BÀI GỐC MẸ KẾ - Phần 1: Đêm tân hôn tiếng thét vang vọng khắp nơi

MẸ KẾ - Phần 1: Đêm tân hôn tiếng thét vang vọng khắp nơi

Đó không phải là tiếng ngân nga vui sướng của một cặp vợ chồng mới cưới, mà đó là tiếng thét của một người phụ nữ đang phải chịu đau đớn.

4 Chia sẻ

MẸ KẾ - Phần 2: Bát sữa dê "dính" máu

Tim Trà đập liên hồi, cô siết chặt con dao sau lưng, cả gan tiến đến gõ mạnh cửa, gọi lớn...

Cưới vợ mới, Bình cuối cùng cũng bắt đầu ra chợ làm việc. 

Thanh tất bật thu dọn nhà cửa, xong xuôi mới buộc khăn ra ngoài. Trưa trở về, Thanh kéo theo một con dê. "Sau này chị em hai đứa mỗi ngày đều được uống sữa dê." Thanh vừa nói vừa cột dây kéo dê lên gốc cây to trong nhà. 

Trà dù có ghét cô, nhưng giờ phút đó cũng có hơi vui vẻ ánh lên trong lòng. Con dê sữa này là ước mong từ lâu nhưng chưa có tiền để hiện thực hóa của cô. Nhưng cô vẫn lạnh lùng liếc nhìn Thanh "Sau này tôi kiếm được tiền sẽ trả lại cho dì". 

Trà giơ tay xoa mái đầu lưa thưa tóc của em trai, chạy nhanh về phòng đi giày, cầm liềm chạy ra đồng cắt cỏ. Mẹ mất sau khi sinh Quý một năm, chị gái như mẹ, bố mặc kệ sống chết của con cái, vậy thì để Trà chăm lo. 

Trà đeo trên lưng một chiếc gùi to, cắt đầy cỏ cả một buổi chiều mới hài lòng trở về nhà. Một góc sân nhà lâu lắm mới bốc mùi khói bếp, chiếc nồi tráng men trắng thơm nức hương gạo nếp cùng khoai tây thái sợi. 

Chuyện cơm nước vốn là việc của cô bé từ 4 năm nay, giờ phút này cô cảm thấy có chút lạc lõng. Quý ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế con cầm thìa xúc cơm ăn, nơi khóe miệng còn dính hai hạt cơm, thấy chị thì cười tít mắt. 

Tối hôm đó, Trà giúp Thanh vắt sữa dê, liếc nhìn người mẹ kế quỳ xuống đất, khó khăn vắt từng giọt sữa dê vào thùng. Không khí sặc mùi tanh nồng, chú dê không chịu nghe lời giằng mình, sức lớn kinh người khiến cô sợ rằng đôi chân bẩn thỉu của nó sẽ đột ngột dẫm lên người mình. 

Sữa dê nóng hổi được đun sôi, Trà cúi đầu nói: "Mang cho Quý uống hết đi, tôi lớn rồi, không cần uống." Thanh chỉ lắc đầu, đổ sữa dê vào hai chiếc bát lớn như nhau, thổi cho nguội nói: "Cả hai đứa đều phải uống, không có chuyện bỏ sót đứa nào." 

Lần đầu tiên Trà không cãi lại, ngồi trên giường uống sữa cùng Quý, nhìn Thanh đeo tạp dề cọ rửa xoong nồi, nhớ lại nhiều năm trước khi cô vẫn được sống trong sự yêu thương cưng chiều của mẹ, cũng vô lo vô nghĩ như bây giờ vậy. Ánh mắt cô sáng lên, nhưng chỉ cần chạm mắt với Thanh liền lập tức trở nên lạnh nhạt. Đặt bát xuống, Trà nằm xuống liền say giấc.

Bố cô lúc nào cũng về nhà lúc nửa đêm, âm thanh quát tháo của ông truyền qua cửa sổ, từ khe cửa lọt vào tai hai đứa trẻ. Mỗi lúc như vậy, Trà lại nhổm người dậy bịt chặt hai tai của em trai, rồi giữ nguyên một tư thế kì quái, cứ như vậy cố gắng ngủ tiếp. Nhưng tiếng kêu khóc đau đớn thảm thiết, cố đè nén, những âm thanh rít gào của người phụ nữ bên kia phòng khiến cô không cách nào ngủ được. 

Cô có thể tưởng tượng ra khung cảnh điên cuồng của phòng bên cạnh, một người đàn ông quanh năm nghèo khó tằn tiện phát hiện vợ mình tiêu một đống tiền chỉ để cho hai đứa con nít có sữa dê uống, quả thực quá xa xỉ. Những âm thanh như vậy nhiều năm trước với Trà đã là chuyện cơm bữa. Chỉ có điều lúc đó người ở phòng kế bên là mẹ cô, cô còn quá nhỏ lực bất tòng tâm, chỉ có thể cách một bức tường đau xót rơi lệ vì thương mẹ. 

Trà đứng dậy, gió đêm vi vu thổi vào cánh cửa. Cô âm thầm tới phòng bếp, lấy con dao thái sắc bén giấu vào sau lưng, cẩn trọng từng chút một tiến tới phòng của cha mình. Qua khe cửa sổ, ánh đèn mở nhạt hiện lên bóng hình hai người. Tay bố cô đang nắm chặt tóc của Thanh, gõ mạnh đầu cô xuống thành giường. Dường như chưa thể giải tỏa cơn giận, ông ta quay người đè lên người Thanh, giáng cho cô mấy cú bạt tai choáng váng. Thanh cầu xin ông ta, trước sau chỉ nói một câu: " Đừng để bọn trẻ thấy…" 

Tim Trà đập liên hồi, cô siết chặt con dao sau lưng, cả gan tiến đến gõ mạnh cửa, gọi lớn: "Lưu Thị Thanh! Quý đói rồi, cô mau dậy đi!" 

Người cha đang quát tháo thả Thanh ra, để cô ra ngoài, đoạn lập tức gọi Trà vào phòng. Thanh tập tễnh khó khăn mở cửa, trên trán và má cô toàn những vết bầm tím và máu tươi. Đầu tóc cô rũ rượi, quần áo xộc xệch, lộ hẳn một bên bả vai, trên đó cũng có vết rách đang chảy máu. Cô siết chặt tay Trà, khoảnh khắc quay người đột nhiên liếc thấy con dao sau lưng Trà, lập tức giơ tay muốn đoạt lại. 

Trà bướng bỉnh không đưa, Thanh liều mạng lắc đầu, trừng mắt nhìn cô, cả hai đều không dám lên tiếng. Dưới sự căng thẳng đến khôn cùng, Thanh hướng vào trong căn phòng lớn giọng: "Hôm nay Trà ăn phải đồ linh tinh bị đau bụng, em đưa con bé đi vệ sinh." 

Mẹ kế và con chồng mặt đối mặt nhau trong gian bếp chật hẹp, Thanh giơ tay lau mồ hôi trên trán, vết thương hở khiến cô đau đơn xuýt xoa một tiếng, lại nhỏ giọng nói: "Cảm ơn con." Trà tức giận, không thể nhịn nổi dáng vẻ nhu nhược chịu đựng của Thanh, liếc cô một cái, chẳng vui vẻ gì: "Tôi chẳng muốn giúp đỡ gì đâu, bố tôi là một con người cặn bã, để tôi liều mạng với ông ta." 

Thanh chặn trước mặt cô, hai mắt tối tăm, lắc đầu nói: "Ông ta đi rồi, chúng ta chẳng phải sẽ chết đói sao? Huống hồ con còn nhỏ như vậy, không thể hủy hoại tương lai của mình như vậy được." 

Trà đột nhiên cảm thấy buồn cười, lạnh lùng nhìn thân thể bầm tím, còn thấm máu khắp người của mẹ kế, chế giễu nói: "Tôi cứ tưởng dì là người hiểu lí lẽ, hóa ra dì cũng chỉ vì tiền, loại không có lòng tự trọng, chịu bạo hành như vậy là đáng đời." 

Thanh chẳng hơi đâu tranh cãi, chỉ lôi Trà ra khỏi nhà bếp, cúi đầu nhỏ giọng: "Con không cần lo cho dì, dì nhịn được." 

"Ai thèm lo cho dì, tôi chỉ mong dì cút ngay khỏi ngôi nhà này." 

Trà ghét bỏ khóa cửa, lại nhỏ giọng hạ quyết tâm: "Kiểu gì cũng có một ngày, tôi sẽ khiến ông ta phải chết."

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm