Mẹ kế

MẸ KẾ - Phần 4: Sét đánh giữa trời quang

Rating

5/5

Lượt xem

Trà vùi đầu ăn cơm, từng hạt từng hạt vừa thơm lại vừa cay đắng. Tiếng nhai thức ăn càng tô đậm không khí yên tĩnh đang bao trùm bốn phía. Trà cúi đầu bất ngờ cất tiếng: "Có biết tại sao mẹ tôi không còn không?" 

Tim Thanh rung lên một nhịp. Trà đặt bát cơm xuống, đứng dậy nhìn Thanh, đôi mắt như lòng biển sâu thẳm, ẩn dấu những nỗi niềm khó đoán được. Cô giơ tay chỉ về phía phòng của người cha đã mất, sắc mặt bình tĩnh tựa như chuyện cô đang nhắc tới chẳng liên quan gì đến mình: "Mẹ tôi chết vì uống thuốc sâu tự tử, ngay trên giường. Tôi không muốn dì sẽ giống như mẹ tôi, nên muốn đuổi dì đi càng sớm càng tốt, nhưng bố tôi giờ chết rồi, tôi cũng chẳng quản nữa, dì muốn ở lại thì tùy". 

Trà kéo em trai trở về phòng, cánh cửa "két" một tiếng rồi đóng lại. Thanh thần người ra, nhìn chằm chằm căn phòng trống trơn kia, một lúc lâu sau mới bắt đầu thu dọn bát đũa. 

 Gia đình mất đi nguồn thu nhập chính, trưởng thôn đem người tới hỏi thăm tình hình, giúp Trà có cơ hội được đi học miễn phí tại một trường trung học cơ sở ở xã. 

Trà đi học, quần áo, sách vở đều được cấp mới. Trên đường đi học về, Trà nghe được mấy người dân trong thôn thì thầm to nhỏ dưới gốc cây, họ nói Thanh khi không lại phải rước hai cục nợ vào người. 

Từ nhỏ đến lớn Trà đã nghe vô số lời đồn thổi nhưng chưa từng một lần để tâm. Cô ngâm nga khúc ca trở về nhà, vốn định nói với người mẹ kế kia, rằng Trần Hương Trà cô toàn hoàn không cần mẹ kế cũng có thể nuôi lớn em trai của mình. 

Thế nhưng vừa bước vào cửa, cô liền nhìn thấy một đàn gà con đang chiếp chiếp kêu vang và một chiếc xe ba bánh đã cũ mèm. Thanh đang cầm giẻ lau, cẩn thận lau sạch đi những vết bẩn bám trên thân xe. 

Thanh bắt đầu những tháng ngày làm lụng cần cù. Từ nuôi gà vịt lấy trứng đến việc dậy sớm mỗi sáng hấp bánh bao, nhào bột mì. Trời chưa sáng cô đã đạp xe ba bánh chở đầy đồ lên phố chợ bán. Tay nghề của cô vô cùng điêu luyện, có thể làm ra đủ kiểu bánh bao, bánh bao nhân thịt, bánh bao nhân ngô, đều vô cùng thu hút người trong thành phố. 

Nhà chỉ có Trà viết chữ đẹp thế nên cô bị Thanh hết rắn lại mềm, nài nỉ đặt đủ các thể loại tên, còn làm một cái biển hiệu treo trên xe ba bánh. 

Thanh đạp xe 3 bánh 4 năm trời, cuối cùng cũng nuôi Trà học xong cấp 2. Suốt 4 năm, Trà luôn gọi thẳng tên của Thanh, trước sau vẫn chưa từng gọi cô một tiếng "Mẹ". 

Ở quê không có trường cấp 3, muốn tiếp tục học tiếp chỉ có thể lên thị trấn. Để giúp Trà tiết kiệm tiền cơm, mỗi giờ chuẩn bị tan học, Thanh đạp chiếc xe chở hàng ăn nhỏ của mình đến trước cửa trường cấp 3 của Trà. 

Mỗi buổi trưa Trà sẽ đến chỗ cô ăn, cơm trưa được nấu vào sáng sớm, để trong một chiếc hộp giữ ấm. Sau 2 tháng như vậy, dần dần bạn bè Trà đều biết cả. Mỗi lần hai bên chào hỏi nhau, không khí đều vô cùng ngại ngùng. Bạn bè Trà đều rất tò mò, chỉ về Thanh hỏi Trà, cô ấy với cậu có quan hệ gì? Mỗi lúc như vậy, Trà chỉ lắc đầu không trả lời. 

Lại qua vài hôm, quán ăn vặt của Thanh đã biến mất. Mỗi này sau khi bán hết thức ăn, cũng là giờ trưa, Thanh sẽ đến làm thêm ở một quán sách nhỏ cạnh trường học, tiện thể đem cơm cho Trà. Cô không giải thích tại sao không đẩy xe hàng nữa, Trà cũng không hỏi. 

Có điều đôi lần Trà ngồi trên bậc thềm của hiệu sách ăn cơm, qua cửa kính trong suốt nhìn vào trong sẽ thấy hình ảnh Thanh cong lưng di chuyển từng chồng từng chồng sách toán học, ngữ văn đủ các loại tài liệu, lại khó khăn nhận mặt chữ rồi sắp xếp chúng vào vị trí chính xác. Cơm để lâu đến vữa nát, Trà chỉ cảm thầy sống mũi cay cay, vội vàng ăn xong rồi nhanh chóng trở về trường học.

Ba năm cấp 3, Trà đã trở thành một thiếu nữ trưởng thành, cao 1,65m hơn hẳn Thanh một cái đầu. Cô khoanh hay tay trước ngực, liếc nhìn Thanh đang ngồi đếm tiền dưới ánh đèn chiều, lòng nghĩ tới căn nhà chỉ vỏn vẹn bốn vách tường của mình, không khỏi chua xót, đoạn lạnh giọng cất lời: "Lưu Thị Thanh, tôi không học nữa. Số tiền này để dành cho Quý đi, rất nhiều bạn học của tôi đều lên thành phố làm việc, một tháng cũng kiếm được khoản kha khá."

Thanh vô cùng tức giận, thuyết phục Trà đủ điều nhưng cô vẫn không nghe. Trà bây giờ so với mấy năm trước càng bướng bỉnh hơn, nói thế nào cũng không chịu tiếp tục học lên. Thanh cả giận, siết chặt lấy cánh tay cô: "Mẹ là mẹ con, mẹ sẽ không bao giờ cho phép con bỏ học." 

 Trà ghét bỏ, giằng khỏi đôi tay đầy vết chai sần của Thanh, hét lên trong nước mắt: "Dì chẳng là mẹ của ai hết!" Trà chạy ra ngoài, hai mắt Thanh cũng đỏ lên. Cô tiếp tục đếm tiền, nhưng đếm tới đếm lui cũng chỉ có bấy nhiêu, chẳng dồn được bao nhiêu. 

Không lâu sau đó, giáo viên chủ nhiệm cấp 3 của Trà tới hiệu sách tìm Thanh. Giáo viên chủ nhiệm đeo kính gọng kim loại màu vàng, Thanh gấp gáp vội lau sạch mồ hôi trên trán, kính cẩn lắng nghe. 

Sét đánh giữa trời quang.

Giáo viên chủ nhiệm nói, Trà mang thai, còn đòi thôi học. Nhưng chủ nhiệm không làm lớn chuyện, nghe nói người giám hộ của Trà ở đây nên vội tới bàn bạc. "Cục" một tiếng, Thanh quỳ xuống trước mặt thầy chủ nhiệm, cầu xin thầy đừng làm to chuyện lên.

(Còn tiếp)