãi về tận Phùng Khoang 3 – 4 cây số, nhục không để đâu cho hết. 

Có dạo nợ quán cơm mấy củ, bà bán hàng kiên quyết không cho nợ thêm nữa. Bữa đó đang xếp hàng chờ lấy cơm, đến lượt mình, mẹ chủ quán cầm cái tô nhựa lên bảo:

- Thôi hôm nay tối không bán chịu cho anh nữa nhé, hai tháng rồi chưa trả được xu nào!

Cả đám con gái lẫn con trai toàn sinh viên và dân đi làm rồi… ngó thẳng vào mình như tội đồ. Không bao giờ quên nổi khoảnh khắc ấy. Chỉ biết đứng lặng người, gãi gãi tai rồi cay đắng rút lui trong bẽ bàng, xấu hổ. Tối đấy, đang nằm đói vêu mõm thì thằng ở phòng bên cạnh gõ cửa gọi ra. Thằng này đi làm rồi, bình thường ít chơi với nhau vì nó lành như con gái, sống kín đáo ít va chạm. Cửa hé ra, nó rụt rè bảo:

- Đi ăn cơm với tôi đi!

Hơi bất ngờ và khó nghĩ, nhưng đang đói quên luôn sĩ diện hão. Hai thằng vào quán cơm ven hồ, nó gọi một suất cho mình, một suất toàn rau và đậu phụ cho nó. Vừa ăn vừa suy nghĩ linh tinh, cố tình nhai thật chậm, nước mắt lưng tròng nuốt không nổi nữa. Ăn xong nó hỏi:

- No chưa ông ơi?

Mình gật gật không nói nên lời. Nó đứng dậy trả tiền rồi rót hai ly nước chè, để trước mặt mình một cốc… Về sau nó chuyển đi chỗ khác, mình ở thêm thời gian rồi cũng té. Day dứt nhất là chưa gặp lại nó một lần để nói câu cám ơn, không phải vì bữa cơm mấy ngàn nó mời ngày hôm đó, mà là sự tôn trọng nó dành cho mình đúng vào lúc mình tự thấy rẻ rúng nhất! 

Quen ex một thời gian thì đến cái xe cũng không còn mà đi, vì thằng bạn mượn rồi đóng vào hiệu cầm đồ lấy tiền đánh lô. Thằng này sống chết nhiều lần với mình nên cũng chỉ biết ngậm đắng coi như việc đã rồi, chửi nó cũng vậy mà thôi (mãi sau này mới lấy được ra, tiền vay linh tinh nhưng chủ yếu của nó bỏ). Thấy mình hay đi bộ từ phòng trọ vào ký túc, ex hỏi xe anh đâu? (nhiều bữa đi bộ giữa mưa nàng cứ nghĩ mình lãng mạn). Ậm ừ trả lời bạn mượn, hoặc anh thích đi bộ cho tiện đỡ phải gửi xe! 

Có hai thứ khó giấu nhất, đó là nghèo và dốt. Yêu nhau vài tháng, ex bắt đầu biết "gia cảnh hoàng tộc" của mình. Đi ăn người trả tiền luôn luôn là nàng, mình vừa rút ví ra ngay lập tức bị cản lại không thương tiếc. Mỗi lần có bài mới, mang khoe với nàng. Đọc chưa xong ex đã ngước lên hỏi:

- Bài này được mấy trăm anh?

Mình cười, bảo:

- Nhưng em có thấy anh viết hay không?

Nàng buồn buồn:

- Bài anh khi nào chả hay, không cần đọc em cũng biết sẽ hay. Nhưng… khoảng được bao tiền để em còn tính?

Mình bảo ăn thua gì, 3 lít hết vị. Anh sẽ mua cho em đôi giày thể thao để em đi bộ buổi sáng nhé? Nàng lắc đầu. Nhưng rồi hôm lĩnh tiền mình vẫn ghé qua Thượng Đình mua cho nàng đôi giày. Ex ôm khư khư trước ngực, suốt đường về không nói câu nào vì xúc động (đoán thế không biết đúng hay sai?). 

Suốt mấy năm bên nhau, kỳ lạ nhất là không bao giờ ex tỏ ra giận giữ hay to tiếng dù một lần với mình. Nàng có một cuốn sổ nhỏ bằng bàn tay, cứ hôm nay hai đứa có việc gì là ghi lại. Đi về quê, trên đường về dừng lại ở đâu uống nước nghỉ ngơi cũng rút sổ ra ghi chép cẩn thận. "Bây giờ là 9 giờ sáng, em đang dừng chân ở Hoa Lư uống nước anh ạ. Trên đường đi em cứ đọc mãi tên anh để đường về ngắn lại"… 

Nói chung rất sến, thường mình chỉ ngó qua cho nàng vui. Đôi khi bảo thôi đừng viết nữa, anh không có thời gian đọc đâu, nhưng nàng vẫn ghi lại. Cứ giận nhau là nắn nót viết viết rồi dí tận mũi bắt mình đọc "để anh biết cảm xúc em như thế nào". Quay lại khoảng thời gian sau khi ra mắt gia đình ex, mình khi ấy gần như buông xuôi, mấy lần tính bỏ về quê chăn vịt (trêu nàng thế). Nàng bảo:

- Anh giết em luôn đi!

Tưởng nói chơi, ai ngờ về sau mình đã rất ân hận khi ex cứa tay vào mảnh chai gắn trên tường rào – trong một lần về quê bị bố gây sức ép buộc phải chia tay mình. Chuyện như này…

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm