BÀI GỐC Trả nghĩa nhà chồng trước khi ân đoạn nghĩa tuyệt

Trả nghĩa nhà chồng trước khi ân đoạn nghĩa tuyệt

Mẹ chồng chửi cứ chửi, tôi quyết định sẽ ở lại đây một thời gian nữa, làm trọn nghĩa hiếu của một người con dâu trước khi ân đoạn nghĩa tuyệt với mẹ chồng, với nhà chồng.

3 Chia sẻ

Ly hôn vì bố mẹ chồng quá tai quái

Nhưng thật không may là hôm đó bố mẹ chồng lại đến nhà chúng tôi. Ông bà đã nổi điên khi biết con dâu đi mà không xin phép ông bà. Tôi thực sự mệt mỏi với sự tai quái của họ và thất vọng về chồng nhu nhược.

Hôm nay là ngày tôi được Tòa án gọi để giải quyết việc ly hôn với chồng. Mặc dù tôi là người chủ động ký đơn và muốn kết thúc cuộc hôn nhân này, nhưng không hiểu sao khi được Tòa gọi tôi vẫn thấy bất an vô cùng. 

Cuộc hôn nhân này ngay từ đầu tôi đã sai lầm, chỉ tiếc lúc đó tôi quá trẻ con, bồng bột và không có một chút cứng dắn nào. Mọi người hãy đọc và cho tôi lời khuyên để vượt qua nỗi buồn đổ vỡ này nhé!

Tôi và chồng vốn là mối tình đầu của nhau. Hai đứa học chung trường khác lớp từ hồi phổ thông. Đến sinh viên năm hai thì chúng tôi yêu nhau. Chồng tôi là một người ít nói, sống khép kín và không chơi thân với ai. Mãi sau này khi đi học đại học gặp lại tôi thì anh chỉ chơi với tôi và yêu tôi từ đó.

Tôi vốn dĩ lúc đó cũng là cô bé xinh xắn, vô tư nên khá nhiều người yêu, nhưng cuối cùng lại chọn anh. Tình yêu của chúng tôi rất vô tư trong sáng. Nhưng mẹ chồng tương lai biết thì ngăn cản.

Mặc dù tôi là người chủ động ký đơn và muốn kết thúc cuộc hôn nhân này, nhưng không hiểu sao khi được Tòa gọi tôi vẫn thấy bất an vô cùng (Ảnh minh họa)

Bà cấm anh yêu tôi nhưng chúng tôi vẫn lén lút yêu nhau. Cho đến khi ra trường anh về tỉnh làm thì chủ động cắt liên lạc với tôi. Anh chỉ nhắn tin cho tôi qua email vẻn vẹn “Vì mẹ anh không đồng ý nên bắt anh chỉ chọn một trong hai. Và anh đã chọn mẹ, xin lỗi em”. 

Hồi đó rất đau khổ nhưng cuối cùng tôi vẫn vượt qua được để quên anh. Sau một năm ra trường với bao nỗ lực tôi cũng tìm được một công việc tốt ở một công ty lớn. Lúc đó tôi đã yêu một anh làm cùng cơ quan. Nhưng niềm vui chẳng được bao nhiêu thì lúc đó anh liên lạc lại và mong quay lại.

Lúc đó không hiểu vì còn yêu anh hay vì tình yêu dành cho người mới chưa nhiều mà tôi lại băn khoăn xao động. Anh tìm mọi cách từ việc liên lạc với các chị gái tôi để nhờ tác động đến việc hứa hẹn nhờ bố mẹ tôi. Anh xuống Hà Nội quỳ xuống xin tôi than thứ và đã hứa hẹn rất nhiều.

Không hiểu sao lúc đó tôi lại mủi lòng, cộng với việc tác động từ gia đình phân tích, nào là anh hiền lành tử tế, công việc tốt, nhà gần mẹ đẻ. Tôi đồng ý bỏ tình mới để quay lại với anh. Nhưng sau khi quay lại, anh đã đưa tôi vào tình thế tiến hóa lưỡng nan để phải cưới ngay sau đó. 

Ngày chuẩn bị lấy chồng người ta thì vui vẻ hạnh phúc còn tôi thì khóc lóc chưa muốn cưới vì chưa quên tình mới và thấy quá vội vàng. Nhưng anh thề thốt hứa hẹn đủ điều, gia đình tôi thì đã nhận trầu cau nhà trai mang lên ngay sau đó. Bố mẹ cứ nghĩ chúng tôi cũng đã yêu nhau lâu rồi nên cưới nhanh cho ổn định… Và tôi lên xe hoa trong nước mắt!

Những ngày sau hôn nhân, chồng cũng yêu chiều tôi lắm. Tôi chuyển công việc về gần chồng, vun vén gia đình và cố quên đi người yêu cũ. Nhiều lúc nghĩ lại tôi giận chính mình vì đã không cứng rắn trong tình cảm. Khi về chung sống, mâu thuẫn của chúng tôi ngày một tăng mà nguyên nhân lại đến từ mẹ chồng.

Mẹ chồng vốn không ưa tôi nên việc gì tôi làm bà cũng không vừa mắt. Bà luôn tìm mọi lỗi để mắng chửi tôi. Chồng tôi thì sợ mẹ nên không dám ý kiến gì. Bố chồng cũng luôn nghe sự chỉ đạo của bà để mắng chửi tôi theo (Bố chồng đi ở rể nên mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do mẹ chồng quyết định).

Tôi dần cô đơn và thất vọng về chồng. Tôi nhớ có lần tôi sắp sinh, mẹ chồng đến nhà và vẫn để ý chửi tôi (chúng tôi ở nhà riêng, cách nhà bố mẹ chồng 30 km để tiện cho việc đi làm). Lúc đó tôi thấy chồng cũng lên tiếng bênh vợ vì thấy mẹ vô lý. Nhưng bà cầm ghế đánh chồng và chửi rủa đòi từ mặt chồng. Chồng tôi sau đó xin lỗi và hứa không bao giờ bênh vợ nữa.

Đó là lần đâu tiên và cuối cùng tôi thấy chồng dám ý kiến. Tôi buồn tủi sinh con và hầu như một mình phải chăm con. Đẻ xong được hơn 1 tháng, tôi xin lên ông bà ngoại chơi mà mẹ chồng cũng không cho. Bà nói bố mẹ tôi phải xuống xin ông bà trực tiếp mới được.

Sau đó mẹ tôi cũng đến nhà chồng nói chuyện và xin cho con gái về chơi. Mẹ chồng tôi bảo cứ về đi để bà xem xét. Khi mẹ tôi về bà bảo với tôi là xin như thế là chưa được. Tôi cũng không hiểu mẹ đẻ tôi phải nói như thế nào mới theo ý bà? Thế là bà nhất định không cho tôi đưa con về ông bà ngoại. Tôi cầu cứu từ chồng nhưng anh nói phải theo bố mẹ.

Mang tiếng ở riêng và cách xa nhà bố mẹ chồng nhưng tôi vẫn không yên ổn với bà. Bởi nếu không về thì bà lại lên chỗ vợ chồng chúng tôi. Tôi không phải không thích bà đến nhà, mà mỗi khi bà lên chỗ vợ chồng tôi, bà hay để ý từng tý và nói tôi khiến tôi thấy rất khó chịu. 

Bố chồng thì cầm cả chìa khóa nhà tôi. Khi hai vợ chồng đi làm, ông bà lại vào kiểm tra. Ông vào tận phòng tôi, thấy tôi mua mấy chai mỹ phẩm ông cũng đi bêu xấu rằng tôi định trai gái nên mới phải dùng mỹ phẩm. 

Rồi tôi lại xin về nhà mẹ đẻ chơi ông bà cũng không cho. Bà bảo bên nhà tôi có việc quan trọng mới được về. Tôi thấy ông bà đưa toàn điều vô lý nên xin có ý kiến thì ông bà quy tội tội láo, mất dạy dám cãi lý bố mẹ chồng. Chồng tôi cũng chứng kiến tất cả nhưng vẫn cho ông bà nói như vậy là đúng. Anh bảo “gia có gia phong”. 

Một điều làm tôi ức nhất anh luôn nghe lời bố mẹ bảo “Ngoại là ngoài không phải quan tâm đoái hoài gì hết”. Tôi lý sự lại không có bố mẹ vợ làm sao có vợ anh? Rồi việc bố mẹ anh cũng chỉ quan tâm đằng ngoại, chị gái anh cũng toàn toàn về nhà mẹ đẻ đấy thôi?

Mâu thuẫn của chúng tôi lên đến đỉnh điểm khi đợt Noel vừa rồi tôi được nghỉ và hỏi chồng cho hai mẹ con đi Hà nội khám bệnh và cho con đi chơi luôn. Chồng cũng vui vẻ đồng ý và còn gọi điện nhờ chị gái tôi đưa đi (chị tôi ở Hà Nội).

Tôi thực sự mệt mỏi với sự tai quái của bố mẹ chồng và thất vọng về chồng nhu nhược. Giờ hai mẹ con tôi đã chuyển ra ngoài sống, tôi không biết mình ly hôn như vậy đúng không? (Ảnh minh họa)

Nhưng thật không may cho tôi là hôm đó bố mẹ chồng lại đến nhà chúng tôi. Ông bà đã nổi điên khi biết tôi đi mà không xin phép ông bà (Thực sự tôi nghĩ ông bà ở quê có ở cùng nhà đâu mà xin? Hơn nữa mẹ chồng tôi khó tính nhất định bà không cho đi).

Điều làm tôi thất vọng là chồng tôi ban đầu vui vẻ cho đi. Nhưng nghe bố mẹ chửi vợ thì lại quy tội cho vợ. Vì chuyện này chúng tôi đã cãi nhau to. Tôi nói anh là người nhu nhược nên làm khổ vợ con, tôi quyết định ly hôn chồng và anh cũng đồng ý.

Tôi thực sự mệt mỏi với sự tai quái của bố mẹ chồng và thất vọng về chồng nhu nhược. Giờ hai mẹ con tôi đã chuyển ra ngoài sống, tôi không biết mình ly hôn như vậy đúng không? Còn tương lai nào cho hai mẹ con tôi không?

Chia sẻ
Đọc thêm