BÀI GỐC MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

MÓN NỢ KHÓ ĐÒI - Chương 1: Truy tìm con nợ

Thử gần chục phát như thế thì toàn gặp Việt mần thịt lợn, Việt cựu chiến binh, Việt giáo viên về hưu,... đến lần thứ n thì bắt đầu hay.

50 Chia sẻ

Món nợ khó đòi - Chương 19: Phát súng đầu tiên

Trong khoảnh khắc rối như canh hẹ, không kìm nén được cảm xúc, mình choàng tay qua vai nàng.

Chạy xe tà tà một lúc, ngó thấy con đường phía trước mặt có lối rẽ lên đồi cây, mình phi xe bừa lên.

Cả hai ngồi xuống vệ cỏ ngay bên cạnh cái biển tuyên truyền – hình như của mấy anh kiểm lâm: "HÃY CHO RỪNG MỘT CƠ HỘI".

5 phút trôi qua trong im lặng.

10 phút... Vẫn không đứa nào chịu mở lời trước.

Nàng bứt cọng cỏ vân vê. Mình bẻ một cành cây dại rồi đưa lên mũi ngửi. Tiếng dế kêu rinh rích điếc hết cả tai.

- Mẹ Huyền đỡ nhiều chưa? - Cuối cùng mình cũng phá tan bầu không khí lạnh lẽo.

- Dạ, cũng đỡ phần nào rồi! - Nàng lí nhí.

- Uhm… thế là… tốt rồi… (Chán, không tìm nổi câu gì cho có hàm lượng dinh dưỡng hơn, nhục thật).

Lại tiếp tục đốt mất vài phút bóng chết.

Bỗng điện thoại trong túi quần rung rung 2 nhịp.

"Anh à, em thủy đây, giúp em tí việc được không?"

Giời ơi, sao hôm nay Thủy lại lại nhã hứng nhờ vả anh thế này?

"Thủy à, gì vậy em?"

"Nhờ anh mua giúp Thủy cái card Viettel 50 ngàn, mai Thủy qua gửi lại".

"Thủy cái gì, biến đi".

Đang căng thẳng, có cái tin này đến cũng vui phết.

- Anh nè, hồi trước anh ở Hà Nội mấy năm? - Huyền quay sang hỏi.

À, đài địch bắt đầu phát sóng rồi.

- Đi học 4 năm, lang thang thêm 3 năm nữa là 7 năm.

- Có tất cả bao nhiêu cô đi qua đời anh rồi?

Câu này hiểm thật. Trả lời thật thì tày đình quá. Khai giảm đi lỡ lộ ra mất tin.

- Để anh nghĩ cái đã…

Nàng phá lên cười.

- Bộ yêu nhiều người quá giờ không nhớ nổi hay sao mà phải… nghĩ cái đã?

Mình lắc đầu, nói với vẻ trầm ngâm.

- Không, anh đang đắn đo xem có nên kể hết với em không? Dù sao quá khứ cũng đã ở sau lưng. Người ta có thể còn nhớ về nó, nhưng không thể đánh thức nó tỉnh dậy để sống cùng được.

- Thì anh cứ kể đi. Em muốn nghe.

Để nàng truy vấn mãi e rằng sẽ đánh mất thế chủ động. Trong bất kỳ cuộc đối thoại nào, nếu không muốn kẻ khác đào hố chôn mình thì tốt nhất nên giành thế chủ động.

- Uhm, anh sẽ kể.

Mạnh mồm thế thôi, nhưng lúc đó cũng không biết nên bắt đầu từ đâu và nên kể những gì (vì không biết con chim lợn Trung kia đã bơm đểu với nàng những vụ gì của mình để mà né hạ).

Bắt đầu kể về mối tình dang dở với người yêu cũ (bằng ngữ điệu bình thản nhất có thể). Trong lúc kể, không bình phẩm hay đổ lỗi cho ai, chỉ tường thuật với thái độ khách quan. Huyền chăm chú nghe như cô giáo nghe học trò trả bài cũ.

- Thế thôi, đó là mối tình sâu đậm nhất cho đến lúc này của anh. Ngoài ra anh cũng có những - thứ - tương - tự - tình - yêu (cố tình nhấn giọng) với vài người khác. Nhưng anh sẽ không nhắc tới những chuyện đó vì nó không để lại ấn tượng nào đặc biệt.

- Giờ anh có còn thấy yêu chị ấy nữa không? Anh có thấy tiếc không ạ?

- Không quên, nhưng cũng không nhớ. Chỉ khi nào buộc phải nhắc lại thì anh sẽ cố lục trong đầu hình ảnh của họ…

- Nhưng anh Trung (á à con chim nhợn) còn kể nhiều hơn nữa. Thế cái chị Ly (tên thật của Ốc) thì sao ạ?

Giật bắn mình khi nàng nhắc tới Ốc. Thằng Trung này anh sẽ tính sổ với mày sau… 

- Ly hả? Anh đã nói rồi, những mối quan hệ gần giống tình yêu anh sẽ không nhắc tới nữa. Anh không muốn giấu em điều gì, nhưng em cân nhắc lại xem, nếu những điều anh kể không mang lại cảm xúc tích cực hơn cho mình thì có nên tìm hiểu thêm nữa không?

- Em hiểu ý anh. Nhưng… nhưng mà… thôi em không nói nữa…

Lấp lửng kiểu này khó chịu thật. Khác gì bảo: "Thôi nhé, tôi biết tỏng cả rồi, ông lừa ai kệ ông nhưng đừng có chạm đến tôi là được".

Lúc đó thấy bất lực. Ngồi ngắm sao, ngắm trăng chán chê. Nàng vẫn ngồi khoanh tay bó gối, cái eo thon thon mềm mại, chỉ muốn vòng tay ôm phát đỡ ghiền. Thở dài lần thứ 12, một trai một gái, đêm hôm trăng thanh, gió tương đối mát, thiên thời, địa lợi - thế mà nhân không hòa cho mới ức chế!

Ngồi đăm chiêu thêm một lúc, thấy bụng dưới nặng nề tức thở quá bèn đứng dậy đi tìm chỗ… giải xui (vừa đi vừa nghĩ mà phục Romeo, nó đứng dưới ban công tán phét suốt đêm với Juliet mà không một lần xin phép đi "lái", thận nó tốt thật).

Xong việc quay lại, lúc này tâm hồn đã sảng khoái hơn bội phần. Ngồi sát nàng hơn.

- Lạnh quá! - Co vai lại làm động tác rùng mình (hy vọng nàng sẽ hỏi: "Có cần ôm em cho ấm hông")

- Lạnh à? Thế thì về nhé! (Nghe mà tái tê cõi lòng).

- Uhm, ngồi thêm tí cho… ấm rồi về.

Lại thở dài (lần thứ 13). Dư luận quả là có sức tàn phá khủng khiếp. Tất cả đang diễn biến hết sức sáng sủa, tưởng như chỉ cần nói anh yêu em nữa là không còn gì để nói thêm. Đùng một cái thái độ nàng quay ngoắt 180 độ. Lừng khừng, lấp lửng và mất niềm tin.

Trong khoảnh khắc rối như canh hẹ, không kìm nén được cảm xúc, mình choàng tay qua vai nàng rồi để yên. Tim run bắn. Chưa kịp mừng thì cái tay mình đã bị gỡ ra.

- Anh làm thế với mấy người rồi?

Chết nhục. Lần này để chữa thẹn, mình ra sức thanh minh, giải thích bla bla… 

Nàng cười, nụ cười lạnh tanh. Không tin là không tin. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời lắm anh Hoàng à. Quá khứ phức tạp của anh không thể bảo đảm cho em được, em đã một lần tổn thương rồi nên không muốn chuốc thêm nỗi đau nào nữa hết… 

- Thôi được, những gì anh nói cũng đủ rồi. Mình về nha em! 

- Dạ.

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm