Những mảnh đời ghép lại
Chị giật mình tựa như nghe thấy rõ mồn một tiếng của chiếc nạng gỗ lọc cọc đều đều trên sân gạch. Đắp lại chăn cho con, chị co ro đi ra phía cửa. Gió ào vào mặt chị làm hằn sâu hơn những nếp nhăn trên gương mặt già xọm vì khắc khổ.
“Ới nhà Hậu ơi, về xem thế nào, con bé lại cởi trần chạy ra ngoài mưa kia kìa…”, tiếng gọi từ ngoài cổng cái xưởng may gia công vọng vào làm chị cuống cuồng đứng bật dậy. Chị co ro trong chiếc áo phao đã sờn vải, hớt hải chạy bộ về nhà. Trời rét căm căm, mưa lun phun làm con đường chị đang đi thêm bẩn thỉu, nhớp nháp. Bùn đất bắn hết lên đôi dép nhựa mòn vẹt, hai cái gấu quần quăn tít lấm chấm toàn đất cát, co lên làm hở đôi chân trần không tất của chị. Chị nghe láng máng ai đó cám cảnh dõi theo mình: “Rõ khổ, cũng là cảnh đàn bà…” câu nói bỏ lửng làm mắt chị cay xè. Cắn chặt môi, chị tất tả dấn bước …
Tiếng cười sằng sặc của con gái làm chị đứng khựng lại trước sân nhà. Bọn trẻ trong xóm tụ tập cả ở đây, bu quanh hàng rào, chỉ trỏ, chọc ghẹo. Giữa sân, đứa con gái chị người trần như nhộng, giang tay quay vòng tròn, mặt ngẩng lên trời cười ngây ngô. Gạt nước mắt, chị chạy vội vào ôm lấy con, kéo nó vào nhà. Con bé vùng vằng tỏ vẻ không thích. Chị thở phào khi vừa trông thấy cái dáng đi khập khiễng vội vã của anh phía ngoài hàng rào. Nước mắt chảy tràn trên gò má xương xương của chị.
***

Chị lấy chồng khi mới tròn 18 tuổi. Nhà chị nghèo khó nên gả được một đứa con là bố mẹ chị đã mừng rơi nước mắt vì bớt lo cho một miệng ăn. Chị lấy chồng sớm là vì lẽ đó. Các bà các chị thường hay đùa: “vừa lấy chồng, vừa có con, vừa lớn”. Hai vợ chồng đều khỏe mạnh, gần 19 tuổi chị đã làm mẹ của một cô con gái kháu khỉnh.. Nhà chồng kinh tế khá, chồng chị là chủ của một lò gạch lớn nhất nhì trong xã. Nào ngờ, khi con gái được hơn một tuổi thì chị phát hiện ra những bất thường, con chị không biết bập bẹ tập nói như những đứa trẻ cùng tuổi khác, đôi mắt cứ hau háu nhìn vào một nơi nào xa xăm vô định.
Ở cái xóm lao động vẫn còn đầy hủ tục và lạc hậu này, người ta chẳng dễ đặt lòng tin vào cái tên bệnh lạ lẫm, họ vẫn đinh ninh là bệnh do ma quỷ. Người ta hắt hủi và xa lánh. Người dễ tính hơn thì tiếp xúc dè dặt và gọi con gái chị bằng cái tên “con bé điên”. Sự bất lực vắt kiệt tuổi trẻ của chị, chị ngậm ngùi chia tay với chồng dưới cái áp lực từ phía nhà chồng. Anh để lại căn nhà cho mẹ con chị coi như là bù đắp, rồi lấy một cô vợ khác, sinh hai đứa con một trai một gái lành lặn bình thường. Nhà chồng chị càng vin vào đó để khẳng định bệnh của con là do chị.

Chị giật mình tựa như nghe thấy rõ mồn một tiếng của chiếc nạng gỗ lọc cọc đều đều trên sân gạch. Đắp lại chăn cho con, chị co ro đi ra phía cửa. Gió ào vào mặt chị làm hằn sâu hơn những nếp nhăn trên gương mặt già xọm vì khắc khổ. Người chị run lên bần bật, chị nheo mắt nhìn ra, trong bóng tối chị vẫn bắt gặp ánh nhìn ấm áp của người đàn ông ấy. Anh dấn bước tiến về phía chị, chiếc nạng gỗ khua mỗi lúc một nhanh hơn, anh cởi chiếc áo bông bộ đội đã cũ đang mặc, khoác lên người cho chị, dúi vào tay chị một chiếc chăn bông trần được bọc trong mảnh ni lông trắng. Chị nghẹn ngào: “Khuya lắm rồi, rét mướt thế này anh còn sang…”. Tiếng anh trầm trầm lẫn trong tiếng gió thổi ù ù rét buốt: “Trời rét quá, nghĩ đến hai mẹ con tôi không ngủ được. Em đóng cửa cẩn thận rồi mang chăn vào đắp thêm cho con bé. Tôi về luôn đây”. Chị ứa nước mắt nhìn theo dáng anh bước nghiêng ngả ra về. Hơi ấm từ chiếc áo bông làm mặt chị đỏ bừng. Như sực nhớ ra điều gì, buông bọc chăn xuống giường, khép cửa, nắm chặt vạt áo bông đang mặc trên người, chị vội vã chạy theo khi bóng anh đã khuất dần sau cái hàng rào xiêu xiêu trong gió giật.