BÀI GỐC MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

Thử gần chục phát như thế thì toàn gặp Việt mần thịt lợn, Việt cựu chiến binh, Việt giáo viên về hưu,... đến lần thứ n thì bắt đầu hay.

50 Chia sẻ

MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 7: Bữa rượu huyết nhung

Đấu tranh tư tưởng mãi, sau khi uống hết ấm trà gừng, thấy khó chịu quá bèn send cái tin cho con người bạc bẽo này.

Hai đứa quay về, đi một đoạn nàng đưa một bên tai nghe headphone bảo mình:

- Anh nghe bài này này, hay lắm!

Rồi rất tự nhiên, nàng nhét cái tai nghe bé xíu vào tai mình để cùng nghe.

Giọng Lệ Quyên không lẫn vào đâu được: "Trời lập đông chưa anh, cho lũ dơi đi tìm giấc ngủ vùi. Để mặc em lang thang ôm giá băng ngỡ thầm người yêu tới. Đêm chia ly anh về, đường khuya em bật khóc, em xa anh thật rồi, làm sao quên mùi tóc…". Hơi bất ngờ vì một người như nàng lại thích được nhạc xưa, thứ nhạc sến sến, nghe chỉ muốn tan ra từng mảnh.

Uhm, nhưng công nhận hay, nhất là nghe trong khung cảnh này. Đi sát bên nhau, thi thoảng vai nàng chạm vai mình mà nóng hết cả mặt, tim như muốn vỡ vì ngộp thở. Giá đường về nhà nàng cứ dài mãi ra thì tốt biết mấy (anh chả cần rượu huyết nhung của bố em nữa cũng được)…

… Cả hai chậm rãi bước song song trên con đường ven sông đầy cát, mùi hương từ người nàng khiến mình muốn hụt hơi (mãi về sau vẫn không thể hiểu được đó là thứ mùi kỳ lạ gì, chỉ lờ mờ đoán nó là sản phẩm kết hợp giữa mùi dầu gội, sữa tắm, kem dưỡng da… với mùi cơ thể, có điều công thức pha chế như nào thì ngành hóa mỹ phẩm thế giới đang bó tay?)

- Hay không?

Bất chợt nàng quay sang hỏi. Giật cả mình, nãy giờ mơ mơ màng màng có nghe khỉ gì đâu, nhưng nhanh miệng gật gù như bổ củi:

- Haayyyy…! Tuyệt lắm!

- Nhà anh có mạng không?

- Có, để làm gì em?

- Em đang thích mấy bài của Ngô Thụy Miên, khi nào về anh cóp vô thẻ nhớ cho em được không?

- À, Ngô Thụy Miên… cái ông Riêng một góc giường á?

Nàng véo vào vai mình, đau nhói, cười bảo:

- Hic, Riêng một góc trời mà anh cũng xuyên tạc được thành góc giường. Đó đó, bài đấy em cũng thích lắm, với Dấu tình sầu, Miên khúc, Giọt nước mắt ngà… nữa, toàn bài đỉnh thôi!

Uhm, lại có thêm việc để làm rồi. Nhưng hơi lăn tăn trong lòng, một người trẻ trung, hồn nhiên như vậy mà nghe cái list nhạc buồn rười rượi như vậy chắc có tâm sự, hay uẩn khúc gì chăng? Mà mình thì sợ những cô nàng có quá khứ rối ren lắm…

Về gần đến ngõ nàng bỏ tai nghe ra, chắc ngại mọi người trông thấy lại trêu. Bên chuồng hươu, có vẻ công cuộc cắt lộc sắp kết thúc, nhìn vô thấy mấy chai rượu huyết đã dựng bên góc tường. Hây dà, chuẩn bị làm tí đây!

Bố nàng thấy nàng về liền bảo.

- Con rang thêm ít lạc rồi nướng mấy con cá khô nha, sắp xong rồi!

Mình có mang theo máy ảnh hộp diêm bèn lượn lại chỗ chuồng hươu choạch vài phát, ánh đèn flash lóe lên làm mấy chú người làng giật bắn mình. Ngó vô trong chuồng, một chú hươu đã được băng lá chuối ở sừng, máu loang lổ khắp cổ, nom tội lắm.

Đứng xem một lát thấy bắt đầu lành lạnh, thôi xuống bếp ngồi chút cho ấm vậy (hi hi, ấm là chuyện phụ).

- À, anh có biết rang lạc không đó? Giúp em một tay coi nào, để em nướng cá!

Nàng bắt đầu thích sai vặt mình rồi đấy, rang thì rang, tranh thủ ngồi bếp hong cho linh kiện đỡ ẩm luôn cũng tốt (mãi nó vẫn chưa khô mới đau em).

- Em còn nhớ lần đầu anh ngồi đây ăn khoai không? Ngon thật đấy!

Nàng cười.

- Bữa đó nhìn anh… ngố cực, hi hi, thật đó, giờ em mới dám nói.

- Anh giả vờ ngố đấy, với lại…

- Với lại sao?

- Nghe giọng em đanh đá trong điện thoại nên khi gặp hơi… đề phòng!

- Hức, may mà thấy anh ngô ngố nên em tội nghiệp không bắt nạt nữa đó. Nhưng bữa đó anh nói chuyện cũng hài hài, ngồ ngộ, hi hi…

- Thế mà người ta nhắn tin thì trả lời cộc lốc!

- Tính em thế mà, không thích liên lạc qua điện thoại. Vì khi đó người ta không thật lắm đâu, nói năng không giống ở ngoài.

Chuyện đang dở thì mọi người giục sửa soạn đánh chén. Cũng không có gì lắm, đĩa cá khô, rá lạc rang (mình mải bốc phét nên quá lửa, hột lạc như hột cà phê rang), trứng vịt lộn và ít giò chả.

Ngồi với mấy chú người làng chả biết nói chuyện gì nên hơi gượng, được cái rượu huyết nhung uống chất của nó, chát chát, ngọt ngọt, chắc không bổ ngang cũng bổ dọc. Làm tới ly thứ 5 thì bắt đầu có dấu hiệu ong ong, đổ vào nữa cũng không thấy ngon gì trong khi mấy chú ngồi cạnh rót vẫn rất đều tay. Chợt thấy bóng nàng thấp thoáng, mình e hèm mấy cái mà chả thấy phản ứng. Lát sau nàng mang thêm nhúm rau thơm lên, nàng nháy nháy mắt cho mình.

- Em nói cái gì đó? - Mình đi theo nàng xuống bếp.

- Anh uống ít thôi, lát còn lội sông về!

- Tưởng gì…

Mình làm ra vẻ hụt hẫng. Nàng lườm rõ dài.

- Tưởng gì???

- Tưởng cho cái gì chứ! Thôi anh lên ngồi tí nữa rồi về không tối rồi.

Nàng nói với theo.

- Nhớ nha, đừng uống nữa nha!

Râm ran trong lòng vì được nàng quan tâm, làm thêm 2 ly nữa gọi là rượu mừng. Lần này thì ngọt cứ như nuốt mật ong. Cơ mà phải đứng dậy chuẩn bị lượn thôi, trời mùa này tối nhanh lắm, lát không thấy đường lội sông thì chết.

Bố nàng thấy mình bỏ ra ngoài sân thì đi theo, bảo:

- Bữa nay chú kêu người cắt nhung, có ít tiền gửi trước cho mẹ con, nói với mẹ là chú gửi từng này nha! - Xong rút ví ra đếm đếm đưa mình.

- Lẽ ra chú đưa nhiều hơn, nhưng bà nhà còn điều trị nên giữ lại một ít lo liệu, con nói mẹ thông cảm nha!

Đếm thấy thiếu gần triệu, mình im lặng đút túi. Thôi kệ, việc này bà già giải quyết sau, giờ nói chi cũng thêm dở.

Bước ra cổng, nàng kéo lại đưa cái thẻ nhớ bảo:

- Anh cóp cho em ít nhạc hồi nãy em nói nha! Mà khi nào mang được cho em hả?

- Khi nào anh sang, chắc gần Tết!

- Uhm, giờ lội sông lạnh lắm! Lại mới uống rượu nữa, hay là anh ngồi chờ, lát nữa có anh hàng xóm về em nhờ họ chở anh cho khỏe?

- Thôi không cần đâu, giang hồ thế này là vặt. Đưa tay đây anh nắm cái cho ấm cũng được!

Nàng che miệng cười ngại ngùng, lúng búng bảo:

- Tay em lạnh lắm, không ấm đâu. Thôi anh về đi khỏi tối...

- Ừ, anh về đây. Em vào sưởi tay cho ấm!

Mò mẫm men theo con đường ngoằn ngoèo ra sông. Trời bắt đầu tối sầm lại rất nhanh. Cởi quần dài cầm tay, dò từng bước dưới làn nước lạnh lẽo, giờ mà chết chìm ở đây thì mấy ngày sau có mặt trên truyền hình huyện nhỉ?

Về nhà, ăn tối xong thì thấy đầu nóng bừng, người mỏi nhừ, dấu hiệu của một cơn cảm lạnh. Nhưng chờ mãi sốt cả ruột mà không thấy Huyền nhắn tin hỏi thăm. Mấy lần mở số nàng ra, rồi lại thoát, không muốn mở mồm trước (ông là ông đang sắp ốm đấy nhá, chả nhẽ bệnh nhân lại hỏi thăm người bình thường à?)

Đấu tranh tư tưởng mãi, sau khi uống hết ấm trà gừng, thấy khó chịu quá bèn send cái tin cho con người bạc bẽo này.

" Anh đau đầu".

Ngay lập tức 10 giây sau nàng gọi lại ngay.

- Anh bị cảm rồi, khổ thân, ai bảo không nghe lời em… Giờ sao rồi anh?

Ho mấy phát cho tăng phần long trọng, thều thào:

- Không sao đâu mà… nằm nghỉ tí là đỡ thôi…

- Anh đã uống thuốc chưa? Có cam thì ăn cho mát, rồi ủ chăn cho ấm nha! Em đã đoán rồi mà, lạnh thế kiểu gì chẳng cảm…

- Ai bảo…

- Bảo gì hả?

- Không cho cầm tay!

- Hi hi… đừng nhắc nữa, anh khi nào cũng đùa được, bó tay anh đó!

- Thì thôi.

- Dỗi rồi à? Có người dỗi rồi, hi hi.

- Dỗi gì đâu, anh phải ngủ cho lại sức đây!

- Uhm, giữ gìn anh nhá. Mà khi nào mang thẻ nhớ cho em đó?

- Chắc vài tuần nữa, tuần sau anh bận cho một vụ mai mối rồi!

- Gì đó? Ai làm mối cho anh à? Anh biết mặt người đó chưa?

- Chưa, mẹ anh dẫn độ anh đi mà!

- Trời... thế là anh sắp có vợ rồi nhé! Cung hỉ nha anh!

-  Hỉ gì, anh chiều mẹ anh thôi. Con đó là con một người bạn của mẹ anh mà.

- Sao lại nói là con đó?

- Thì chẳng lẽ là thằng đó à? Thôi anh nghỉ đây, có gì anh nhắn tin sau nha em.

- Dạ, chúc anh nhanh khỏi ốm và… lấy được vợ sớm, hi hi!

À, cái vụ mai mối này là có thật. Bà già mình dạo này đang săm soi gán ghép cái con ranh ở xã X. cho mình vì thấy mình lông bông quá, yêu đương toàn sắp leo lên đến ngọn chờ ngày hái quả thì rơi cái huỵch, không đâu vào đâu.

Mình nghe xong cười khẩy, hỏi bà già.

- Con đó nhìn sao?

Bà già gật gù ra chiều ưng ý lắm:

- Được cái là khỏe mạnh!

Đang húp tô mì mà suýt sặc. Lấy vợ về đi cày hay sao mà khen khỏe mạnh ở đây? Kiểu này là ngoài… khỏe ra thì không còn gì để nói nữa rồi.

- Mi cười cái gì mà cười? Con bé đó cao ráo, khỏe khoắn, lại có nghề nghiệp đàng hoàng, đòi xôi nữa à?

Phải ừ bừa đi cho xong, cãi một lúc bà tăng huyết áp thì chết dở, cơ mà vẫn không thể nhịn được cười, cứ ôm bụng mà ngặt nghẽo.

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm