Nhờ nấu cơm, chồng tuyên bố "không làm được thì nhịn" và cuộc chiến 15 ngày với cái kết chất lượng khiến cô vợ "win tuyệt đối"

"Hôm ấy em ốm. Mặc dù phải xin nghỉ việc ở nhà nhưng tới bữa vẫn phải uống thuốc hạ sốt để ngồi dậy nấu nướng, giặt giũ cho chồng con...", người vợ kể.

Khi yêu phụ nữ có thể mộng mơ, ao ước nhiều điều nhưng đã làm vợ, phụ nữ chỉ cần những điều thực tế đơn giản như lúc ốm được chồng chăm. Vậy mà công việc không chút khó khăn này, nhiều người chồng vẫn chẳng thể làm được cho vợ mình.

Một cô vợ trẻ có tên tài khoản facebook là K.Q mới lên diễn đàn xã hội chia sẻ câu chuyện gia đình mình, thu hút sự chú ý của nhiều người.

Q. kể: "Sau cưới, chồng em mặc định luôn việc nhà cửa, chăm con cái là vợ phải làm. Thực ra cũng không ít lần vợ chồng đôi co chuyện phân công công việc gia đình nhưng anh không chịu hợp tác. Cãi vã to tiếng nhiều mà mọi thứ vẫn đâu đóng đấy, sau em chán chẳng buồn nói nữa, cứ tự mình làm cố để nhà cửa bình yên".

Nhờ nấu cơm, chồng tuyên bố "không làm được thì nhịn", câu nói khiến "cuộc chiến 15 ngày" bùng nổ song kết quả cuối cùng mới là điều bất ngờ  - Ảnh 1.

Bài chia sẻ của người vợ

Q. kể rằng, kết hôn với 1 người chồng chỉ biết sống cho bản thân khiến cuộc sống hôn nhân với cô thực sự là một gánh nặng. Có những khi mệt mỏi, muốn được nghỉ ngơi nhưng không ai chia sẻ Q. đành phải gắng gượng đứng dậy làm tiếp. Ở bên chồng mà lúc nào cô cũng phải gồng tới 200% sức lực, cô cảm thấy mình giống như 1 cỗ máy mà chồng cô thì cứ mỗi ngày lại ép vợ chạy tăng công suất lên 1 chút, dần dần cô trở thành "quá tải".

Q. kể: "Hôm ấy em ốm. Mặc dù phải xin nghỉ việc ở nhà nhưng tới bữa vẫn phải uống thuốc hạ sốt để ngồi dậy nấu nướng, giặt giũ cho chồng con. Chồng em biết vợ mệt nhưng tuyệt đối anh không hề hỏi xem vợ ốm đau thế nào. Anh vẫn đi sớm về muộn, tới bữa ngồi vào mâm như không hề có chuyện gì xảy ra.

Đến tối hôm thứ 7, em ốm nặng hơn. Không thể cố làm được nữa, em cho con về ngoại. Chồng được nghỉ ở nhà, em nhờ anh nấu cơm giúp vợ 1 hôm để vợ nằm nghỉ cho khỏi hẳn. Vậy nhưng vợ vừa dứt lời, anh liền trợn mắt gắt: 'Nấu được thì ăn, không thì nhịn'. Nói rồi anh lại cắm cúi vào điện thoại.

12h trưa anh xuống bếp không thấy cơm lại về phòng quát vợ: 'Giờ này vẫn không cơm nước gì là sao'. Vừa mệt vừa nản, em quay ra bảo: 'Em đã nói là em mệt. Mà chính anh nói không làm được thì nhịn còn gì'. Anh càng quát to: 'Cô nhịn là bắt chồng nhịn theo à. Cô ốm, không ăn thì vẫn phải nấu cho chồng chứ'.

Nghĩ vừa tủi vừa ức, em bật đầu dậy lớn tiếng lại: 'Chẳng có quy định nào là vợ ốm vẫn phải ngồi dậy nấu cơm cho chồng. Tôi ốm anh còn chằng hỏi han thì lý do gì tôi phải hầu hạ phục vụ anh, một người khỏe mạnh, chân tay đủ cả không thiếu chi nào. Vợ anh cũng là người, ốm được quyền nghỉ ngơi.

Hôm nay tôi sẽ nói rõ cho anh hiểu, hôn nhân là phải có qua có lại, tôi không thể cứ còng lưng hầu hạ chăm sóc chồng trong khi tôi ốm chồng lại không ngó ngàng, không chút trách nhiệm. Tôi lấy chồng là để được nhờ chồng chứ không phải để mua thêm gánh nặng lên vai. Vậy nên nếu như anh không biết sống có trách nhiệm với vợ thì chúng ta cứ mạnh ai nấy sống, không ai liên quan ai cả'.

Nhờ nấu cơm, chồng tuyên bố "không làm được thì nhịn", câu nói khiến "cuộc chiến 15 ngày" bùng nổ song kết quả cuối cùng mới là điều bất ngờ  - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Nói là làm, từ hôm sau em không cơm nước gì cho chồng. Tới bữa em nấu đồ mình ăn còn chồng mặc kệ. Quần áo anh thay chất đống để bốc mùi, sai vợ giặt, em từ chối luôn. Chồng dọa bảo em ương bướng sẽ ly hôn, em tuyên bố thẳng thừng sẵn sàng ký. Sau nửa tháng chiến tranh lạnh như thế, chồng em buộc phải xin lỗi nhận sai. Lúc ấy vợ chồng mới làm hòa".

Giá trị cốt lõi nhất của cuộc sống hôn nhân chính là vợ chồng được sớm tối bên nhau, cùng xây hạnh phúc và chăm lo cho bạn đời những lúc yếu đau bệnh tật. Đặc biệt đã là vợ chồng lại càng cần sự cho đi nhận lại công bằng từ 2 phía. Nếu cứ 1 bên hi sinh, 1 bên chỉ biết nhận, gánh nặng dồn mãi trên vai 1 người sẽ khiến họ áp lực, kiệt sức mà gục ngã hoặc buông tay. Vậy mới nói hôn nhân cần sự cộng hưởng của vợ chồng, phải cùng cho và cùng được nhận như thế hạnh phúc mới mãi bền lâu được.

Chia sẻ
Đọc thêm