BÀI GỐC MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

Thử gần chục phát như thế thì toàn gặp Việt mần thịt lợn, Việt cựu chiến binh, Việt giáo viên về hưu,... đến lần thứ n thì bắt đầu hay.

50 Chia sẻ

Món nợ khó đòi – Chương 21: Đêm trắng

Có thể gọi đó là một cái ôm cũng được. Nàng để yên không phản ứng trong khoảng 4 giây.

Đứng bàn tán một lúc về bệnh tình con la già thì bố Huyền ra bảo thôi kệ đó, vào nhà uống nước, ngồi bếp cho ấm cái đã, nước chè xanh mới nấu.

Xuống nhà dưới. Mùi rượu đang nấu trên bếp tỏa hương thơm nhức hết cả mũi. Hê, hay của nó rồi đây! Giời lạnh như này mà ngồi bên đống lửa phừng phừng, uống rượu nóng, có cái gì gặm gặm đưa men nữa thì đúng là chạm đến chốn tiên cảnh phiêu diêu.

- Hơ, chú mà cũng biết nấu rượu à? Cầu thủ đa năng nhỉ!

Ngọc bảo, đại ca chưa biết em rồi. Em cái gì cũng giỏi chỉ mỗi tán gái là ngu lâu khó đào tạo. Món này có khi phải nhờ đại ca chỉ giáo thêm mới được! Đang định dẩu môi nở sẵn nụ cười cầu tài, chợt mình co vòi lại vì đoán non đoán già vớ vẩn tên này đang xỏ mình? Có khi nào chị em nhà nó tâm sự đêm khuya chuyện của mình cho nhau nghe không nhể?

- À, lý thuyết thì anh nhiều lắm, nhà trồng được mà. Nhưng dao sắc không gọt được chuôi chú ơi!

Câu này nói cho Huyền nghe là chủ yếu, nhưng quay lưng lại chả thấy nàng đâu nữa (chả mấy khi phát được ra được một câu giàu hàm lượng dinh dưỡng, thế mà đài địch không bắt được sóng mới phí rượu).

Ngồi một lát thì Huyền đi vào.

- Ngọc coi có cái quần ngố nào không đưa cho anh Hoàng mặc tạm, quần anh bẩn hết rồi này!

Ngó lại quả quần đang mặc mới biết hóa ra phía sau toàn vết bùn bắn. Nàng tinh tế thật.

Ngọc đưa cho mình thử cái quần của nó nhưng chật bụng, đành phải mặc tạm quần bố nàng. Lần này thì hơi rộng, chỗ eo có thể đút nguyên bắp ngô vào. Thôi kệ, thi thoảng nó tụt xuống quá thì kéo lên cũng được. Huyền mang thêm cái áo bộ đội đã cũ (chắc cũng của papa luôn) bảo mình thay áo sơ mi cho thoải mái. Đóng bộ xong ngó lại mình. Ừm, trông chất lừ. Chỉ cần xỏ thêm đôi ủng, vai vác quả rìu bổ củi nữa là thành lâm tặc.

Đang mải ngắm nghía thì Huyền rón rén lại gần, ngó nghiêng một lúc, bất chợt nàng ôm bụng cười ngặt nghẽo. Cười như ma làm. Nước mắt nước mũi chảy cả ra. Mình lúc ấy ớ cả người, đứng ngây ngô như thằng ngố không hiểu chuyện gì.

Huyền thì vẫn ôm bụng cười nghiêng ngả, bước chân nàng xiêu vẹo vì cười. Thấy nàng đứng không vững mình giữ hai tay vào vai nàng. Liếc thấy Ngọc không ở đấy nữa, không gian có vẻ vắng vẻ, tiện thể kéo nàng lại gần hơn. Nàng đấm nhẹ vào vai mình. Công suất cười giảm 160 đề xy ben xuống còn 16,99 đề xy ben trong 2 nốt nhạc…

Có thể gọi đó là một cái ôm cũng được. Nàng để yên không phản ứng trong khoảng 4 giây. 4 giây không đủ để âm ỉ sướng ngay lúc đó vì hồi hộp, căng thẳng, lo sợ mơ hồ. Sợ nàng vùng vằng xô ra, sợ bố nàng trông thấy (thằng Ngọc thì kệ nó) và sợ nhất là sau đó sẽ chẳng còn có cơ hội để… ôm lại lần nữa (vì nàng sẽ canh chừng mà cảnh giác hơn).

Rồi nàng cũng giẫy giẫy và véo nhẹ ngang hông mình:

- Định lợi dụng nha…

- Không, người ta giữ lại kẻo ngã thôi. Nhưng sao lại cười anh? (Giả bộ tỉnh bơ cho cả hai đỡ ngại) 

- Hiii, anh mặc bộ này nhìn… giống ai á… (lại cười)… không giống anh gì cả…

Vừa lúc đó Ngọc lò dò bước vào (thằng này trông thế nhưng tinh tế).

- Hê hê, nhìn như bộ đội làng nhỉ!

Bố Huyền nghe ồn ào cũng chạy xuống. Ngó ngó một lúc, bảo:

- Coi chừng nồi rượu nha, cho thêm củi vào đi Huyền!

Nàng hơi đỏ mặt, vội vàng cúi xuống chụm thêm củi. Mình hỏi vu vơ:

- Rượu nếp à? Ngọc bảo nếp, nấu cho đám cưới xóm bên. Thôi chị Huyền sửa soạn đi ngủ đi, để bọn em trông cho (nghe từ "bọn em" mà thích thế không biết). 

Quay sang mình, cậu chàng hạ giọng:

- Kiếm cái gì uống đại ca nhỉ. Đêm nay em xếp gạch, lót lá chuối hóng chuyện đại ca đó!

- Uống gì cũng được chú em, kiếm củ lạc lai rai là ngon rồi… 

- Không, để lát em ra làm con gà anh em nấu cháo ăn chơi.

- Gà qué chi cho nghiêm trọng chú… 

- Anh yên tâm, con gà này cũng ngẩn ngẩn, rù rù rồi. Chắc sắp toi.

Mình phì cười. Đúng là không cười nổi với lý lẽ kiểu của thằng thèm thịt chó…

Đang đàm đạo với Ngọc thì Huyền dúi vào tay cái bàn chải đã sẵn kem. Ớ, anh có bao giờ oánh răng giờ này đâu mà mang cho anh?

– Anh không thấy mặn mặn chi à? - (cười) Nàng nhíu cái mũi lên trông đáng yêu tệ.

Nàng nhắc mới chợt nhớ lúc nãy ít nhất trong miệng mình có vài chục cc máu, giờ chắc đông thành huyết khô rồi cũng nên. Thảo nào thấy chát chát, tanh tanh.

Huyền dẫn ra giếng rồi múc nước cho mình. Nước giếng khơi âm ấm. Không gian thanh vắng, phảng phất mùi hoa bưởi trái mùa…

- Tay sao rồi? 

- Em băng lại rồi mà. 

- Lúc nãy đi bộ mỏi chân không? 

- Nhằm nhò gì, em còn đi cắt cỏ tận bên kia sông nữa kìa. 

- Nhưng đi buổi tối sợ hơn… 

- Hiii, nghe anh kể chuyện buồn cười quá, quên hết cả sợ. 

- Anh kể chuyện gì nhỉ? Không nhớ nữa. 

- Gì mà nhanh quên vậy trời, cứ nhớ tới là em lại chết cười với anh thôi… hiii.

À nhớ rồi. Lúc trên đường về, để giết thời gian mình kể chuyện ngày xưa hồi lớp 3 anh học văn được lắm. Nàng hỏi giỏi cỡ nào? Mình kể, cô giáo ra đề bài: "Em hãy tả người ông của em", anh viết dài lắm quên không nhớ hết, chỉ nhớ đoạn này: "Nhà em có nuôi một ông già, tên ông là ông nội. Mỗi sáng sớm, ông đi ra sân ngáp 3 cái rồi lại đi vào trùm chăn ngủ tiếp…".

Rồi tả cô giáo em: "Cô giáo của em có đôi mắt hơi lồi một tí vì cô luôn phải thức đêm soạn giáo án cho chúng em. Ngón tay cô sần sùi vì phải cầm phấn viết bảng...". Huyền nghe xong không bước nổi nữa, vì buồn cười, miệng luôn hỏi: "Thật á, thật á? Hay anh bịa?". Mình phải thề nàng mới tin.

- Thế đêm nay anh định thức với thằng Ngọc ạ? Thôi ngủ đi, thức đêm không tốt đâu. 

- Ừ, vì có lên giường chắc gì đã ngủ nổi ? 

- Gì mà khó ngủ? Lạ giường ạ? 

- (thở dài phát cho ra dáng tâm trạng)… Không biết… (nhẽ lại huỵch toẹt ra "Vì ghét đứa nào lúc nãy gỡ tay ông ra, ông thù vặt không ngủ được).

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm