Mẹ đẻ lén mang chiếc kiềng vàng cưới của tôi dùng dầu rửa bát chà xát liên tục, tôi vào nhà vệ sinh nhìn mà khóc nghẹn
Lúc đi qua hành lang, tôi bỗng nghe thấy tiếng nước chảy róc rách phát ra từ nhà vệ sinh ở góc hành lang, kèm theo tiếng cọ rửa sột soạt.
Vợ chồng tôi cưới được hơn 2 năm, cuộc sống trên này tuy còn nhiều lo toan nhưng hai đứa luôn bảo nhau cùng cố gắng. Đợt này, mẹ đẻ tôi dưới quê lên Hà Nội khám bệnh định kỳ nên ghé lại nhà tôi chơi vài hôm. Thấy mẹ lên, tôi mừng lắm, tối nào hai mẹ con cũng ríu rít đủ thứ chuyện trên đời.
Sáng nay là sinh nhật một người bác họ bên nhà chồng tôi. Vì là dâu mới nên tôi chuẩn bị váy áo rất tươm tất, còn cẩn thận vào phòng mở két sắt lấy chiếc kiềng vàng cưới 5 chỉ – món quà hồi môn ngày trước bố mẹ đẻ chắt chiu trao cho tôi ngày theo chồng về dinh để đeo vào đi dự tiệc cho trang trọng. Thế nhưng, loay hoay thế nào lúc bấm khóa, cái chốt chiếc kiềng bỗng bị lỏng, cứ đeo lên là lại tuột xuống. Thấy sắp muộn giờ, tôi đành tặc lưỡi đặt tạm chiếc kiềng lên bàn trang điểm rồi vội vàng đi chuẩn bị nốt đồ đạc.
Lúc đi qua hành lang, tôi bỗng nghe thấy tiếng nước chảy róc rách phát ra từ nhà vệ sinh ở góc hành lang, kèm theo tiếng cọ rửa sột soạt. Nghĩ bụng chắc mẹ đang giặt giũ gì đó, tôi đẩy cửa bước vào định bảo mẹ cứ để đấy tí về tôi giặt. Thế nhưng, cảnh tượng trước mắt khiến tôi hoàn toàn đứng hình. Mẹ tôi đang ngồi xổm trên sàn, một tay cầm chiếc kiềng vàng cưới của tôi, tay kia đổ đầy nước rửa bát rồi dùng chiếc bàn chải đánh răng cũ chà xát liên tục lên mặt vàng.
Khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi dâng lên một nỗi bực bội xen lẫn uất ức khó tả. Tôi nghĩ ngay đến việc mẹ dạo này ở quê hay xem mấy cái video mẹo vặt linh tinh trên mạng rồi học theo một cách tai hại. Vàng ta mà đem dùng dầu rửa bát đậm đặc với bàn chải chà xát mạnh như thế thì xước xát, hao hụt hết cả thì sao? Sẵn áp lực việc nhà chồng lại thêm tính nóng nảy, tôi vừa giật lại chiếc kiềng từ tay mẹ vừa gắt lên: "Mẹ làm cái gì thế? Vàng cưới của con mà mẹ mang vào đây chà nước rửa bát thế này cho nó hỏng hết ra à? Mẹ không biết thì cứ để yên đấy cho con!" .
Bị con gái lớn tiếng mắng mỏ, mẹ tôi giật mình thót một cái. Bà ngước lên nhìn tôi bằng đôi mắt kèm nhèm, bàn tay gầy gò bám đầy bọt xà phòng run run, mặt thoáng qua vẻ tội lỗi và bối rối. Bà lật đật lau tay vào vạt áo, lí nhí bảo: "Mẹ… mẹ thấy cái nấc khóa của nó bị bám bụi bẩn lâu ngày nên bị kẹt, dính chặt không bấm được. Mẹ mới nghĩ mang vào đây dùng chút dầu bôi trơn rồi cọ sạch đi cho con đeo đi ăn giỗ cho chắc chắn, chứ đeo lỏng lẻo ra đường đông người nó tuột mất thì xót lắm con ơi…" .
Nói rồi, mẹ đưa cho tôi một miếng giấy nilon nhỏ bọc kín mà bà vừa lén giấu trong túi áo. Tôi mở ra, bên trong là một đoạn chốt khóa bằng vàng ta nhỏ xíu nhưng còn mới tinh.
Ảnh minh họa
Mẹ bảo, đợt trước ở quê nghe tôi gọi điện than thở là dạo này vàng cưới đeo hay bị rộng và lỏng chốt, mẹ đã âm thầm mang nửa chỉ vàng tích cóp của mình ra tiệm vàng ở huyện, nhờ thợ cắt và đúc riêng một cái nấc chêm khóa dự phòng này. Mẹ lên chơi, thấy tôi để chiếc kiềng lỗi trên bàn nên mới lén mang vào nhà vệ sinh, định bụng vừa vệ sinh sạch sẽ, vừa tự tay thay cái chốt khóa mới, chắc chắn hơn cho con gái rồi mới đặt lại chỗ cũ để làm tôi bất ngờ. Bà phải lén lút làm vì sợ chồng tôi nhìn thấy lại nghĩ nhà ngoại tính toán, soi xét món quà ngày cưới.
Tôi nhìn chiếc chốt khóa vàng nhỏ xíu nằm gọn trong lòng bàn tay, nhìn sang đôi bàn tay thô ráp, nứt nẻ vì sương gió của mẹ đang run lên vì sợ con gái giận mà hai sống mũi cay xè, cổ họng nghẹn đắng. Nước mắt tôi cứ thế trào ra, khóc nghẹn ngào vì hối hận và xót xa.
Trên thế gian này, người duy nhất có thể kiên nhẫn nhặt nhạnh từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống của chúng ta, lo lắng cho chúng ta từ cái chốt áo, nấc khóa chỉ có thể là mẹ. Đừng để sự bận rộn và những áp lực vô hình ngoài xã hội biến chúng ta thành kẻ cáu bẳn với những người yêu thương mình nhất, bởi những tổn thương gây ra cho mẹ bằng lời nói, sẽ là thứ khiến chúng ta phải ân hận suốt cả cuộc đời.