Giải thoát đứa trẻ bị xiềng chân 5 năm
Một đứa trẻ bình thường bỗng nhiên hóa “điên”, mẹ nghèo, cha bỏ đi, không tiền mua thuốc chữa trị, en bị mẹ xiềng xích suốt 5 năm.
Ba năm không ăn cơm?

Trước đây, căn nhà bà Mai thuê luôn tối tăm, ẩm thấp. Gần đây, bà Mai chuyển thuê phòng tại phường 10, Gò Vấp có gọn ghẽ hơn nhưng Cường vẫn bị xích chân. Khi mẹ vắng nhà, việc sinh hoạt, vệ sinh buộc Cường “xử lý” tại chỗ. Điều đáng nói là khi bà Mai ra ngoài thì khóa trái cửa và tắt điện, mặc cho Cường sống trong bóng tối.
“Cách đây ba năm, nó đã không thèm ăn cơm, chỉ ăn bánh mì, thịt kho và uống nước. Hễ đút cơm vào là nó nhả ra rồi cắn người đối diện” - bà Mai nói.
Không tiền mua thuốc nên bệnh nặng
Mặc dù Cường có biểu hiện bất thường từ nhỏ nhưng đến tháng 6/2007, lúc Cường 11 tuổi mới được mẹ đưa đi khám, chụp điện não. Kết quả chẩn đoán lâm sàng cho thấy Cường bị bệnh chậm phát triển tinh thần, chậm nhận thức và hợp tác kém.
Chúng tôi nhìn vào sổ khám bệnh tại Bệnh viện Tâm thần TPHCM, phát hiện bà Mai chỉ mua thuốc khoảng sáu lần, trong vòng bốn tháng. Theo lời bà Mai, khi uống thuốc vào là em nằm im, tay chân không còn cào cắn nữa. Đến tháng 10/2007 bà ngưng mua thuốc. “Không lấy đâu ra tiền để mua, mỗi lần mua thuốc tốn hết 200 ngàn đồng” - bà Mai than thở. Trước đó, phường có trợ cấp khó khăn cho mẹ con bà mỗi tháng 100 ngàn đồng nhưng hai năm nay không trợ cấp nữa.
Lúc chúng tôi trò chuyện với Cường, em tỏ ra có nhận thức nhưng một hồi lâu thì em nổi quạu, rướn người lên cào xé, đòi cắn chúng tôi. Tờ giấy chúng tôi để dưới đất em vò nát và ném đi. Sau lúc giằng co với mẹ, em trở lại ngoan ngoãn, bình thường.
Bà Mai giải thích khi bị la rầy hoặc ai làm điều gì đó mà em không thích thì sẽ lên cơn như vậy. “Có khi nó lên cơn, tự cào cấu tay chân mình” - bà Mai vừa nói vừa khóc.
Chính quyền vào cuộc
Sau khi nhận được phản ánh từ phóng viên, đại diện UBND phường, cảnh sát khu vực đã đến tận nơi nắm tình hình. Lúc đến phòng trọ khóa cửa, bên trong tối đen. Hơn nửa giờ đồng hồ, cửa mới được phá. Một lát sau bà Mai về tới, đại diện chính quyền địa phương nói việc xích chân Cường là vi phạm quyền trẻ em và yêu cầu mở xích cho Cường. Đôi chân được tự do, Cường ngoan ngoãn nằm yên nhìn đoàn khách lạ.
Theo thượng úy Nguyễn Chí Hiếu, cảnh sát khu vực, trước đó có nghe thông tin về trường hợp của Cường, công an phường có mời bà Mai đến tìm hiểu và bà Mai hứa sẽ chăm sóc Cường tốt hơn. Công an phường cũng đã hỗ trợ tiền mua giường cho Cường nằm.
“Chúng tôi sẽ hỗ trợ khẩn cấp cho hoàn cảnh khó khăn hiện tại của mẹ con bà Mai, bởi bà thuộc diện tạm trú nên không được hưởng trợ cấp thường xuyên. Cường sẽ được khám và điều trị bệnh miễn phí. Đồng thời, mẹ em phải cam kết không được xích chân con nữa. Nếu tái phạm, phường sẽ đưa Cường vào cơ sở xã hội trên nguyên tắc có sự đồng ý của bà Mai” - ông Phùng Kiên Giang, Phó Chủ tịch phường 10, quận Gò Vấp, cho biết.