Đừng trở thành người "có lớn mà không có khôn", muốn thành công thì hãy thay đổi nếu bạn đang sống như 2 kiểu này

Không chịu trưởng thành, bạn sẽ sống như Peter Pan đến khi nào đây?

"Tất cả mọi đứa trẻ đều phải lớn lên, ngoại trừ một người", J. M. Barrie đã viết trong quyển tiểu thuyết Peter and Wendy vào năm 1911. Ông đề cập đến Peter Pan – một chàng trai không bao giờ lớn lên.

Những người trưởng thành sợ khó sợ khổ, sống thiếu trách nhiệm

Bạn còn nhớ bộ phim Peter Pan không? Phim nói đến cậu bé biết bay tên Peter Pan, trong một lần được Tinkerbell dẫn đến xứ sở diệu kỳ đã gặp tên bạo chúa Captain Hook và đâm ra sợ hãi hình ảnh của hắn ta, không bao giờ muốn lớn lên giống tên này. Nhờ phép màu ở xứ sở diệu kỳ, Peter Pan có thể mãi mãi là một đứa trẻ, không bao giờ phải lớn lên.

Đó là chuyện xảy ra ở thế giới cổ tích. Và ở ngoài đời, có một hội chứng mang tên Peter Pan, đó là những người sống trong hình hài của người trưởng thành thế nhưng họ lại không chịu trưởng thành về mặt tâm lý, cũng như chối bỏ mọi trách nhiệm của một người lớn thực thụ. 

Ở phương Tây, người ta dùng cái tên Peter Pan để ám chỉ đến những người không chịu lớn này – những người mãi đắm chìm trong ảo tưởng của bản thân, không chịu chấp nhận thực tế của cuộc sống.

Peter Pan - Đứa trẻ không bao giờ lớn - Ảnh 1.

Trong mọi công ty, luôn luôn có "những đứa trẻ" như thế. Đó là những người có quan điểm và cách ứng xử như trẻ con, thiếu trách nhiệm, dễ tự ái và vô tâm với mọi người xung quanh. Họ vui vẻ khi được khen, giận dỗi khi được góp ý, thích thú khi làm điều mình thích và chán nản, từ bỏ khi gặp khó khăn. Và cũng bởi vì tính dễ tự ái, vô tâm, thiếu trách nhiệm mà họ thường mâu thuẫn với đồng nghiệp, thậm chí là với sếp.

Họ làm việc ngẫu hứng, tuỳ ý, vậy nên những dự định, kế hoạch của họ mãi là con chữ, file powerpoint nằm trên máy tính chứ chẳng bao giờ được thực hiện. Họ luôn lấy lý do "tìm sự cân bằng giữa cuộc sống và công việc" để bào chữa cho thói lười thay đổi, ngại sống với áp lực và sẵn sàng từ bỏ khi gặp trở ngại. Nhưng sự cân bằng ở đâu khi những gì họ có trong tay là con số 0 tròn trĩnh? Cuộc sống như một chiếc cân, chưa nhấp nhô điều chỉnh thì làm sao có được sự cân bằng?

Những người trưởng thành không biết mình là ai trong đời

Chuyện "không biết mình là ai trong đời" khá là phổ biến đối với giới trẻ ngày nay. Nhưng khi mới ra trường, 22-23 tuổi, bạn không biết mình là ai, lơ nga lơ ngơ đi xin việc thì chẳng có vấn đề gì to tát cả. Nhưng khi ở tuổi 30-35 rồi mà bạn vẫn không biết mình là ai, lơ mơ trong công việc, trong sự nghiệp thì điều bạn cần hỏi bản thân mình chính là: "Mình đã làm cái gì suốt cả thập kỷ qua vậy?".

Peter Pan - Đứa trẻ không bao giờ lớn - Ảnh 2.

Vậy bạn thấy mình có khác gì một đứa trẻ trong cái xác của người trưởng thành không? Thất nghiệp hay nghèo, nó chẳng đáng sợ bằng việc ở tuổi này rồi bạn vẫn mơ hồ về chính mình, không biết bản thân có thể làm gì. Người ta nói rằng không bao giờ là trễ để bắt đầu lại nhưng điều cốt yếu là bạn có biết mình có khả năng gì để bắt đầu lại ở nơi nào hay chưa?

Trưởng thành là một sự lột xác của bản thân, là một cuộc thử nghiệm có thể mang đến vất vả, đau khổ nhưng ai cũng phải trải qua để định hình được bản thân, biết rõ khả năng cũng như có một cái nhìn thực tế hơn, không sống trong ảo tưởng.

Bạn biết không, Neverland chỉ có trong cổ tích, chúng ta ai rồi cũng phải lớn lên, phải có trách nhiệm với cuộc sống, tương lai của mình. Trì hoãn sự trưởng thành chỉ làm kéo dài quãng thời gian bạn phải chịu đựng những áp lực khó có thể kiểm soát trong cuộc sống.

Đừng sống như Peter Pan, bạn phải thực tế để tìm thấy được hạnh phúc thật sự. 

Chia sẻ
Đọc thêm