BÀI GỐC MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

Thử gần chục phát như thế thì toàn gặp Việt mần thịt lợn, Việt cựu chiến binh, Việt giáo viên về hưu,... đến lần thứ n thì bắt đầu hay.

50 Chia sẻ

MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 3: Lòng đã liêu xiêu

Nàng cười suốt, tiếng cười giòn như bánh đa vỡ. Mình thì tâm trí cứ lo lắng...

Ngồi ăn khoai, chuyện trò linh tinh một lúc thì bố Huyền dẫn bà già sang hàng xóm cho bà già xin ít lá gì đó về làm thuốc chữa đường ruột, hình như là lá đuôi khỉ, chả nhớ lắm. Còn lại 2 đứa, Huyền buồn buồn kể cho mình nghe hoàn cảnh gia đình hiện tại. Em ấy nói nhiều, giọng có lúc như sắp khóc, chốt lại là: nhà có thằng em học ngoài Hà Nội dính vào lô đề, bóng bánh.

Cách đây vài tháng bị chủ nợ thúc ép, nhà phải vay mượn, cầm cố số đỏ lấy tiền gửi ra, không thì mất xác. Mẹ nàng lại đang điều trị bệnh, tốn kém mà cũng chưa biết kết quả ra sao. Bản thân nàng thực ra đã tốt nghiệp Cao đẳng kinh tế, xin làm hợp đồng mấy nơi nhưng chưa đâu vào đâu. Nói chung nghe mà ái ngại thay cho nhà nàng.

Mình gật gù chả biết nên nói gì. Có lúc nàng rơm rớm nước mắt, giọng đầy xúc động làm mình chỉ muốn dang tay ôm trọn vào lòng (cơ mà không dám mới nhục).

Sau khi nghe Huyền kể lể hoàn cảnh gia đình và chén đẫy một bụng khoai (thề là trong đời chưa khi nào thấy món ăn vặt nào ngon tuyệt như thế), mình cũng đáp lễ bằng chuyện riêng tư của bản thân cho phải đạo.

Thật ra cũng chả oai iếc gì dù mang tiếng là nhà có tiền cho vay, thậm chí nhiều khi không dám ngửa mặt nhìn chúng bạn cùng lứa vì tự thấy kém tắm. Tốt nghiệp cấp 3 thi Kiến trúc và Xây dựng, trượt chỏng cẳng, may vớt vát nguyện vọng 2, học tạm cái trường mà khi đọc tên 100 người thì 99 đứa không biết nó mọc ở đâu ra cái trường ấy.

Lận đận mãi cuối cùng cũng vác được cái mạng ghẻ với tấm bằng lởm về quê, trong xóm hỏi mi tốt nghiệp trường gì vậy, trả lời với thái độ vờ vịt khiêm tốn: À chuyên ngành kỹ thuật. Kỹ thuật gì? Hỏi lắm thế, kỹ thuật đóng gạch, được chưa ông ngoại?

Giờ thì nhờ ông chú họ xin được chân quản lý vật tư cho một cơ quan cấp phòng dưới huyện, lương hợp đồng 800 ngàn, đủ 1 chầu karaoke và vài lần đổ xăng. Ăn sáng, cà phê và card điện thoại thì có Liên Xô lo. Liên Xô là bà già. Hết.

Nàng vừa nghe vừa tủm tỉm cười.

- Thế thế... tiền đâu mà mua quà với rủ bạn gái uống nước?

- Bạn gái bao ngược lại anh thì có. Mà cũng sắp tèo rồi, chả lo.

- Tèo là gì anh?

- Là... là... gút bai mai lớp í.

- Trời, chuyện nghiêm túc thế mà anh cũng đùa được. Sao lại sắp chia tay anh? Chị ấy không hiểu anh à?

- Hiểu, quá hiểu mới chia tay em ui.

- Là sao? Em không hiểu.

- Uhm, nói thì dài dòng, nhưng chốt lại là vậy em: bạn ấy chỉ hiểu những nhu cầu cơ bản hàng ngày của anh. Ví dụ khi anh ho 3 tiếng liên tục thì biết anh đêm qua hút trên 8 điếu thuốc, anh gãi đầu thì bạn í biết 7 ngày rồi anh chưa gội đầu, sáng sớm thấy mặt anh nhăn nhó là biết anh xin tiền ăn phở bò nhưng mẹ chỉ cho tiền ăn mỳ tôm…

Nàng che miệng cười, rồi bảo:

- Quan tâm anh thế còn gì nữa, hi hi! Rồi sao nữa anh?

- Thôi, nói thế để em biết: Hiểu nhau không có nghĩa là sẽ yêu được nhau dài lâu. Trong tình yêu có những thứ không thể gọi thành lời, đó là sự đồng điệu cảm xúc, ước mơ, vân vân và vân vân...

- Dạ, em hiểu!

Tán phét một lúc khô hết cả họng. Nàng cười suốt, tiếng cười giòn như bánh đa vỡ. Mình thì tâm trí cứ lo lắng không biết lúc nãy bà già đã nói gì quá đáng với bố nàng chưa? Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy, một lời nói ra cỗ xe tứ mã đuổi không lại được. Vừa tội người ta mà mình lại đâm ra khó xử.

Cà kê chút nữa thì bộ đôi quân địch kéo quân ta về. Bà già đi thẳng vào bếp, trên tay ve vẩy chùm lá đuôi khỉ gì đó.

- Thôi chuẩn bị mà về con! Gớm, lợi dụng chủ vắng nhà, anh chị ngồi tán chắc được nhiều chưa?

Huyền đỏ cả mặt, lúng búng thanh minh:

- Anh đang kêu sốt ruột đó dì, kêu với con là đợi sưng cả chân rồi. Mà lá gì đó dì?

- Lá đuôi khỉ, cái này chữa đường ruột tốt phải biết đấy, tìm mãi mới có.

Mình làm bộ khó chịu vì phải chờ lâu, gắt um lên (sướng lắm nhưng còn làm trò):

- Khiếp, không nhanh con cho mẹ về một mình, đợi dài cả cổ. Ở nhà còn bao nhiêu việc quan trọng…

Bà già nguýt rõ dài:

- Anh thì có việc gì mà quan trọng? Về bắn thuốc lào đỡ thèm thì có, ầy thì về…

Mình tím mặt vì ngượng. Thật với các bác, món ấy là khoái khẩu rồi. Ăn xong làm ấm nước, chiêu một ngụm rồi vê vê bắn một phát sướng nhức hết cả xương. Cơ mà gái nó ghét, vì hôi.

Em Huyền lau chau bồi thêm:

- Ái chà chà, biết rồi nha, thanh niên sáng ngời như này mà... hút thuốc lào à, lêu lêu.

- Không phải đâu, mẹ anh trêu linh tinh đó, mẹ này.

- Ừ, anh nó chỉ bắn ké thôi, mồm hôi rình nên gái nó bỏ đấy.

Bó tay bà già mình.

Loăng quăng một tí rồi cũng chào về. Ra đến cổng nghe bà già nói với bố nàng.

- Thế anh nha, nửa tháng một thằng này xuống lấy. Có gì anh gọi điện cho em, cuối năm em bận lắm, với cả cũng bí nữa, anh thu xếp giúp nha.

Ông già nàng cúi dầu dạ dạ trông rõ khổ. Nàng không ra tiễn, cũng chẳng nói gì, vẻ mặt buồn buồn. Thú thật, lúc ấy mình chỉ muốn có ngay trong tay 25 triệu đưa luôn cho bà già rồi bảo: "Thôi không cần đòi nợ nữa, có đủ đây rồi".

Hai mẹ con sang sông, nước chảy lơ thơ, bến đò chiều vắng ngắt không bóng người. Buồn tê tái…

Trên đường về bà già kể vắn tắt vụ thương thuyết lúc chiều: ông ấy vừa phải gom tiền chuộc mạng thằng con lô đề, vừa lo viện phí điều trị cho vợ nên hiện tại chưa chết đói là may. Số tiền 25 triệu kia trước mắt sẽ xé lẻ trả làm nhiều lần, cứ nửa tháng một sẽ trả mỗi lần 2 triệu nhưng lần gần đây nhất sẽ phải trả đủ 5 triệu trước đã vì cuối năm cần tiền mua sắm.

Mình hỏi dò:

- Nếu ông ấy không trả đúng hẹn thì sao?

Bà già bảo khi ấy sẽ nhờ đến pháp luật, nhưng chắc không có chuyện ấy đâu, lão này hiền khô mà, chẳng qua túng quá thôi…

Buổi tối. Cơm nước xong hết đi ra rồi đi vào. Bà già trêu.

- Thích con bé ấy rồi cũng nên, trông có vẻ bồn chồn nhỉ!

Mình được thể thả câu:

- À à... con bé nhìn sao? Được không hả?

- Đẹp gái, nhưng con gái mà má đỏ, mắt ướt rượt như thế là hồng nhan đó!

Mình láu táu bảo vệ:

- Mẹ thì nhìn ai cũng hồng nhan. Con thấy nó được mà, hiền với cả ăn nói chuẩn đó.

- Thì nó hiền, có anh đến chơi không ngoan cũng cố mà ngoan. Mi vẫn dại gái lắm, kém! Mà chuyện mi với con Hạnh sao rồi?

Hạnh là tên em gấu của mình. Dạo này đang có biến, nguy cơ tèo hẳn là rất cao (chuyện này sẽ kể sau).

- Không trăng với sao gì cả. Mẹ đi mà hỏi nó ấy, từ giờ đừng bao giờ nhắc tên Hạnh trước mặt con nữa!

Bà già tròn mắt ngơ ngác, không ngờ thằng con tự nhiên lại tỏ thái độ khùng khùng khi nói tới người yêu của nó như thế. Cái đứa mà tưởng như có thể sắp làm đám cưới đến nơi với mình.

- Ừ thì kệ anh, anh muốn làm gì thì làm. Đừng để ông bà bên ấy nghĩ không hay về nhà mình là được.

Mình bực bội vơ lấy cái điếu cày, xách thêm ấm trà lừng khừng bỏ ra ngoài sân. Hôm nay trăng suông, trời mờ mờ ảo ảo, khung cảnh rất hợp với những thằng đang chán đời. Vê mẩu thuốc cho vào nõ, bật diêm làm một hơi rồi ngửa cổ nhả khói. Ôi, tình là tình phù du như khói thuốc lào. Khi ta không phụ người thì người phụ ta, rồi ta lại phụ một đứa khác… cái vòng luẩn quẩn kia bao giờ dừng lại đây?

Đang lẩn thẩn thì điện thoại báo tin nhắn. Đừng có tin thông báo khuyến mại 50 phần trăm giá trị nạp thẻ cho mỗi thẻ cào, áp dụng cho tất cả các mệnh giá nhá!

"Chiều nay về có bị ướt mưa không anh?"

Mở to mắt nhìn lại tên người gửi, úi là Huyền. Hôn điện thoại cái, rồi lập cập rót chén trà nhấp ngụm cho bình tĩnh.

"Em à, anh có mang theo áo mưa mà. Lạnh không em?"

Loay hoay bấm gửi xong ngồi chờ.

Hết một chén trà.

Chén thứ hai.

Bắn phát điếu cày cho đỡ phập phồng.

Lại chén trà thứ ba.

Mãi không thấy tin reply mà nóng hết cả người. Ngồi than thở ai nói "đợi chờ là hạnh phúc", cái trò này đau tim chứ hạnh phúc nỗi gì. Vừa than xong thì nhận ngay tin nhắn về.

"Mi nhắn linh tinh gì thế Hoàng? Thần kinh à?"

Phì cười, hóa ra lúc nãy mình hấp tấp gửi nhầm vào số ông chú út, vì ông ấy tên Hùng, nằm cạnh tên Huyền, run quá bấm gửi mà không kiểm tra lại. Chết nhục mất thôi!

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm