BÀI GỐC Coi khinh chị dâu chỉ ăn rồi đẻ, lấy chồng tôi tìm mọi cách để đi làm và nhận cái kết không thể đau hơn

Coi khinh chị dâu chỉ ăn rồi đẻ, lấy chồng tôi tìm mọi cách để đi làm và nhận cái kết không thể đau hơn

Chính chị ta ở nhà chơi nên khiến anh tôi vất vả đi làm và nhiều lần anh ấy phải nhập viện vì làm việc quá sức.

3 Chia sẻ

Đi thăm gái đẻ cả trăm cây số nhưng chỉ mang mỗi trứng gà, thật không hiểu họ hàng nhà chồng nghĩ cái gì nữa

Có lẽ họ thuê xe chỉ là lòe mắt thiên hạ thôi. Để người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ gia đình ấy có điều kiện lắm. Chẳng bù cho nhà mẹ đẻ tôi.

Những người khác đi lấy chồng đều được dựa dẫm vào nhà chồng. Còn tôi, nhà chồng chẳng khác gì gánh nặng. Lấy nhau mấy năm trời, vợ chồng tôi mới mua được căn nhà để ở. Cứ nghĩ sẽ có cuộc sống thoải mái, nào ngờ được vài hôm thì chú chồng tôi lên xin cho con trai đang học đại học ở nhờ.

Lúc chú ấy nói đến chuyện tiền, tôi cũng định sẽ không lấy như thị trường mà bớt một nửa. Thế mà tôi chưa lên tiếng thì chồng đã lăng xăng: "Chú nói gì thế. Nó là em cháu, chú cứ bảo nó lên ở nhà cháu thoải mái. Tiền nong không phải lo".

 Đúng ra với một căn nhà ở gần trường đại học như nhà tôi, hàng tháng cho thuê cũng đỡ được tiền điện nước. Từ ngày có em trai chồng lên ở, tôi chẳng những khó chịu trong lòng còn thêm gánh nặng tiền ăn uống. Cả tháng cậu ta mới về quê một lần, đến ngày lên cũng chỉ mang được vài bó rau với mấy cân gạo thì bõ bèn gì, còn lại thì cứ cơm nước vợ chồng tôi nuôi ròng.

Đi thăm gái đẻ cả trăm cây số nhưng chỉ mang mỗi trứng gà, thật không hiểu họ hàng nhà chồng nghĩ cái gì nữa - Ảnh 1.

Có điều tôi phải nói thẳng, nhà chồng tôi đã nghèo còn ky bo. (Ảnh minh họa)

Nhiều lúc tôi nghĩ nhà mình chẳng khác nào nhà trọ. Hết chú chồng đến anh em họ hàng nhà anh. Họ làm tôi cảm thấy rất phiền phức. Nhà tôi toàn đồ đắt tiền, vậy mà họ chẳng có ý thức giữ gìn gì cả.

Chẳng nói đâu xa, mẹ chồng tôi tháng nào cũng lên ở vài ngày. Đợt nào lên bà cũng làm hỏng đồ đạc trong nhà. Khi thì bà dành cả buổi chiều kỳ cọ trắng cái chảo chống dính vì nghĩ nó bẩn. Lúc lại làm hỏng điều hòa vì thói quen mở cửa suốt ngày.

Mặc dù họ làm tôi không ưng ý nhưng tôi đã cố gắng không ghét bỏ nhà chồng hay anh em, dòng họ nhà anh. Có điều tôi phải nói thẳng, nhà chồng tôi đã nghèo còn ky bo. Người ta nói xởi lởi thì trời cho. Bố mẹ chồng, anh em nhà chồng tôi thì keo kiệt từng đồng, thế nên không khá được cũng phải.

Như bố mẹ chồng tôi tháng nào cũng có lương hưu. Dù không nhiều nhưng chí ít khi con dâu đi đẻ cũng nên cho các con chút tiền gọi là bồi dưỡng. Thật ra mẹ chồng có cho cũng chưa chắc là tôi sẽ nhận. Chẳng qua tôi muốn qua đó để xem bố mẹ chồng có thương yêu mình hay không thôi.

Đi thăm gái đẻ cả trăm cây số nhưng chỉ mang mỗi trứng gà, thật không hiểu họ hàng nhà chồng nghĩ cái gì nữa - Ảnh 2.

Đã là thời nào rồi mà anh em nhà chồng tôi còn sống không biết trước biết sau như vậy chứ? (Ảnh minh họa)

Hoặc đơn giản như anh em nhà chồng tôi vậy. Bấy lâu nay họ nhờ vả nhà tôi quá nhiều. Lần nào lên thành phố cũng vào nhà vợ chồng tôi ở nhờ. Rồi tiền ăn uống, mua đồ về biếu ở quê cũng là chúng tôi lo cả. Khi biết tin tôi đẻ, họ cũng thuê hẳn chiếc xe ra để thăm tôi. Tưởng thương cháu thế nào, lúc đến nhà tôi mới biết họ thăm đẻ mỗi nhà chỉ mang một giỏ trứng.

Có lẽ họ thuê xe chỉ là lòe mắt thiên hạ thôi. Để người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ gia đình ấy có điều kiện lắm. Chẳng bù cho nhà mẹ đẻ tôi. Cũng là anh em họ hàng nhưng người thì vài trăm, có cô còn dúi cho tôi cả triệu để mua sữa cho con. Mà họ thăm cháu xong rồi về trong ngày luôn. Không giống nhà chồng tôi, mang được vài quả trứng lên thì ăn dầm nằm dề đến mấy ngày mới chịu về.

Chồng tôi thì lúc nào cũng nghĩ nhà anh là tốt nên tôi chẳng muốn nói với anh. Có điều nằm suy nghĩ, tôi lại thấy tủi thân quá. Đã là thời nào rồi mà anh em nhà chồng tôi còn sống không biết trước biết sau như vậy chứ?

Chia sẻ
Đọc thêm