BÀI GỐC MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

Thử gần chục phát như thế thì toàn gặp Việt mần thịt lợn, Việt cựu chiến binh, Việt giáo viên về hưu,... đến lần thứ n thì bắt đầu hay.

50 Chia sẻ

Món nợ khó đòi - Chương 20: Cái xe làm tội khổ chủ

Cả hai dò dẫm đi trong bóng trăng lờ mờ. Mãi rồi cũng tới nhà nàng. Chân mình rã rời, bước đi mà như vắt sổ.

Vẫn là tiếng "dạ" nhẹ bẫng như không, nhưng nghe mà tan nát cõi lòng. Mình vẫn chờ nàng nấn ná thêm chút, dùng dằng và lấp lửng hơn chút. Để còn hy vọng vào một cuộc lội ngược dòng ngoạn mục vào phút bù giờ thứ 90. Nhưng không. Tiếng dạ của nàng nghiêm trang và lạnh lùng như tiếng còi kết liễu trận đấu của trọng tài đầu trọc Pierluigi Collina. Thế là hết. Buồn thối ruột.

Ừ về thôi. Mình không được phép để nàng thấy bất cứ biểu hiện gì của sự níu kéo hay phụ thuộc (lại nhớ hồi xưa yêu một em đang ôn thi đại học. Đi chơi biển về mình mang cho nàng túi mực khô làm quà tặng rồi tranh thủ thổ lộ. Nàng nguây nguẩy chối từ tình cảm, mình chạy bộ theo sau cái xe đạp Eska của nàng, vừa chạy vừa cài túi mực vào gác-ba-ga.

Thế rồi nàng đạp xe mất hút như mẹ hàng lươn, mất luôn cả túi mực khô thơm phức. Về phòng trọ với cặp mắt đỏ hoe, mấy gã ở cùng chửi: "Biết thế để túi mực ở nhà cho bọn tao uống rượu".)

- Lên xe đi em. 

- Dạ… 

- Lạnh không? 

- Hơi hơi.

Lên xe. Nàng ngồi không quá xa nhưng cũng không quá gần, hai tay vòng trước ngực như thủ thế. Con Vespa khục khặc mãi mới è è nổ được máy. Đường nông thôn tương đối xấu, thi thoảng liệng xuống ổ gà nàng lại kêu ré lên (nghĩ bụng cho "mày" chết, ai bảo không yêu ông, hehe)…

Lúc còn cách nhà nàng chừng cây rưỡi, vừa giảm ga tránh vũng bùn trước mặt bỗng nghe khục khục mấy phát, xe giật thêm vài mét thì lịm hẳn. 

Thôi chết rồi, hay hết xăng? Xuống xe, lắc lắc vẫn nghe tiếng xăng óc ách trong bình. Trời thì lờ mờ không rõ mặt người, bốn bề ruộng ngô bao quanh, phen này thì vỡ thớt rồi. Vừa hoảng, vừa ngượng với nàng.

- Bị sao anh?

- Không biết nữa.

- Giờ làm sao hả?

- Để anh đạp phát coi sao, nếu không nổ thì... dắt bộ về.

Cắm mặt gò lưng đạp liên tục chục phát, con la già vẫn trơ ra. Lôi điện thoại ra soi soi, định rút bugi ra lau chùi xem có bị ám khói không, nhưng rờ rẫm mãi không biết bugi con xe này nằm chỗ nào cả. Nàng nản quá lót giày ngồi bệt bên vệ cỏ chờ.

Sau hơn 20 phút đạp cần khởi động toát hết cả mồ hôi vẫn không được, bèn muối mặt bảo nàng đẩy bộ… Vừa cong mông đẩy vừa cố bịa chuyện cười cho đỡ nặng nề. Đi được một quãng, chợt nghĩ sao mình ngu thế, sao không gọi điện hỏi ông chú cách xử lý?

- Chú ạ… tình hình là xe nó… chết máy rồi. Giờ làm sao hả chú? 

- Tau nói rồi mà… Thế giờ mi mở cốp ra nha… ừ tháo hẳn ra… rồi kiểm tra lại 2 cái dây điện màu vàng coi có lỏng không…bla bla…

Bật con điện thoại ghẻ lên soi soi, à cốp là cái của nợ này đây. Nhưng loay hoay dùng tay đẩy, lắc rồi giật mãi mà không ra nổi, bèn bảo Huyền bẻ hộ anh cành cây nhỏ nhỏ để anh… bẩy cho nó phát.

Đang mải thao tác tiếp thì bỗng nghe Huyền á lên một tiếng. Bỏ đấy chạy sang bên kia đường xem sao thì thấy nàng đang ôm lấy ngón tay, mặt nhăn nhó.

- Gì thế em? Gì thế?

- Em... bẻ cành tre... đứt tay rồi...

Ngó kỹ mới phát hoảng, máu trên ngón tay trở nàng tứa ra thành dòng. Một vết cắt sắc lẻm đến nỗi không nhìn rõ. Huyền rên khe khẽ (chắc sợ hơn là đau). Lúng túng mất mấy giây, cuối cùng mình cởi vội áo sơ mi mặc ngoài, lột cái áo ba lỗ mỏng tang bên trong ra.

- Anh làm gì thế? 

- Băng tạm lại khỏi máu ra. 

- Ui ui… không cần đâu… phí cái áo anh ạ…

Nàng chưa kịp cản thì mình đã băng xong rồi. Nhưng không hiểu sao để yên một lúc máu tươi vẫn rỉ ra, thấm ướt nửa cái áo mới băng xong. Mình bảo nàng giơ tay cao lên quá đầu xem sao. Vẫn chảy. Không biết nghĩ sao, mình mở cái áo ra rồi túm lấy ngón tay đang rỉ máu của nàng đút tọt vào miệng rồi ngậm chặt lại. Huyền ú ớ nói câu gì đó, trân trân nhìn mình sửng sốt.

Đó là khoảnh khắc không thể nào quên (sau này nàng cứ nhắc mãi). Mình lúc ấy thật sự cũng không hiểu vì sao lại hành động như thế nữa. Nó như một phản xạ vô thức trong khi hoảng loạn chăng?

Cuối cùng tay nàng cũng ngừng chảy máu. Mình tìm vội lá cây bên đường đắp tạm (chả biết cái lá khỉ gì, chỉ thấy mềm mềm), tiện thể vứt cái áo loang lổ máu kia luôn.

- Đừng! Đưa áo đấy cho em - Huyền giật lại.

- Bỏ đi, giặt cũng không hết đâu em. 

- Không, đưa em…

Nàng giữ lại cái áo (không hiểu để làm gì? Hay nhà nàng thiếu giẻ lau bàn?).

Cả hai dò dẫm đi trong bóng trăng lờ mờ. Mãi rồi cũng tới nhà nàng. Chân mình rã rời, bước đi mà như vắt sổ. Đôi giày bê bết bùn đất. Rã rời…

Nghe tiếng chân, Ngọc (em trai nàng) chạy ra. Sau một hồi hỏi han, ngó nghiêng, nó kết luận:

- Cứ kệ nó đó, đêm nay anh cứ ngủ lại đây mai tính sau anh ạ! 

Mình nghe câu đó mà như bắt được vàng. Giả vờ hỏi lại:

- Chú nói gì hả? 

Nó hồn nhiên.

- Em nói là anh cứ ngủ đây mai về…

Mình len lén liếc sang nàng (không ngờ nàng cũng đang kín đáo nhìn mình). Gãi gãi tai làm như khó xử, mình bảo.

- Xe với cộ dở ẹc… Thì… thì cũng phải vậy chứ biết làm sao bây giờ.

Đêm nay sẽ là một đêm rất dài đây…

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm