BÀI GỐC MẸ KẾ - Phần 1: Đêm tân hôn tiếng thét vang vọng khắp nơi

MẸ KẾ - Phần 1: Đêm tân hôn tiếng thét vang vọng khắp nơi

Đó không phải là tiếng ngân nga vui sướng của một cặp vợ chồng mới cưới, mà đó là tiếng thét của một người phụ nữ đang phải chịu đau đớn.

4 Chia sẻ

MẸ KẾ - Phần 3: Tang lễ không nước mắt

Họ hàng thân thích đều tới, nhận ra đứa con gái mất cha chẳng những không đau khổ mà còn có vẻ thản nhiên...

Sáng hôm sau, Thanh coi như chưa có chuyện gì xảy ra, bận rộn trong sân, dọn bữa sáng thơm ngon lên bàn. Dáng vẻ hèn mọn cam chịu của cô khiến Trà ghét bỏ, y hệt như dáng vẻ cô chăm sóc cho em trai suốt bốn năm nay, và cũng là dáng vẻ chịu đựng mọi tủi nhục không một lời phản kháng, vô cùng đáng ghét của mẹ cô trước đây. 

Thanh tiếp tục cúi đầu cam chịu, tính tình của Bình lại vô cùng nóng nảy, chỉ cần gặp chuyện không vừa lòng là đánh mắng vợ con. 

Chuẩn bị khai giảng cấp 2, Thanh âm thầm lên phố huyện mua cho Trà một bộ quần áo mới. 

Tối đến, Trà từ chối một lúc rồi đồng ý mặc lên, thiếu nữ vừa bước vào độ tuổi dậy thì, vô cùng xinh xắn đáng yêu. 

Bình say rượu loạng choạng đạp mở cửa phòng, vừa hay nhìn thấy dáng vẻ này của cô. Không biết có phải vì say rượu đến không biết trời đất gì không, ông ta vươn tay bám chặt lấy bả vai con gái, cả người tỏa nồng nặc mùi rượu. 

Trà bị giữ chặt không thể động đậy nhìn gã nở nụ cười ngả ngớn : "Con gái lớn rồi, có thể gả được rồi. Chắc cũng phải thách cưới được một, hai trăm triệu." 

Trà cảm thấy bị sỉ nhục, muốn đẩy tay cha ra, lại bị hai bàn tay ông ta kìm chặt, không thể cử động. Đôi mắt thiếu nữ cháy bùng ngọn lửa, nhưng đến cuối cùng chỉ rơi xuống vài giọt lệ, sống chết hét lên: "Bỏ ra!" 

Hai bên đôi co một hồi, cộng thêm Thanh ở bên cạnh ra sức khuyên can, Bình cuối cùng cũng bỏ tay ra, trở sang phòng kế bên ngủ. 

Trà bó gối ngồi trên giường, vùi mặt vào cánh tay nức nở. Thanh dỗ Quý ngủ say, dịu dàng ngồi bên cạnh Trà, vuốt ve mái tóc dài của cô. Trà ghét bỏ đẩy ra, không chịu ngẩng đầu lên. Thanh bắt lấy tay Trà, đôi mắt như lòng hồ sâu thẳm. 

Sáng sớm hôm sau, cô thu dọn hành lí, đưa Trà và Quý về nhà mẹ đẻ. Trà vốn không đồng ý về nhà Thanh nhưng cô càng không muốn nhìn thấy người cha ác độc kia nữa.

Ở nhà mẹ đẻ Thanh, Trà sống vô cùng thoải mái, ngủ nướng tới 9-10 giờ sáng mới dậy, vô cùng biếng lười, khiến cho cha mẹ Thanh rất không hài lòng. 

Trà thấy vậy nhưng không hề để tâm, ngược lại càng thêm buông thả, chọc đến nỗi mẹ Thanh phải kéo con gái ra kín đáo phê bình Trà. 

Ba ngày sau ba mẹ con Thanh được trưởng thôn đích thân gọi về nhà. Hai đứa trẻ nhìn trộm qua khe cửa nghe lén. Trưởng thôn châm điếu thuốc, nhả một hơi khói cảm thán: "Thanh à, cô đúng là người phụ nữ mệnh khổ." 

Rất nhanh sau đó họ biết được chuyện gì đã xảy ra. Người cha dăm ba ngày lại say rượu vốn bị cao huyết áp. Mấy ngày trước uống say đột nhiên lên cơn nhồi máu cơ tim, không kịp cứu chữa. Đến hôm nay trong thôn có người gọi ông ta đi làm việc mới phát hiện điểm bất ổn, mở cửa ra thì thấy người đã lạnh băng rồi. 

Cơn gió thổi bay mái tóc của Thanh, những người bên cạnh đều nhìn cô bằng ánh mắt đầy thương cảm, nhưng Thanh chỉ bình thản nói: "Sau này những chuyện như vậy, đừng nói trước mặt hai đứa trẻ." 

Thanh bình tĩnh lạ thường, đưa hai đứa trẻ túi lớn túi nhỏ trở về, nhanh chóng lo chuyện hậu sự. Mọi người đều đồng cảm với người đàn bà góa trẻ, có người còn thì thầm to nhỏ, nói Thanh mới về làm dâu chưa tới một năm mà chồng đã mất, lại lòi ra thêm hai cục nợ, sau này biết sống kiểu gì. 

Những lời đồn thổi bay theo gió, được người ta thêm mắm dặm muối. Bình mắc cao huyết áp đã bao nhiêu năm nay rồi, bình thường uống thuốc điều độ có làm sao đâu, đang khỏe mạnh sao tại đột nhiên nhồi máu cơ tim được? 

Ngày tang lễ, Trà mặc đồ tang cha, quỳ đến tê chân, nhưng một giọt lệ cũng không chảy xuống. Cha mất rồi, cô chẳng những không đau buồn chút nào nào, thậm chí còn cảm thấy ông trời cuối cũng cũng mở mắt. 

Họ hàng thân thích đều tới, nhận ra đứa con gái mất cha chẳng những không đau khổ mà còn có vẻ thản nhiên, nhiều phụ nữ kinh ngạc thất sắc, liền kéo Thanh tới phòng bên cạnh thì thầm nói với cô. Trà mở cửa sổ nghe trộm. Nghe thấy rất nhiều người nói rằng, con bé Trà này là đứa vong ơn phụ nghĩa. Lại có những người mặt mày nghiêm túc, nhắc nhở Thanh nhất định phải cẩn thận đứa con riêng này, có khi nó là đứa vô tình vô nghĩa, cha đẻ còn như thế, sau này mẹ kế như Thanh thì làm thế nào? 

Lát sau, nhà mẹ của Thanh cũng đến, khuyên Thanh hãy bỏ hai cục nợ kia đi, trở về sống an nhàn. Trà đứng ngoài cửa sổ nhìn những người đó, chỉ thấy buồn cười. 

Thế nhưng sau khi đám đông ồn ào rời đi, Thanh lại trở về dáng vẻ thường ngày, đeo tạp dề lên, chuẩn bị bữa tối, gọi hai chị em ra ăn. "Dì không đi à", Trà nhai thức ăn, lạnh lẽo hỏi. Thanh chà chà hai tay lên tạp dề rồi ngồi xuống ăn cơm, hệt như chưa có chuyện gì xảy ra: "Mẹ là mẹ con, đi cái gì mà đi." 

Trà ngẩn người, liếc nhìn em trai vô vư vui vẻ bên cạnh, chưa ý thức được sự đời đau thương. Cô tức giận thốt lên: "Bà không phải mẹ tôi!" Thanh mệt mỏi, thở dài nói: "Trà, dì không hiểu vì sao con lại ghét dì đến vậy?".

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm