BÀI GỐC MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

Thử gần chục phát như thế thì toàn gặp Việt mần thịt lợn, Việt cựu chiến binh, Việt giáo viên về hưu,... đến lần thứ n thì bắt đầu hay.

50 Chia sẻ

MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 4: Khi người ta phũ

Khi ấy mình cũng hợm lắm, coi đám trai ăn mặc, đi xe sành điệu không ra gì vì chúng chỉ được cái trọc phú.

Còn nhớ cách đây hơn chục năm trên báo Tết của một tờ báo khá uy tín đăng bài viết về cặp uyên ương sang trọng nhất giới showbiz bấy giờ là đạo diễn Quang Hải và diễn viên Đỗ Hải Yến, với tựa đề mỹ miều: "... Đẹp như là… tình yêu".

Công nhận cặp này đẹp đôi thật, nhưng đọc cái tên bài, mình cười đểu trong bụng "Bỏ nhau giờ chứ gì mà đẹp như là tình yêu". Cái mồm mình độc thật, mấy năm sau thì đôi này bỏ nhau thật. "Đá" nhau xong còn lên báo nói xấu đối phương như những đứa hàng xóm xấu tính một thời phải ở cạnh nhau.

Từ đó về sau dù yêu các em đến mấy không bao giờ mình dám mở mồm thề non hẹn biển nữa, vì tự thấy giả dối và điêu toa. Tất nhiên khi ấy đã qua tuổi trẻ trâu lâu rồi. Các bác ạ, riêng tình yêu thì không nói trước được gì đâu. Cũng như oánh đề, chưa đến giờ quay số thì đừng to mồm kiểu: "Hôm nay kiểu gì cũng về đầu 2, nếu không thì chặt đầu em đi!".

Nhưng mà thôi, tập trung vào chuyện của mình bây giờ kẻo dây cà ra dây muống thì hết đêm chưa kể xong. Mình và bạn gái yêu nhau đã được vài năm. Hồi đầu cũng tưởng đây là mối tình định mệnh của cuộc đời, chúng ta sinh ra là để thuộc về nhau.

Còn nhớ có lần sau khi trải qua sóng gió (lần ấy chán đời, mình suýt bỏ đi xuất khẩu lao động Angola, may quá không đi) nàng nói như tự sự:

- Em ước mong có được tình yêu mà mãi mãi người ta không bao giờ bỏ rơi, xa lánh và hết tình cảm với mình. Nó phải giống như tình yêu của bố mẹ và con cái, anh em trong nhà đối với nhau ấy. Dù có làm sao thì cuối cùng cũng trở về được với nhau…

Thật, nghe xong những lời ấy mà kính nể bạn gái bội phần, nghĩ yên tâm rồi, về sau chỉ có mình bỏ được nàng chứ nàng không bỏ được mình. Sướng tê hết cả rốn.

Nói qua về bạn gái, là dân nơi khác di cư vào đây cùng gia đình (chả biết vì sao bỏ phố lên rừng ở cái nơi khỉ thổi tù như này cho khổ, chắc dính phốt gì đó không tiện hỏi). Là dân kinh doanh chuyên nghiệp nên nói được làm được, mạnh mẽ và cực kì cá tính (nhưng cá tính quá nên đâm ra sau này mình rất oải).

Yêu nhau vài năm thì nhạt dần, đôi khi thấy cả hai cần có nhau như chỉ là thói quen chứ không vì sự thôi thúc của cảm xúc trai gái. Thú thật là mình hay cố tình làm những việc chả ra gì cốt cho nàng chán, chứ nói thẳng toẹt ra: Thôi nhá, anh chán em tận cổ rồi. Giờ thì mình chia tay nhá! Thì có vẻ phũ quá, không làm nổi.

Bạn gái lại mắc bệnh ghen trầm trọng. 5 giờ sáng bạn bè rủ mình đi đá bóng sớm, vì sân ở xa, thì 6 giờ nàng lặng lẽ sang đột xuất (mang sữa tươi và đồ ăn sáng cho mình). Mở cửa phòng không thấy xe và người đâu, bèn hậm hực bỏ về. Trưa mình về phòng thì thấy hộp sữa đè lên mẩu giấy. Trong đó viết: "Anh đi đâu mà cả đêm không về? Đàn ông mà đi qua đêm bừa bãi thì chẳng khác gì gái làm tiền đâu. Thất vọng!".

Bực không tả nổi. Tối qua nhà nàng thanh minh thì nàng bảo:

- Em nhìn kỹ cũng thấy quần dài anh để ở nhà, giày vải đá bóng thì không thấy…. nhưng không hiểu sao em vẫn tức tức.

Bó tay!

Đêm nay là một đêm dài, đầu óc lơ mơ không ngủ được bèn trở dậy ngồi gõ bàn phím lóc cóc. Ngoài trời đang mưa lâm thâm, gió lạnh tê tái, viết những dòng này mà thêm nhớ và "hận" nàng. Bởi cũng trong tiết trời thế này, một ngày cũng cuối năm như hôm nay (chính xác là vào đêm Noel), nàng đã cho tôi biết nỗi đau đớn, nhục nhã, lẫn ê chề của một kẻ bị đá văng ra rìa. Có lẽ đây chính là món nợ khó đòi lớn nhất trong suốt cuộc đời của tôi…

Như đã kể ở phần trước (Ra mắt nhà người yêu), càng về cuối thì mình càng nhạt nhẽo với nàng. Một phần ra trường lông bông không việc làm nên tinh thần chán nản, cảm giác nhiều khi mình như thằng bất tài vô dụng. Đi chơi với nhau nàng toàn tranh trả tiền, không tranh cũng không được vì mình có tiền đâu mà trả.

Nhục nhất là những lần bạn gái rủ vô siêu thị chơi, mình lẽo đẽo theo sau như con cún, nhìn cái gì cũng thèm mua nhưng tay chỉ dám mân mê rồi thả xuống. Nhìn những thằng bên cạnh mua đồ cho bạn gái mà nghẹn cả họng vì tự thấy mình quá rẻ rúng. Và bao giờ cũng thế, kết thúc buổi dạo chay, nàng kéo mình ra chỗ gian bán đồ ăn, mua hai cái xúc xích nướng bé tí trao cho mình một cái. Rồi cả hai vừa đi vừa ăn. Ra đến bậc tam cấp siêu thị là hết cây xúc xích.

Có lẽ cũng vì thế mà hình ảnh của mình xuống cấp thảm hại trong mắt ẻm (nàng không nói ra, nhưng mình là thằng nhạy cảm nên đọc được điều đó). Xót xa lắm nhưng không làm gì được.

Những thứ làm được để tạo ấn tượng hay ho với nàng thì mình đã làm hết từ hồi mới cưa nhau: hát nhạc Trịnh cho nàng nghe, phân tích, bình luận những đoạn ca từ mang tính triết lý cao mà nàng không hiểu, chém gió về lịch sử, địa lý thế giới, trích dẫn danh ngôn của các bậc tiền bối… Nàng chăm chú lắng nghe không sót một lời, xong khen anh hiểu biết thâm hậu, kiểu gì sau này cũng… giàu cho mà xem.

Khi ấy mình cũng hợm lắm, coi đám trai ăn mặc, đi xe sành điệu không ra gì vì chúng chỉ được cái trọc phú. Ông mày đây này, nhìn ông dúm dó bẩn bẩn thế này nhưng chất của nó đấy! (nghĩ lại mà ê mình khủng khiếp).

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm