Nỗi tủi hờn khó nói của hội chị em có chồng cũng như không: Chẳng mấy khi no đủ, đêm đêm thao thức trằn trọc vì… “đói”

Đàn bà có nhu cầu tình dục cao, phải chăng là bất thường?

Những cô nàng luôn miệng khẳng định tình dục chẳng phải thứ quan trọng trong tình yêu, kỳ thực, luôn là những người rất no đủ.

Chứ cứ thử rơi vào cảnh bản thân chong đèn thức tới canh ba vì cơn khát cơn đói chặn đường giấc ngủ, còn chồng hoặc người yêu đang ngáy khò khò bên cạnh, xem có muốn phát điên lên không?

Đói yêu - Mồ chôn hạnh phúc và sự tự tin của đàn bà

Tôi vẫn nhớ mãi câu nói này của chồng khi mình chủ động mở lời mơn trớn: "Anh đi làm cả ngày mệt lắm đây này, đi ngủ luôn thôi, để hôm khác". Thật chẳng khác gì tạt gáo nước lạnh vào đám lửa đang cháy bập bùng.

Nỗi tủi hờn khó nói của hội chị em có chồng cũng như không: Chẳng mấy khi no đủ, đêm đêm thao thức trằn trọc vì… “đói”  - Ảnh 1.

Đêm đó, tôi thử ngồi cân đo đong đếm để gắng hiểu được cái sự mệt của chồng.

8h sáng anh đi làm, 6h chiều anh về nhà - giống như tôi. Nhưng sáng nào cũng thế, khi anh dậy, đồ ăn đã sẵn trên bàn. Tan sở về nhà, tôi lao vào bếp chuẩn bị bữa tối. Còn anh, nằm phè trên sofa, cùng lắm thì nhặt giúp vợ được mớ rau hoặc đổ gạo đổ nước vào nồi.

Vậy mà đêm xuống vẫn kêu mệt đến mức chẳng chiều được vợ. Tôi thà nghĩ chồng mình đang đi bồ bịch bên ngoài, còn dễ hiểu hơn sự chung thủy mà khiến tôi đói khát khổ sở này. 

Cái "hôm khác" mà anh nói chỉ diễn ra 3-4 lần một tháng, khi anh muốn. Càng kể càng nghĩ, càng thấy thương chính mình. Đàn bà chẳng chịu chiều chồng thì các anh sẽ tự cho phép mình "đi ăn phở", coi đó là lý do chính đáng lắm. Còn nếu đàn bà là người bị bỏ đói, cũng chỉ biết nhẫn nhịn chờ chồng chứ đâu dám, đâu thể làm gì hơn.

Trước khi cưới, tôi đã nghĩ khi về chung một nhà một giường rồi, mình sẽ thoát được cảnh phải chui vào nhà tắm giữa đêm để tự mình hạ nhiệt, ai mà ngờ điều đó vẫn tiếp tục tái diễn suốt mấy năm nay. Bao nhiêu bộ đồ ngủ lụa ren sexy tôi tìm đỏ mắt mới mua được, nay đã chui tọt xuống đáy tủ quần áo. Vì có mặc có diện, chồng cũng vẫn thản nhiên chùm chăn đi ngủ, thế mới tài.

Nỗi tủi hờn khó nói của hội chị em có chồng cũng như không: Chẳng mấy khi no đủ, đêm đêm thao thức trằn trọc vì… “đói”  - Ảnh 2.

Dần dà, tôi chán chẳng muốn mở lời. Lắm đêm, tôi đá chồng ra sofa, khóa cửa phòng ngủ để được thoải mái xem phim rồi tự vỗ về, tự giải tỏa cơn đói của mình. Có khúc gỗ nằm cạnh, chỉ thấy tốn diện tích và tức tối trong lòng. Nói ra nghe sao mà cạn tình xót xa, chứ thật là phim ảnh và đôi tay tôi còn có ích hơn người đàn ông mà tôi chọn lấy về.

"Đỉnh vinh quang" trôi tuột vào dĩ vãng

Mình tôi đơn phương nhóm lửa là chuyện đã đành, lâu thành quen, thấy thôi cũng chẳng phải vấn đề to tát. Nhưng cái nhọt này lặn đi, cái nhọt khác lại trồi lên.

Cả tháng vợ chồng mới quan hệ được vài lần, chưa quá 5 đầu ngón tay. Số lượng đã ít mà chất lượng cũng chẳng đến đâu. Lần nào nhập cuộc, tôi cũng thầm tin rằng lần này là một đường bay quốc tế dẫn mình tới đỉnh vinh quang cao vút cho mà xem. Nhưng, lại nhưng… không phải. Tôi mới đang lưng chừng trên hành trình, chồng đã vội vàng bung màn pháo hoa rực rỡ. Sướng, nhưng là sướng mỗi cái thân anh.

Như một cô vợ chính chuyên yêu chồng như vốn dĩ, tôi mày mò tìm hiểu đủ loại đồ ăn lẫn thực phẩm chức năng giúp anh tăng sức bền. Kết cục, vẫn chẳng thay đổi. Người đói vẫn đói, kẻ no vẫn no.

Nỗi tủi hờn khó nói của hội chị em có chồng cũng như không: Chẳng mấy khi no đủ, đêm đêm thao thức trằn trọc vì… “đói”  - Ảnh 3.

Hết nước chịu nổi, tôi từ nhẹ nhàng tỉ tê tâm sự với chồng, đến thẳng thắn thừa nhận tôi đã vài lần lên đỉnh trong khi anh ngủ ngoài sofa. Vậy mà người chồng này lại phũ phàng hỏi ngược lại tôi: "Sao em lại như thế, đàn bà con gái mà suốt ngày đòi chồng?".

Từ tủi hờn vì chuyện chăn gối không được như ý, tôi chuyển sang tự vấn và hoài nghi bản thân vì câu hỏi của chồng.

Vợ chồng son, con cái chưa có, vậy mà lúc nào tinh thần cũng trong cảnh đói khát. Nhẹ nhàng thì chồng vờ như chẳng thấy, thẳng thắn lại bị chì chiết. Phải chăng đàn bà muốn được "yêu" nhiều là cái tội? 

Nỗi tủi hờn khó nói của hội chị em có chồng cũng như không: Chẳng mấy khi no đủ, đêm đêm thao thức trằn trọc vì… “đói”  - Ảnh 4.

Mọi nỗ lực bị phủ nhận lẫn chà đạp khiến tôi không ít lần muốn mở máy, soạn đơn ly hôn.

Tại sao có chồng mà chuyện quan hệ chỉ như chống đói qua ngày đoạn tháng?

Tại sao chẳng phải vợ chồng cùng nhau lên đỉnh mà lại là mình tôi làm điều đó?

Tại sao đàn ông sức dài vai rộng lại có thể lăn ra ngủ khi vợ trằn trọc thức?

Rất nhiều câu hỏi tại sao choán lấy tôi cùng nỗi tủi nhục chẳng biết kể với ai. Nhưng cuối cùng, cũng chưa dám dứt khoát ấn máy in, đặt bút ký vào tờ đơn ly hôn đã soạn sẵn.

Giá mà lúc còn yêu, tôi biết chồng mình thế này, thì câu chuyện đã khác. Đôi lứa yêu nhau mà chia tay vì tình dục không hòa hợp, nghe thật đơn giản và dễ hiểu biết bao. Nhưng vợ chồng ra tòa vì lý do ấy, câu chuyện lại thật chua chát, hệt như một cú lừa.

Nỗi tủi hờn khó nói của hội chị em có chồng cũng như không: Chẳng mấy khi no đủ, đêm đêm thao thức trằn trọc vì… “đói”  - Ảnh 6.

 

https://afamily.vn/noi-tui-hon-kho-noi-cua-hoi-chi-em-co-chong-cung-nhu-khong-chang-may-khi-no-du-dem-dem-thao-thuc-tran-troc-vi-doi-20220306165520412.chn
Chia sẻ
Đọc thêm