Mất việc lương cao do cắt giảm nhân sự, tôi lao đao vì khủng hoảng tài chính chỉ từ những sai lầm tai hại này

Bạn sẽ không bao giờ biết điều gì sẽ xảy ra trong tương lai vì vậy tiết kiệm khẩn cấp là điều bắt buộc.

Tôi là một người làm công việc văn phòng, năm nay 26 tuổi và đã nghỉ việc vào tháng 11 năm 2020. Đó là một sự chấm dứt công việc ngay lập tức. Khi đó tôi đang là giám đốc văn phòng/trợ lý điều hành với thu nhập 3.800 USD (87,6 triệu đồng) một tháng.

Bạn nghĩ rằng nghỉ điều này chỉ xảy ra với những người ở độ tuổi giữa 40 và 50, phải không? Bạn sai rồi. Tôi đã đi làm công việc mới sau khi thất nghiệp gần một năm. Tính đến hôm nay, tôi có tổng cộng 0 đồng trong tài khoản ngân hàng của mình và đây là cách tôi đang đối phó.

Tìm kiếm công việc mới trong thời kỳ đại dịch vô cùng khó khăn

Nghỉ việc lương cao năm 26 tuổi vì bị cắt giảm, tôi lao đao vì khủng hoảng tài chính chỉ từ những sai lầm tai hại này - Ảnh 2.

Ảnh minh họa.

Tôi đã từng xin nghỉ việc vào tháng 12 năm 2019 chỉ để đi du lịch. Tôi đã cố gắng sắp xếp chuyến đi của mình tới Tây Ban Nha trong cả tháng 1 năm 2020, nhưng dịch bệnh đã xảy ra và tôi phải cắt ngắn kế hoạch của mình.

Khi tôi trở lại Singapore, tôi biết mình phải tìm một công việc ngay lập tức. Tôi đã gửi hàng trăm đơn xin việc nhưng chỉ nhận được phản hồi từ hai công ty.

Một người đã đề nghị cho tôi một vị trí, nhưng mức lương quá thấp nên tôi đã từ chối. Tôi hiểu rằng những người thất nghiệp khao khát thu nhập là điều tự nhiên khi chỉ cần nắm lấy bất kỳ cơ hội nào và chấp nhận công việc đầu tiên đến với họ. Nhưng tôi tin rằng làm một việc như vậy sẽ dẫn đến việc bạn phải từ bỏ công việc này đến công việc khác tiềm năng hơn.

May mắn thay, một cuộc phỏng vấn với một công ty khác vào tháng 2 đã có một số tiến triển. Thật không dễ dàng để có được công việc này vì tôi đã phải trải qua tổng cộng năm cuộc phỏng vấn.

Ngay sau đó, tôi đã ký hợp đồng với họ, đảm bảo vai trò là người quản lý văn phòng/trợ lý điều hành. Dự kiến, tôi chỉ bắt đầu làm việc vào tháng 9 vì đó là thời điểm vai trò của tôi yêu cầu phải có mặt tại văn phòng.

Điều đó có nghĩa là tôi vẫn chưa có việc làm cho đến tháng 9, vì vậy tôi phải tìm cách bổ sung thu nhập của mình trong khoảng thời gian này.

Không thể tìm thấy các nguồn thu nhập khác trong khi chờ đợi công việc mới bắt đầu

Nghỉ việc lương cao năm 26 tuổi vì bị cắt giảm, tôi lao đao vì khủng hoảng tài chính chỉ từ những sai lầm tai hại này - Ảnh 3.

Ảnh minh họa.

Tôi đã điên cuồng tìm kiếm những công việc bán thời gian để lấp đầy khoảng trống cho công việc mới chưa bắt đầu. Trên thực tế, tôi đã nộp đơn cho hơn 300 danh sách công việc, nhưng không nhận được câu trả lời nào.

Cạn kiệt tất cả các khoản tiết kiệm của tôi trong khoảng thời gian đó

Mặc dù đã cố gắng hết sức, tôi vẫn thất nghiệp cho đến tháng 9. Tôi đã thực hiện một vài dự án tự do và các hợp đồng nhỏ để kiếm được một số tiền mặt, nhưng việc trả lương rất khó khăn và cuối cùng tôi phải sử dụng tới khoản tiết kiệm 8.000 đô la (184,6 triệu đồng).

Và đó là tất cả số tiền tôi dành dụm được sau ba năm làm việc. Tôi không có bất kỳ khoản tiết kiệm khẩn cấp nào được cất giữ cho mình nữa.

Mặc dù tình hình tài chính tồi tệ, nhưng tôi không quá lo lắng. Tôi tự thuyết phục bản thân rằng mình vẫn còn trẻ và còn nhiều thời gian để tiết kiệm tiền, vì tôi sẽ bắt đầu công việc mới vào tháng 9.

Tiêu xài phung phí tiền lương ngay khi trở lại làm việc

Một trong những sai lầm tài chính lớn nhất mà tôi mắc phải khi bắt đầu kiếm tiền trở lại là tôi đã vung tiền quá nhiều mỗi khi nhận lương.

Tôi rất vui mừng khi thấy tiền lại được gửi vào ngân hàng của mình đến nỗi tôi đã mua sắm mà không cần suy nghĩ kỹ và chiêu đãi tất cả bạn bè của mình bất cứ khi nào chúng tôi đi ăn.

Tôi rất tự tin về việc sẽ đi làm trở lại vào tháng 9 bất chấp tình hình của dịch bệnh phức tạp hơn và tôi chưa bao giờ nghĩ rằng việc nghỉ việc có thể ảnh hưởng đến những người trẻ tuổi như tôi. Tôi có quan niệm rằng nghỉ việc là một vấn đề mà những người ở độ tuổi 40 và 50 phải đối mặt.

Nhưng nó đã xảy ra với tôi, và không ai có thể biết được nó sẽ đến.

Tôi đã bị cắt giảm nhân sự sau ba tháng làm việc

Nghỉ việc lương cao năm 26 tuổi vì bị cắt giảm, tôi lao đao vì khủng hoảng tài chính chỉ từ những sai lầm tai hại này - Ảnh 4.

Ảnh minh họa.

Đó là một buổi sáng trong tuần như bao ngày khác, tôi có mặt trong cuộc họp định kỳ với sếp và giám đốc nhân sự lúc 10 giờ sáng. Tôi không nghi ngờ điều gì khi báo cáo trực tiếp với cả hai người và tôi nghĩ đây sẽ là một cuộc họp bình thường khác về việc bảo trì văn phòng hoặc một dự án sắp tới.

Tôi chỉ cảm thấy có điều gì đó không ổn khi giám đốc nhân sự của tôi có vẻ lo lắng và bắt đầu cuộc họp bằng cách đọc nhanh màn hình của cô ấy. Cô ấy bắt đầu nói với tôi về sự thay đổi phương hướng của công ty và kết quả là vị trí của tôi sẽ bị coi là thừa.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, tôi không có thời gian để xử lý

Toàn bộ cuộc họp kéo dài khoảng 10 đến 15 phút. Tôi đã nghĩ rằng tôi sẽ được giao cho đến cuối ngày để đóng gói và xử lý, nhưng không họ bảo tôi phải bàn giao mọi thứ ngay lập tức và đóng gói đồ đạc.

Vì tôi vẫn đang trong thời gian thử việc nên không có gói nghỉ việc nào. Vì gần đây họ đã trả tiền lương hàng tháng cho tôi, họ bảo tôi phải rời đi ngay lập tức. Đến 10 giờ 45 phút, tôi đã ra khỏi văn phòng và thất nghiệp. Tất cả diễn ra quá nhanh khiến tôi không kịp phản ứng lại.

Trong tay không còn một khoản tiền tiết kiệm

Như đã đề cập trước đó, tôi đã tiêu hết tiền tiết kiệm và kế hoạch ban đầu là sử dụng công việc này để kiếm lại tất cả.

Tuy nhiên, ba tháng làm việc là quá ngắn để tôi có thể tiết kiệm được gì. Khi tôi gặp khó khăn, cuộc sống của tôi quay trở lại vạch xuất phát với 0 đồng trong sổ tiết kiệm.

Tôi cảm thấy thực sự có lỗi với cha mẹ tôi khi họ phải tiếp tục hỗ trợ tôi một lần nữa cho đến khi tôi có thu nhập ổn định trở lại. 26 tuổi mà vẫn nhận được tiền trợ cấp từ bố mẹ chắc chắn không phải là cảm giác tuyệt vời gì cả.

Cắt giảm chi phí ngay lập tức

Nghỉ việc lương cao năm 26 tuổi vì bị cắt giảm, tôi lao đao vì khủng hoảng tài chính chỉ từ những sai lầm tai hại này - Ảnh 5.

Ảnh minh họa.

Ngay sau khi thất nghiệp, tôi đã xem xét kỹ lưỡng lối sống và các khoản chi tiêu của mình.

Hồi còn làm việc, tôi thường đi phương tiện giao thông như taxi khi tới bất cứ nơi đâu, bất kể chi phí cao đến mức nào.

Bây giờ, tôi đi làm bằng phương tiện công cộng. Nếu tôi thực sự cần đi phương tiện đắt đỏ hơn, tôi sẽ so sánh giá của Grab, Ryde và Gojek và chọn cái nào rẻ nhất.

Để tiết kiệm hơn, tôi nấu ăn thay vì ăn ở ngoài. Bất cứ khi nào bạn bè của tôi muốn đi chơi, tôi sẽ yêu cầu họ đến chỗ của tôi.

Tôi cũng bắt đầu theo dõi chi phí của mình bằng một ứng dụng và giới hạn bản thân ở mức 250 đô la (5,7 triệu đồng) mỗi tháng cho thức ăn và phương tiện đi lại.

Khi tôi thay đổi những thói quen nhỏ như thế này, tôi nhận ra rằng mình đã chi tiêu một cách thiếu thận trọng trong suốt thời gian qua. Và vì tôi không theo dõi chi phí của mình trước đây, tôi không thể đưa ra con số về số tiền tôi đã tiết kiệm được.

Tôi từng nghĩ 250 đô la (5,7 triệu đồng) không đủ cho chi tiêu cá nhân của mình, nhưng bây giờ tôi buộc phải sống như thế và nhận ra nó thực sự khá khả thi.

Xử lý các hóa đơn, đồ dùng cần thiết trong gia đình và bảo hiểm

Mặc dù tôi có thể giảm chi tiêu giải trí của mình, nhưng những thứ cần thiết khác như thực phẩm, điện nước, phí bảo hiểm, hóa đơn điện thoại và trả nợ là không thể tạm dừng.

Tất cả những hóa đơn này đã khiến tôi lao đao, nhưng tôi quyết định tiếp tục trả vì tôi cảm thấy trách nhiệm của tôi với tư cách là con gái lớn của cha mẹ tôi là phải đóng góp cho gia đình.

Tham gia các khóa học để nâng cao kỹ năng của bản thân

Nghỉ việc lương cao năm 26 tuổi vì bị cắt giảm, tôi lao đao vì khủng hoảng tài chính chỉ từ những sai lầm tai hại này - Ảnh 6.

Ảnh minh họa.

Vì việc tìm kiếm một công việc rất khó khăn, tôi quyết định sử dụng thời gian này để nâng cao kỹ năng của bản thân để có thể làm việc tốt hơn trong tương lai.

Cùng với đó, tôi đã đăng ký một khóa học SGUnited về điện toán đám mây. Rất may, điều đó đã mang lại cho tôi khoản trợ cấp 1.200 đô la (27,6 triệu) một tháng, giúp tôi thanh toán một số hóa đơn của mình. Tôi cũng đã lấy bằng kỹ sư phần mềm bán thời gian tại NUS và đăng ký các lớp học tiếng Tây Ban Nha.

Một bài học tài chính lớn mà tôi học được qua trải nghiệm này

Bạn sẽ không bao giờ biết điều gì sẽ xảy ra trong tương lai vì vậy tiết kiệm khẩn cấp là điều bắt buộc. Mặc dù 8.000 đô la (184,6 triệu đồng) không nhiều, nhưng ít nhất nó đã giúp tôi vượt qua giai đoạn thất nghiệp đầu tiên của mình. Tuy nhiên, như bạn có thể thấy, vẫn chưa đủ để giúp tôi vượt qua hoàn cảnh hiện tại.

Tôi vẫn đang gặp khó khăn, nhưng tôi chắc rằng một ngày nào đó tôi sẽ vượt qua được.

Theo Asiaone

Chia sẻ
Đọc thêm