Ngô Quang Hải gọi Phương Mai là... "cháu"
Anh đến gặp phóng viên cùng người mẫu Phương Mai, trông hai người rất xứng đôi. Quang Hải trẻ hơn tuổi, Phương Mai nhí nhảnh đúng nghĩa là một cô bé...
![]() |
|
Ngô Quang Hải - Phương Mai |
"Không ai sống giùm tôi"
Anh đến cùng người mẫu Phương Mai, trông hai người rất xứng đôi. Quang Hải trẻ hơn tuổi, Phương Mai nhí nhảnh đúng nghĩa là một cô bé. Cả hai tự nhiên và tự tin để không phải e dè, né tránh những cái nhìn xung quanh. Mối quan hệ của họ gần như công khai. “Cô bé” này thủ nhiều loại kẹo trong túi và vừa ngồi xuống đã bày biện ra bàn. Anh chọn vài chiếc kẹo, một hành động rất tự nhiên. Mặc dù Phương Mai không để ý nhưng Hải vẫn hạ giọng với người viết: “Đang tìm người sinh em bé cho mình mà chưa có ai nhận lời”.
- Thế Phương Mai thì sao?
- Nếu cô ấy không đồng ý, tôi cũng chịu.
- Anh được biết đến là người luôn khao khát một đứa trẻ. Thế thì với những gì đang diễn ra, nỗi khao khát ấy vẫn quan trọng như trước đây?
- Giờ tôi nghĩ xa hơn, không đau đầu như trước khi. Con cái là trời cho, không vì sự bắt buộc phải có mà gây áp lực cho mình. Người ta cứ quan trọng hóa việc tôi không hay chưa có con và cứ thế xoáy vào chứ tôi không thấy mình bi kịch đến vậy.
- Thế anh vừa bảo tìm người sinh con cho mình là một cách nói cho vui à? Cô gái đi cùng với anh được giật tít trên các tờ báo hai người là một đôi. Anh thừa nhận gì không?
- Đây là… cháu tôi (quay sang Phương Mai: “Chào cô đi con!” xong cười ha hả).
- Anh giới thiệu đây là cháu anh có thể vì cô ấy quá trẻ hay anh quá già? Hay vì cô ấy cho anh tuổi trẻ và anh cho cô ấy điều gì khác?
- (Vừa cười vừa khoa tay). Không phải, không phải đâu! Cuộc sống vô cùng lắm, tôi nói gì thì cũng có ai tin đâu. Một cô gái trẻ và hồn nhiên như vậy, tôi đáp lại bằng sự hồn nhiên hơn là tính toán xem có bù trừ hay được cái gì, mất cái gì trong chuyện này.
- Vậy là vì anh nhiều sóng gió, nhiều trúc trắc và cần sự tươi mới, nói như vậy đủ lành cho anh chưa?
- Sau này, tôi sẽ có những dòng tự thuật về đời mình để khẳng định đây là mối quan hệ nghiêm túc. Thế nhưng, nghiêm túc không có nghĩa là không khôi hài. Tôi lấy niềm vui bé bỏng 20 tuổi này ra tự trêu chọc tôi thôi.
- Anh không sợ những lời đồn đoán quá nhiều xung quanh anh, khi người ta ngầm so sánh hạnh phúc của người cũ với niềm vui hiện tại của anh. Nếu anh không hạnh phúc thì… tội quá!
- Không ai sống giùm tôi. Con cái chưa có, anh chị em hay gia đình thừa hiểu tôi tự lập, tự lớn từ bao lâu rồi. Mọi đồn đoán hoàn toàn không tác động đến tôi. Tôi chưa bao giờ có nhu cầu giải thích những “tội lỗi” mà tôi “được” gán cho, trừ khi báo chí hỏi. Tôi cũng không thể hiện tôi hạnh phúc hay đang cô đơn, mệt mỏi.
- Tôi thấy anh đến đây bằng taxi. Không ít người liệt anh vào danh sách giới thượng lưu nhưng giản dị thế này thì đáng lo nhỉ?
- Tôi có xe để ở Hà Nội, chắc tháng sau tôi mang vào để tiện công việc. Còn nhà cửa ư? May là còn ngôi nhà ở TP.HCM tôi chưa kịp… bán. Cũng lại không quá bi đát như lời đồn rồi, tiếc nhỉ!
- Ý anh là vật chất không làm anh quan tâm chút gì sao?
![]() |
"Không có diễn viên này thì có diễn viên khác"
Người ta bảo Ngô Quang Hải có nhiều dự án đủ thành… thư viện, từ lớn đến nhỏ, từ nghệ thuật đến thương mại, từ khả thi đến bất cập. Anh luôn được đánh giá khi đã làm là làm say sưa. Hải bảo, bây giờ anh không “dại dột” bán nhà đi làm phim như cách đây mười năm. Anh đã đủ “già” để biết tìm đâu ra tiền cho những dự án này. Các dự án của anh chào giá lúc nào cũng cao ngất và Quang Hải cũng biết anh làm nghề giỏi hơn kinh doanh nghề.
- Anh đang làm gì lúc này, hay là những dự án treo?
- Tôi đang triển khai giai đoạn hoàn thành những vấn đề cơ bản như tập hợp dữ liệu, đọc và sửa kịch bản, tính toán chi phí, bản vẽ phác thảo, tìm ê kip cho bộ phim Mùa hè lạnh. Dự án ấp ủ không phải mới đây mà từ năm 2006, sau Chuyện của Pao.
- Thời gian không làm phim, anh làm gì, “nằm vùng” hay sống bằng… giải thưởng?
- Trời! Tôi tự hào mình là người nếu không sống được bằng phim thì sống được bằng khá nhiều kỹ năng nghề nghiệp khác. Tôi viết chương trình cho các công ty tổ chức sự kiện và viết nhiều format để chào bán. Tôi có chuẩn bị cho những dự án lớn của mình. Không nên lo lắng quá vì tôi đủ sống đấy!
- Hỏi thẳng, dự án hiện tại của anh đã không còn “cô diễn viên vàng” như trước đây. Hình mẫu người nữ trong phim của anh còn ngây thơ, trong vắt, mong manh như thế nữa không?
- Cái nhìn của tôi về phụ nữ vẫn như vậy. Đó là cái nhìn chung, không có tác động trực tiếp nào. Còn việc tìm diễn viên cho phim của mình, tôi luôn có nhiều phương án. Với tôi, chọn diễn viên không phải là vấn đề.
- Anh có tránh né thì cũng phải thừa nhận một điều, nếu thiếu Đỗ Hải Yến, nhân vật của anh khó đo ni đóng giày cho một diễn viên nào khác, trừ khi anh thay đổi. Có phải thế không?
- Ở đâu cũng vậy, công bằng mà nói đạo diễn là người phù phép và sử dụng đúng nghĩa tài năng của một cá nhân diễn xuất, sau đó danh xưng diễn viên mới có. Như vậy, diễn viên chỉ là hư danh. Tôi viết nhân vật trước, tìm được diễn viên, sau đó điều chỉnh kịch bản để diễn viên và nhân vật gần với nhau. Tôi làm nghề mà, đâu dễ vị thân đến mức ấy. Ai đầu tư cho tôi cũng dâu dám để tôi cả nể tình riêng như vậy.
- Anh bảo diễn viên là hư danh, tức là thu nhập đó không đủ cho một cuộc sống đầy đủ?
- Thế này nhé, một vai lớn trong phim nhựa Việt Nam sẽ mang lại thu nhập khoảng vài chục triệu đồng. May mắn đóng phim hợp tác quốc tế, thu nhập của một diễn viên chính (trước đó vẫn vô danh) thì cao lắm cũng trên dưới 50.000 đô la Mỹ sau khi trừ chi phí đóng thuế 47% tại nước sở tại, chi phí cho luật sư từ 200 -300 đô la Mỹ/giờ. Đó là chưa kể chi phí cho kế toán, người đại diện (nếu có).. nhưng lại mất cả năm để quay và hoàn thành phim. Rất lâu sau đó, vài chục tháng hoặc gần chục năm sau, mới có thêm một dự án tương đương.
Như vậy có đủ để hào quang phù phiếm hay không? Tôi không tin là đủ để chi tiêu cho một cuộc sống tốt chứ chưa kể việc đu đòi hàng hiệu hay những chuyến đi nước ngoài liên miên, tốn những khoản tiền không nhỏ.
- Vậy phim này của anh chưa chắc đã có Phương Mai?
- Ồ, chưa chắc!
![]() |
|
Quang Hải và Phương Mai thường xuyên tham gia các sự kiện cùng nhau |
"Luôn có sự công bằng cho tôi"
Nói đến Phương Mai, Quang Hải luôn miệng bảo: “Cháu nó còn bé lắm, dạy mãi mà chưa nên”. Thế nhưng, khi được hỏi đã có một cô gái trẻ con trong nhà rồi, còn cần gì thêm một trẻ con nữa thì anh lập tức “cảnh giác”.
- Phương Mai là người thế nào?
- Tôi không tìm được từ nào thích hợp để diễn tả.
- Anh là người nhanh nhạy, không có gì anh không nói được. Người này đang đủ cho anh không? Hay chỉ là…?
- Tôi có thể nói ngay lúc này tôi tràn trề năng lượng. Tôi thấy luôn hiện hữu sự công bằng, có những thứ ra đi để sau đó mình biết đấy chỉ là những sai lầm, cũng có những điều tự nhiên một cách thật thà, đến mức mình không nhận ra.
- Anh không tiện nói về người mới thì thôi, nói về người cũ vậy. Anh đủ thẳng thắn để trả lời anh có xem "Cánh đồng bất tận" không?
- Tôi chỉ xem trailer và một số trích đoạn trong phim.
- Vậy thôi à?
- (Ngập ngừng) Ừ! Tôi không dám tự nhận mình giỏi, nhưng tôi vận dụng kinh nghiệm của một người lăn lộn trong nghề hơn 20 năm. Nhờ trực giác, cộng với một số dữ liệu khác nên với bất kỳ bộ phim nào, khi xem dàn diễn viên, tôi đã biết được phim ra sao.



