MẸ KẾ - Phần 1: Đêm tân hôn tiếng thét vang vọng khắp nơi

Đó không phải là tiếng ngân nga vui sướng của một cặp vợ chồng mới cưới, mà đó là tiếng thét của một người phụ nữ đang phải chịu đau đớn.

Năm đó Thanh trở thành mẹ kế của Hương Trà. Trà 12 tuổi, còn Thanh 24 tuổi. 

Mặc dù tuổi còn khá trẻ nhưng đây đã là cuộc hôn nhân thứ hai của Thanh, lại còn gả cho một người đàn ông góa vợ, quả thực chẳng phải chuyện vinh quang gì. 

Hôn lễ được tổ chức vô cùng đơn giản tiết kiệm, thuê một đầu bếp trong thôn nấu vài mâm cơm tiếp đãi họ hàng thân thích, coi như bước chân vào cửa nhà họ Trần. Trong âm thanh náo nhiệt của kèn trống vang vọng xóm làng, cô bé 12 tuổi Trần Hương Trà ngồi một góc nuốt vài miếng cơm, vò xé tấm khăn trải bàn, lạnh lùng nhìn người mẹ kế, không nói tiếng nào. 

Trần Văn Bình cầm ly rượu trắng nhét vào tay Trà, đoạn giơ bàn tay thô kệch ra tóm lấy cổ áo con gái, hệt như tóm con gà con tội nghiệp, kéo đến trước mặt Thanh, hơi thở nồng nặc mùi rượu nói trong men say: "Nào, con gái, gọi mẹ đi". 

Trà nhận lấy chén rượu, lùi lại hai bước, trước ánh mắt chăm chú của mọi người, nhẹ nhàng đổ chén rượu trắng xuống đất, cười lạnh "Mẹ tôi chết lâu rồi, người chôn ở sau ngọn núi kia kìa".

Quan khách ngơ ngác nhìn nhau, bầu không khí ngượng ngùng lan tỏa, nhất thời mọi người không biết nên nói câu gì. Bình không tiện tỏ thái độ trước mặt đông người, nhưng từ ánh mắt ông có thể thấy rõ sự tức giận không thể che giấu. Thanh ngược lại chẳng thấy chút khó chịu nào, cô tiếp tục chào hỏi các vị quan khách, tựa như chưa từng xảy ra chuyện gì, tiệc cưới cứ như vậy náo nhiệt mà diễn ra. 

Sau khi tiễn khách ra về, Thanh trở lại phòng thay quần áo, chợt nghe thấy tiếng kêu gào của thiếu nữ vọng vào từ bên ngoài. Cô xỏ vội dép, chạy ra ngoài, nhìn thấy Bình đang cầm trong tay cây sào đuổi đánh Trà trong sân. Trên thân sào mọc chi chít gai nhọn, Trà vừa chạy vừa khóc, không gian bao trùm bởi tiếng quát tháo cùng những tiếng nấc nghẹn, chẳng hề giống một ngôi nhà vừa tổ chức hỉ sự chút nào. 

Thanh kéo cánh tay của Bình, muốn ngăn chồng lại, nhưng ông ta vùng ra, đẩy cô ngã xuống đất. Tiếng hét của cô con gái vang động cả góc sân, hàng xóm cạnh bên thò đầu sang hóng chuyện, lại lắc đầu trở lại nhà.

Đêm đã khuya, Trà nuốt từng tiếng nấc nghẹn bò lên giường, cắn chặt răng ngoan cố không nói tiếng nào. Thanh vén áo cô lên bôi thuốc, cô xuýt xoa đau đớn, đoạn nghiến răng buông lời sắc lạnh: "Đừng tưởng giả vờ giúp đỡ thì tôi sẽ cảm kích, tôi sẽ không nhận dì làm mẹ đâu". 

Thanh run tay, bị lời nói sắc nhọn của cô bé con kích động, nỗi ấm ức trào dâng, lại cố gắng đè nén lại, dốc hết tâm gan hỏi lại: "Trà à, hôm nay mới là ngày đầu tiên dì gặp con, rốt cuộc dì đã đắc tội gì với con vậy?".

"Bố tôi đưa cho nhà dì 100 triệu, dì đã đồng ý lấy bố tôi. Loại người như dì ấy, tôi khinh". 

Trà đưa mắt nhìn em trai đang nằm co trên giường - đứa trẻ năm tuổi, gan như thỏ đế, nằm co thành một cụm, gầy nhom nom chẳng giống một bé trai chút nào – lòng vừa chua xót, lại căm giận nói: "Giờ thì hay rồi, tiền trong cái nhà này đều bị dì đào hết rồi, em trai tôi từ nay về sau lại ăn không đủ no rồi".

Lời nói của một đứa trẻ 12 tuổi khiến Thanh vừa tức vừa buồn cười, nhưng trong lòng cô quả thật cảm thấy áy náy. 100 triệu đó là tiền cứu mạng cha cô, nếu không cô cũng chẳng nóng vội lấy thêm một đời chồng. 

Nỗi âu sầu dâng trào, Thanh cắn chặt răng không tiếp tục đôi co với đứa trẻ nữa, nhanh chóng bôi nốt thuốc lên tấm lưng đầy thương tích của Trà. Vén áo lên cao thêm một chút, những vết thương lâu ngày sớm đã thành sẹo không thể xóa mờ hiện lên, chồng chéo lên nhau, nông sâu đều có. Thanh thở dài một hơi, xuống phòng trở sang phòng kế bên cùng người chồng mới cưới. 

Khoảnh khắc trước khi ra khỏi cửa, cô nhịn không được quay đầu lại, thấy Trà đang giơ tay lên lau nước mắt. Có lẽ là quá đau đớn đây mà, cô kép cửa lại, thở dài, nhẹ nhàng nói với Trà: "Sau này con nhớ nghe lời một chút, bớt chọc giận bố con đi...".

Đêm tân hôn, tiếng thét vang vọng khắp nơi, có lẽ hàng xóm cũng phải nghe thấy. Trà bịt chặt tai em trai, còn bản thân đã nhét bông. Đó không phải là tiếng ngân nga vui sướng của một cặp vợ chồng mới cưới, mà đó là tiếng thét của một người phụ nữ đang phải chịu đau đớn. 

Sau đêm tân hôn, trên cổ, trên cánh tay của Thanh khắp nơi đều là những dấu vết đỏ sậm to lớn. Mới sáng sớm, cô đã dậy nấu bữa sáng cho hai đứa trẻ. Khoảnh khắc mở cửa phòng ra, cô nhận ra ánh nhìn chòng chọc của Trà trên mảnh xương quai xanh đầy vết cắn, cào của mình, chỉ biết cúi đầu, nhẹ nhàng nói: "Trà à, con gọi Quý dậy ăn sáng đi." 

"Đau không?" Trà cười lạnh, ánh mắt thương hại mang chút coi thường: "Tôi khuyên dì nên rời khỏi đây sớm đi. Bố tôi sẽ không thương xót dì đâu, tôi và Quý càng không".

Thanh không nói gì, chỉ cúi đầu lặp lại câu nói: "Dậy ăn sáng thôi".

Quý nhút nhát nhỏ giọng nói muốn đi vệ sinh, cậu bé 5 tuổi cơ thể xanh xao vàng vọt, Thanh đi tới bế cậu lên giúp cậu đi giày, rồi bế cậu ra ngoài. Trà dậy ăn sáng, liếc nhìn người cha nát rượu của mình đã ăn xong bữa sáng vừa ra khỏi cửa.

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm