Mùa đông của con không lạnh
Nó ốm yếu, còi cọc. Mẹ chăm nó hết sức nhưng hai tuổi nó vẫn chưa biết đi. Mẹ không nhớ đã bao nhiêu lần bế nó chạy lên trạm xá vì sốt cao.

Mẹ bước nhanh lắm, nó cố bước theo, được một lúc chân nó mỏi nhừ.
Lúc này, mẹ mới dừng lại nhìn nó bảo:
- Con thấy không, sức khỏe con không được tốt, nếu bước đua theo người khác con sẽ rất mệt đấy. Người khác bước một bước dài, còn con có thể bước hai bước ngắn… rồi cũng sẽ tới đích.
Nó hiểu mẹ muốn nói gì nên gật đầu, trong lòng biết ơn mẹ lắm. Mẹ chưa bao giờ đặt áp lực lên vai nó. Chính điều đó khiến nó quyết tâm hơn. Và bây giờ nó đã là sinh viên năm thứ nhất.
Nó còn nhớ ngày nó nhập trường, mấy hôm liền mẹ không ngủ vì lo cho nó. Trước ngày nó đi, mẹ dặn rất nhiều thứ, nhất là việc chăm sóc bản thân: con nhớ không uống nước đá, phải luôn giữ ấm cổ, chân; trời lạnh nhớ đun nước tắm... Nó nhìn mẹ lo lắng mà thương.
Tình yêu thương của mẹ đã sưởi ấm nó qua bao mùa đông. Ngoài kia mưa dầm, gió bấc hun hút, không có vòng tay mẹ nhưng nó thấy thật ấm áp.